Nghịch Thiên
Chương 94
Mặt trời lên cao, nhưng không thể xua đi cái bóng tối u ám trong lòng Trần Phong. Hắn không còn là thiếu niên nông nổi năm xưa. Cái tên Trần Phong đã chết cùng gia tộc hắn, cùng những ký ức đau thương bị vùi lấp. Giờ đây, hắn là Lâm Phong, một tán tu bình thường mang theo một bí mật kinh thiên, một ngọn lửa hận thù cháy bỏng và một ý chí sắt đá muốn lật đổ mọi thứ.
Giải đấu của Thiên Vũ Tông. Đó là cơ hội. Cơ hội để hắn bước ra khỏi cái góc nhỏ Lâm Giang này, cơ hội để hắn tiếp cận những thế lực lớn hơn, những thông tin mà một tán tu quèn không bao giờ có thể biết được. Hắn không muốn trở thành tâm điểm của sự chú ý, ít nhất là chưa. Hắn cần một vỏ bọc hoàn hảo, một thân phận đủ để lọt vào mắt xanh của Thiên Vũ Tông, nhưng không quá nổi bật đến mức bị các thế lực khác dò xét.
Trần Phong đứng bên cửa sổ quán trọ, nhìn dòng người tấp nập bên dưới. Thị trấn Lâm Giang vẫn nhỏ bé như vậy, nhưng trong mắt hắn, nó đã trở thành một điểm khởi đầu quan trọng. Hắn cần phải chuẩn bị. Không chỉ là thực lực, mà còn là tâm lý, là cách hành xử của một tán tu mới nổi. Hắn đã trải qua quá nhiều, đã nếm trải đủ bi thương, nhưng giờ đây, hắn phải học cách kiềm chế, học cách diễn kịch.
“Thiên Vũ Tông… một trong tam đại tông môn của Đại Hoang Châu,” Trần Phong lẩm bẩm. “Giải đấu này không đơn thuần chỉ là tuyển chọn đệ tử. Chắc chắn có ẩn ý khác.” Hắn biết, các tông môn lớn luôn có những âm mưu riêng, những mục tiêu không ai ngờ tới. Hắn cần phải cảnh giác, nhưng cũng phải tận dụng tối đa những gì giải đấu mang lại.
Theo những tin tức hắn thu thập được trong mấy ngày qua, giải đấu của Thiên Vũ Tông sẽ diễn ra tại Thiên Vũ Thành, cách Lâm Giang khoảng ba ngày đường nếu di chuyển bằng phi hành thú hoặc khinh công cấp thấp. Đối với Trần Phong hiện tại, chỉ mất nửa ngày là đủ. Tuy nhiên, hắn không thể đi quá nhanh. Một tán tu bình thường không thể có tốc độ đó. Hắn cần phải hòa mình vào dòng người, trở thành một phần của thế giới mà hắn đang muốn thay đổi.
Sáng hôm sau, Trần Phong rời khỏi Lâm Giang. Hắn không mang theo nhiều đồ đạc, chỉ có một chiếc túi vải cũ kỹ chứa vài bộ quần áo thô sơ, một ít ngân lượng, và dĩ nhiên, bí mật về chiếc nhẫn Hỗn Độn ẩn trong lòng bàn tay. Ngoại hình của hắn đã được điều chỉnh đôi chút bằng một loại đan dược đơn giản, khiến hắn trông có vẻ bình thường hơn, khí chất cũng thu liễm hơn. Hắn không muốn bất kỳ ai nhận ra “Trần Phong” của quá khứ, hay đánh giá thấp “Lâm Phong” của hiện tại.
Trên con đường dẫn đến Thiên Vũ Thành, Trần Phong hòa vào dòng người đông đúc. Có những tán tu độc hành giống hắn, có những nhóm ba năm người của các thế gia nhỏ, thậm chí có cả những đoàn xe ngựa chở các đệ tử của các tông môn phụ thuộc. Tất cả đều hướng về một điểm: Thiên Vũ Thành, nơi sẽ diễn ra giải đấu định mệnh.
