Nghịch Thiên
Chương 91

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:28:26 | Lượt xem: 5

Trần Phong hít sâu một hơi, linh khí mỏng manh của Phù Vân Sơn như bị một lực hút vô hình kéo vào cơ thể hắn, hội tụ nơi đan điền đang dần trở nên kiên cố. Ngọn lửa khát vọng và ý chí nghịch chuyển số phận bùng cháy trong ánh mắt, xua tan đi sự mệt mỏi sau một ngày dài tu luyện và săn tìm tài nguyên. Hắn biết, con đường phía trước còn xa, nhưng mỗi bước chân trên Phù Vân Sơn này đều là một sự chuẩn bị cần thiết.

Những ngày qua, cuộc sống của Trần Phong trên núi đã hình thành một quy luật nghiêm ngặt. Ban ngày, hắn đi sâu vào những khu rừng rậm rạp, tìm kiếm linh thảo, săn bắt những loài thú mang chút linh tính. Ban đêm, hắn ẩn mình trong hang động bí mật, vận chuyển công pháp, hấp thu linh khí, luyện hóa những gì đã thu hoạch được.

Dù linh khí Phù Vân Sơn thưa thớt, nhưng nhờ vào “hạt giống Nghịch Thiên” mà hắn vô tình có được – một tòa cổ tháp nhỏ bé ẩn sâu trong thức hải, được hắn đặt tên là “Thôn Thiên Tháp” – quá trình tu luyện của Trần Phong lại nhanh hơn người thường gấp bội. Thôn Thiên Tháp không chỉ có khả năng tinh lọc linh khí tạp nham thành linh lực thuần túy, mà còn có thể hấp thụ và phân giải dược tính của các loại linh thảo, giúp cơ thể hắn hấp thu tối đa mà không gặp phải bất kỳ trở ngại nào.

Hôm nay, Trần Phong đã tìm thấy được vài gốc Linh Chi Sơ Cấp và một con Thỏ Linh đã đạt tới tầng thứ nhất của Luyện Thể Cảnh. Với người khác, những thứ này có lẽ chỉ là vật tầm thường, nhưng đối với Trần Phong, chúng là những viên gạch xây dựng nền tảng sức mạnh. Hắn cẩn thận đặt số linh thảo vào trong Thôn Thiên Tháp, cảm nhận một luồng năng lượng quen thuộc lan tỏa, nhanh chóng tinh lọc chúng thành một dòng dược lực ấm áp, chảy vào kinh mạch.

Trong bóng tối mờ ảo của hang động, thân ảnh Trần Phong như một pho tượng đá, vững chãi và kiên định. Từng hơi thở của hắn đều mang theo một nhịp điệu đặc biệt, điều hòa linh lực lưu chuyển khắp châu thân. Hắn cảm nhận được sự thay đổi vi tế trong cơ thể mình. Cân cốt trở nên cứng cáp hơn, kinh mạch mở rộng thêm một chút, và linh lực trong đan điền cũng dày đặc hơn trước. Dù vẫn chưa đột phá cảnh giới, nhưng hắn biết mình đang tiến bộ với tốc độ kinh người, vượt xa so với bất kỳ “thiên tài” nào ở tiểu thế giới này.

“Vân Thiên Minh, Lôi gia… các ngươi sẽ không bao giờ tưởng tượng được, phế vật mà các ngươi ruồng bỏ lại có ngày này,” Trần Phong lẩm bẩm trong tâm trí. Nỗi đau mất đi người thân, sự sỉ nhục khi bị phế đan điền, tất cả đều hóa thành động lực mạnh mẽ, thúc đẩy hắn không ngừng tiến lên. Hắn không chỉ muốn báo thù, mà còn muốn chứng minh rằng số phận không phải là thứ không thể thay đổi, rằng “Thiên” không phải là chân lý tối thượng.

Khi bình minh ló dạng, Trần Phong mở mắt. Đôi mắt hắn sáng rực như tinh tú, không còn vẻ u ám của một kẻ bị ruồng bỏ, mà thay vào đó là sự sắc bén và đầy tự tin. Hắn đứng dậy, cơ thể tràn đầy sức sống. Thay vì tiếp tục tu luyện tại chỗ, một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên trong lòng hắn. Thôn Thiên Tháp trong thức hải khẽ rung động, phát ra một luồng khí tức dẫn dắt, hướng hắn đi sâu hơn vào Phù Vân Sơn, tới một khu vực mà trước đây hắn chưa từng đặt chân tới.