Trần Phong lắng nghe những câu chuyện phiếm, những tin đồn. Hắn thu thập được nhiều thông tin hữu ích. Giải đấu năm nay có quy mô lớn hơn mọi khi, thu hút không chỉ các đệ tử trẻ tuổi của Đại Hoang Châu mà còn có cả một số nhân vật bí ẩn từ các châu lục lân cận. Phần thưởng cho người thắng cuộc không chỉ là danh hiệu đệ tử hạch tâm của Thiên Vũ Tông, mà còn là một cơ hội tiến vào “Tàng Thư Các” tầng thứ ba, nơi cất giấu những công pháp và bí thuật cổ xưa nhất của tông môn.
“Tàng Thư Các tầng thứ ba…” Ánh mắt Trần Phong lóe lên một tia sáng. Đây chính là thứ hắn cần. Những công pháp cổ xưa, những ghi chép về lịch sử, có thể ẩn chứa manh mối về nguồn gốc của “Thiên Đạo”, về những âm mưu đã vùi lấp gia tộc hắn. Hắn không thể bỏ lỡ cơ hội này.
Khi đến gần Thiên Vũ Thành, không khí càng trở nên náo nhiệt. Những tòa nhà cao ngất, những cửa hàng san sát, và những cường giả thỉnh thoảng lướt qua trên không trung khiến Trần Phong hiểu rằng đây không phải là một thị trấn nhỏ bé như Lâm Giang. Đây là trung tâm quyền lực của một trong những tông môn mạnh nhất Đại Hoang Châu.
Tại cổng thành, một hàng dài người đang xếp hàng chờ kiểm tra. Trần Phong kiên nhẫn đứng đợi. Hắn nhận thấy rất nhiều thanh niên tuấn tú, khí chất bất phàm, với vẻ mặt tự tin và kiêu ngạo. Họ là những “Thiên Kiêu”, những người được các tông môn, thế gia bồi dưỡng kỹ lưỡng, được cho là mang theo “thiên mệnh”.
“Hừ, đám tán tu phế vật cũng dám đến đây tranh tài sao?” Một giọng nói cao ngạo vang lên từ phía sau Trần Phong. Hắn không quay đầu lại, nhưng đã cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ đang tiến đến.
“Đúng vậy, Thiên Vũ Tông đúng là quá rảnh rỗi, lại mở cửa cho cả những kẻ không biết tự lượng sức mình,” một giọng khác phụ họa, mang theo sự khinh thường rõ rệt. Trần Phong không cần nhìn cũng biết, đó là những đệ tử của các thế gia lớn, hoặc các tông môn phụ thuộc, đang khoe khoang thực lực và gia thế.
Hắn vẫn im lặng, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Sự khinh miệt này, hắn đã nếm trải quá nhiều. Trước kia, hắn có thể sẽ tức giận, nhưng bây giờ, hắn chỉ cảm thấy nực cười. Những kẻ này không biết rằng, cái “phế vật” mà chúng đang chế nhạo, có thể dễ dàng nghiền nát chúng chỉ bằng một ngón tay.
Khi đến lượt Trần Phong, một đệ tử Thiên Vũ Tông phụ trách đăng ký nhìn hắn một lượt, ánh mắt không che giấu sự đánh giá thấp. “Tên? Cảnh giới? Thế lực?”
“Lâm Phong. Luyện Khí tầng tám. Tán tu,” Trần Phong trả lời một cách bình thản. Hắn cố tình hạ thấp cảnh giới của mình. Dù hắn đã đạt đến Trúc Cơ kỳ, nhưng công pháp Hỗn Độn Nghịch Thiên Quyết cho phép hắn che giấu khí tức một cách hoàn hảo. Luyện Khí tầng tám là một cảnh giới khá phổ biến đối với các tán tu tham gia giải đấu, đủ để không bị coi là quá yếu đuối, nhưng cũng không quá nổi bật để bị soi mói.