“Có lẽ Phù Vân Sơn còn ẩn chứa bí mật gì đó,” Trần Phong thầm nghĩ. Với sự cẩn trọng vốn có, hắn bắt đầu hành trình mới. Địa hình càng lúc càng hiểm trở, cây cối cổ thụ vươn cao che khuất ánh mặt trời, tạo nên một không gian u tối và âm u. Linh khí nơi đây cũng trở nên đậm đặc hơn một chút, dù vẫn rất yếu ớt so với những gì hắn từng nghe kể về các đại lục bên ngoài.

Sau gần nửa ngày đi bộ, xuyên qua một khe núi hẹp đầy rêu phong, trước mắt Trần Phong hiện ra một cảnh tượng khác biệt. Đó là một bãi đất trống nhỏ, được bao phủ bởi những tảng đá xám xịt và những thân cây cổ thụ khô héo. Điều đặc biệt là ở trung tâm bãi đất, có một dòng suối nhỏ đang chảy róc rách. Nước suối trong vắt, nhưng lại phát ra một ánh sáng xanh nhạt kỳ lạ. Xung quanh dòng suối, một vài đóa Linh Thảo Tử Kim đang nở rộ, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ, khiến tinh thần người ta sảng khoái.

“Linh Thảo Tử Kim! Và cả suối linh tuyền!” Trần Phong kinh ngạc. Linh Thảo Tử Kim là một loại linh thảo trung cấp, cực kỳ quý hiếm ở Phù Vân Sơn, có thể dùng để chế biến thành đan dược giúp cường hóa kinh mạch. Còn suối linh tuyền, dù chỉ là một nhánh nhỏ, nhưng lại là nguồn gốc của linh khí, cực kỳ hiếm gặp ở tiểu thế giới này.

Hắn cảm nhận Thôn Thiên Tháp trong thức hải rung lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như thể đang khao khát hấp thụ nguồn năng lượng thuần khiết này. Tuy nhiên, một cảm giác nguy hiểm cũng ập đến. Nơi có linh vật quý hiếm, ắt có linh thú canh giữ.

Và quả nhiên, ngay khi Trần Phong bước chân vào bãi đất, một tiếng gầm trầm thấp vang lên, chấn động cả không gian. Từ trong một hang đá sâu hun hút bên cạnh dòng suối, một con Hắc Hổ Linh Thú khổng lồ lao ra. Bộ lông đen tuyền của nó cứng như thép, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Trần Phong, tỏa ra sát khí đậm đặc. Con Hắc Hổ này đã đạt tới đỉnh phong Luyện Thể Cảnh, chỉ còn một bước nữa là đột phá Khai Mạch Cảnh, là bá chủ thực sự của khu vực này.

Trần Phong không hề nao núng. Hắn đã từng đối mặt với những con thú mạnh hơn khi hắn còn yếu ớt, nhưng giờ đây, hắn đã khác. Linh lực trong đan điền cuộn trào, sẵn sàng bùng nổ. Hắn vận chuyển “Nghịch Thiên Quyết” – công pháp bí truyền mà Thôn Thiên Tháp đã truyền thụ cho hắn. Toàn thân hắn như được bao phủ bởi một tầng khí lưu đen nhạt, khiến khí thế của hắn trở nên bí ẩn và mạnh mẽ.

Hắc Hổ Linh Thú không đợi lâu, nó lao tới với tốc độ kinh người, móng vuốt sắc nhọn mang theo sức gió rít gào, nhắm thẳng vào yết hầu Trần Phong. Nhưng Trần Phong không phải là kẻ dễ bắt nạt. Hắn né tránh một cách khéo léo, đồng thời tung ra một quyền “Xuyên Vân”. Linh lực hội tụ ở nắm đấm, hóa thành một luồng sức mạnh ngưng tụ, đánh thẳng vào sườn con Hắc Hổ.

Ầm! Một tiếng động lớn vang lên. Hắc Hổ Linh Thú bị đẩy lùi vài bước, một vết lõm sâu hiện rõ trên bộ lông cứng cáp của nó. Nó gầm lên đau đớn, ánh mắt nhìn Trần Phong giờ đây không chỉ có sát ý mà còn pha lẫn một chút kinh ngạc.

Trần Phong không cho nó cơ hội phản công. Hắn rút ra thanh Đoản Kiếm đã được cường hóa bằng linh lực, mũi kiếm phát ra ánh sáng lạnh lẽo. Thân pháp hắn linh hoạt như chim yến, lướt qua bên sườn Hắc Hổ, nhắm vào điểm yếu chí mạng của nó.

Hắc Hổ Linh Thú phản ứng cực nhanh, nó quay đầu lại, há miệng rộng định táp lấy Trần Phong. Nhưng Trần Phong đã nhanh hơn một bước. Đoản kiếm lóe lên, vẽ ra một đường cong hoàn mỹ trong không trung, sắc bén cắt ngang qua cổ họng con linh thú.