Đệ tử Thiên Vũ Tông khẽ nhíu mày, ghi chép vào một tấm ngọc giản. “Luyện Khí tầng tám? Hừ, xem ra ngươi cũng có chút dũng khí. Nhưng giải đấu này không dành cho những kẻ yếu. Tốt nhất là nên biết lượng sức mà rút lui sớm.”
Trần Phong chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Hắn nhận lấy một tấm thẻ bài có khắc chữ “Lâm Phong” và một dãy số. Đây là thẻ bài dự thi của hắn. Hắn lướt qua một lượt, rồi cất vào túi. Khi hắn quay người đi, hắn nghe thấy tiếng cười khúc khích từ nhóm đệ tử thế gia kia.
“Luyện Khí tầng tám mà cũng dám tham gia, đúng là không biết xấu hổ.”
“Chắc là muốn đến để mở rộng tầm mắt thôi. Dù sao cũng không có cơ hội đi xa hơn vòng loại.”
Trần Phong vẫn giữ vẻ mặt bình thản, bước vào Thiên Vũ Thành. Tiếng cười chế nhạo dần xa. Hắn không quan tâm. Đối với hắn, những lời nói đó chỉ như gió thoảng qua tai. Mục tiêu của hắn không phải là giành chiến thắng vẻ vang, mà là đạt được những thứ sâu xa hơn. Hắn muốn chạm vào bản chất của “Thiên Mệnh”, muốn tìm hiểu về những bí mật mà các tông môn lớn đang che giấu.
Trong thành, Trần Phong tìm một quán trọ nhỏ, kín đáo để nghỉ ngơi. Hắn không muốn ở những nơi xa hoa, nơi có thể thu hút sự chú ý không cần thiết. Hắn cần thời gian để quan sát, để lập kế hoạch. Giải đấu sẽ bắt đầu sau ba ngày nữa. Trong ba ngày đó, hắn sẽ tìm hiểu thêm về các đối thủ, về quy tắc giải đấu, và quan trọng nhất, về những tin tức ngầm trong Thiên Vũ Tông.
Ngồi trong phòng trọ, Trần Phong lấy tấm thẻ bài ra nhìn. Chữ “Lâm Phong” hiện rõ. Hắn khẽ nhếch môi. “Lâm Phong” này sẽ là mũi nhọn, là vỏ bọc để hắn tiến sâu vào lòng địch. Còn “Trần Phong” chân chính, sẽ là ngọn lửa âm thầm, chờ đợi cơ hội bùng cháy, thiêu rụi tất cả những xiềng xích của “Thiên Đạo”.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh khí trong cơ thể. Hỗn Độn Nghịch Thiên Quyết vận chuyển không ngừng, tinh luyện từng tia linh lực, củng cố đan điền đã bị phá hủy nhưng giờ đây lại mạnh mẽ hơn gấp bội. Chiếc nhẫn Hỗn Độn ấm áp trên ngón tay, như một lời nhắc nhở về sức mạnh tiềm ẩn mà hắn đang nắm giữ. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy chông gai và nguy hiểm. Nhưng hắn không sợ hãi. Bởi vì hắn là kẻ Nghịch Thiên, và hắn sẽ không bao giờ cúi đầu trước số phận đã định.
Giải đấu của Thiên Vũ Tông, chỉ là bước khởi đầu. Một bước khởi đầu nhỏ bé, nhưng lại là một phần quan trọng trong đại kế lật đổ “Thiên” của hắn. Một luồng sát khí vô hình chợt thoáng qua trong mắt Trần Phong, rồi nhanh chóng bị che giấu bởi vẻ ngoài bình thản. Hắn đã sẵn sàng.