Máu tươi phun ra như suối, Hắc Hổ Linh Thú rống lên một tiếng cuối cùng đầy thê lương, thân thể khổng lồ đổ sụp xuống đất, tạo ra một tiếng động lớn. Nó giãy giụa vài nhịp rồi tắt thở.

Trần Phong đứng thẳng người, mũi kiếm khẽ nhỏ máu. Hắn thở phào nhẹ nhõm. Trận chiến này đã chứng minh sức mạnh của hắn đã tăng lên đáng kể. Một con linh thú đỉnh phong Luyện Thể Cảnh, trước đây hắn phải tránh né, giờ đây lại có thể dễ dàng đánh bại.

Hắn thu hồi Đoản Kiếm, tiến lại gần dòng suối linh tuyền. Những đóa Linh Thảo Tử Kim vẫn đang nở rộ, tỏa ra mùi hương mê hoặc. Trần Phong cẩn thận thu thập tất cả, sau đó lại ngồi xuống bên bờ suối. Hắn không ngần ngại nhúng tay vào dòng nước trong vắt, cảm nhận một luồng linh khí tinh thuần mát lạnh tràn vào cơ thể. Thôn Thiên Tháp trong thức hải lập tức phản ứng, bắt đầu điên cuồng hấp thụ linh khí từ dòng suối.

Khi linh khí được Thôn Thiên Tháp tinh lọc và truyền vào đan điền, Trần Phong cảm thấy sức mạnh của mình được củng cố nhanh chóng. Linh lực trong người hắn như được tắm rửa, trở nên trong suốt và mạnh mẽ hơn. Một tiếng “rắc” khẽ vang lên trong cơ thể hắn, như thể có một xiềng xích vô hình vừa bị phá vỡ.

Khai Mạch Cảnh! Hắn đã đột phá!

Nụ cười mãn nguyện hiện rõ trên khuôn mặt Trần Phong. Với Khai Mạch Cảnh, hắn có thể mở rộng thêm kinh mạch, vận dụng linh lực linh hoạt hơn, và sức mạnh tổng thể sẽ tăng lên một bậc đáng kể. Hắn đã thực sự vượt qua ngưỡng cửa của một “phế vật” ở tiểu thế giới này.

Khi hắn đang chìm đắm trong niềm vui đột phá, Thôn Thiên Tháp lại lần nữa rung động. Lần này, nó không chỉ hấp thụ linh khí mà còn phóng ra một tia sáng mờ nhạt, chiếu thẳng vào một vách đá gần đó. Trần Phong nhìn theo tia sáng, nhận ra có một khe nứt cực kỳ nhỏ, gần như không thể phát hiện, ẩn sau một tấm màn dây leo dày đặc.

Hắn tiến lại gần, dùng kiếm gạt bỏ dây leo. Bên trong là một hang động nhỏ, ẩm ướt, không có gì đặc biệt ngoài một tấm bia đá cổ kính, mờ mịt chữ viết đã bị thời gian bào mòn. Nhưng điều khiến Trần Phong chú ý là ở trung tâm tấm bia, có một biểu tượng mờ nhạt, trông giống như một chiếc la bàn cũ kỹ, chỉ về một hướng nhất định, sâu hơn vào lòng núi.

“Đây là… một bản đồ? Hay một sự chỉ dẫn?” Trần Phong thì thầm. Thôn Thiên Tháp vẫn không ngừng rung động, như thể đang thúc giục hắn khám phá. Linh tuyền, Linh Thảo Tử Kim, và giờ là tấm bia đá cổ xưa này. Phù Vân Sơn, ngọn núi mà hắn từng nghĩ chỉ là một nơi linh khí cằn cỗi, giờ đây lại ẩn chứa vô số bí mật, những cơ duyên đang chờ hắn khám phá.

Ngọn lửa báo thù trong lòng Trần Phong càng bùng cháy dữ dội. Hắn biết, những gì hắn đang đối mặt chỉ là khởi đầu. Con đường “Nghịch Thiên” của hắn sẽ không dừng lại ở Phù Vân Sơn này. Những bí mật của ngọn núi, rồi đến Vân Thiên Minh, Lôi gia, và sau đó là cả thế giới bên ngoài, tất cả đều đang chờ hắn lật đổ. Với sức mạnh mới đạt được, và sự dẫn dắt của Thôn Thiên Tháp, hắn đã sẵn sàng cho những thử thách lớn lao hơn.

Ánh mắt hắn kiên định, chứa đựng khát vọng vươn lên tột cùng. Hắn đã đột phá, và đây mới chỉ là bước khởi đầu cho hành trình thay đổi định mệnh của hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8