Nghịch Thiên
Chương 87
Trần Phong bước ra khỏi cánh cửa đá lớn, ánh sáng chói chang từ bên ngoài Cổ Di Tích Thiên Ảnh lập tức ập vào mắt hắn. Không phải là ánh nắng rực rỡ của ban ngày, mà là ánh trăng bạc vằng vặc treo lơ lửng giữa nền trời đêm thăm thẳm, rải một lớp sương mờ ảo lên những thân cây cổ thụ xung quanh. Không khí se lạnh ùa đến, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá và chút hương hoa dại phảng phất, hoàn toàn khác biệt với sự ngột ngạt, tĩnh mịch bên trong di tích.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí dẫu thưa thớt hơn nhiều so với bên trong Thiên Ảnh Tháp, nhưng vẫn tươi mới và tự do hơn gấp bội. Đứng sừng sững trước mắt hắn là một thung lũng đá sâu hút, nơi cửa vào của Cổ Di Tích Thiên Ảnh bị che phủ bởi những dây leo chằng chịt và các khối đá đổ nát. Từ bên ngoài, ít ai có thể ngờ rằng phía sau lớp màn tự nhiên ấy lại ẩn chứa một thế giới thần bí, nơi hắn đã trải qua bao ngày tháng biến hóa lột xác.
Một cảm giác xa lạ dâng lên trong lòng Trần Phong. Mới chỉ vài tháng trôi qua, nhưng hắn cảm thấy như đã sống thêm một đời. Cái Trần Phong yếu đuối, tuyệt vọng, mang trong mình mối thù hận sôi sục đã chết trong tháp. Thay vào đó là một Trần Phong mới, mạnh mẽ hơn, trầm ổn hơn, nhưng cũng mang theo một gánh nặng và một khát vọng lớn lao hơn gấp bội.
Hắn vận chuyển linh lực trong cơ thể, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn chảy khắp kinh mạch, mọi vết thương cũ đã hoàn toàn hồi phục, đan điền không chỉ được tái tạo mà còn mở rộng gấp trăm lần, chứa đựng linh lực tinh thuần như biển cả. Ngũ hành quy nguyên, Âm Dương hòa hợp, Kim Đan trong cơ thể hắn không còn là một viên đan bình thường mà là một tiểu vũ trụ thu nhỏ, lấp lánh như một ngôi sao giữa ngân hà nội tại. Cảnh giới của hắn đã đột phá đến mức mà ngay cả bản thân hắn cũng khó có thể định lượng chính xác, chỉ biết rằng, so với bất kỳ cường giả nào hắn từng biết ở cái tiểu thế giới này, hắn đã vượt xa hàng vạn dặm.
Ánh mắt Trần Phong sắc lạnh quét qua không gian xung quanh. Hắn không hề lơ là. Suốt thời gian ẩn mình trong di tích, hắn vẫn luôn cảnh giác, bởi hắn biết, những kẻ đã hãm hại hắn sẽ không bỏ qua bất kỳ manh mối nào. Và quả nhiên, chỉ vài khoảnh khắc sau, một luồng khí tức yếu ớt nhưng đầy ác ý lướt qua giác quan của hắn. Có kẻ đang ẩn nấp.
Hắn mỉm cười khẩy. “Vẫn còn những con kiến không biết trời cao đất rộng.”
Không vội vàng hành động, Trần Phong chậm rãi di chuyển, như một bóng ma hòa vào màn đêm. Hắn không muốn gây động tĩnh lớn, ít nhất là chưa phải lúc này. Hắn cần thông tin, cần biết thế giới bên ngoài đã thay đổi ra sao trong thời gian hắn vắng mặt. Hắn cần biết những kẻ thù của hắn, đặc biệt là Vân gia và Lôi gia, hiện đang ở đâu, và chúng đã làm gì với gia đình hắn, với những người hắn yêu thương.
Bằng Huyễn Ảnh Bộ pháp được hoàn thiện trong Thiên Ảnh Tháp, Trần Phong di chuyển nhanh như một làn khói, hoàn toàn không để lại dấu vết. Hắn vượt qua những khối đá đổ nát, xuyên qua những bụi cây rậm rạp, hướng về phía nguồn khí tức kia. Đó là ba tên tu sĩ, trang phục đơn giản, đang ẩn mình sau một tảng đá lớn, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm vào lối ra của Cổ Di Tích Thiên Ảnh.
Nghe lén cuộc trò chuyện của chúng, Trần Phong dần nắm bắt được tình hình.
“Đã ba tháng rồi, không lẽ tên phế vật Trần Phong đó vẫn chưa chết bên trong sao?” Một tên trong số đó càu nhàu, giọng điệu đầy vẻ sốt ruột và khinh bỉ.
“Chắc chắn là đã chết rồi. Cổ Di Tích Thiên Ảnh đó đâu phải là nơi phế nhân như hắn có thể sống sót. Lại còn bị trọng thương, đan điền bị phế. Đã là may mắn lắm rồi nếu xác hắn không bị linh thú ăn thịt.” Tên thứ hai cười khẩy.
“Thế nhưng Vân gia và Lôi gia vẫn yêu cầu chúng ta canh gác. Nói là để đề phòng vạn nhất. Nếu tìm thấy xác hắn, hoặc bất kỳ dấu vết nào của hắn, sẽ được trọng thưởng. Đặc biệt là nếu tìm thấy di vật của Vô Ảnh Kiếm Tôn, tiền thưởng sẽ đủ để chúng ta tu luyện đến Kim Đan kỳ!” Tên thứ ba, có vẻ là thủ lĩnh, nói với giọng tham lam.
Trần Phong đứng cách đó không xa, lắng nghe từng lời. Vô Ảnh Kiếm Tôn… đúng là vị tiền bối đã để lại di tích này. Hắn không ngờ tin tức về vị kiếm tôn lại bị lộ ra ngoài, thậm chí còn liên quan đến hắn. Chắc chắn là do Vân gia hoặc Lôi gia cố ý tung tin để gây chú ý, nhằm che giấu mục đích thực sự của chúng.
Lòng hắn dâng lên một luồng sát khí lạnh lẽo. Chúng vẫn không ngừng tìm kiếm hắn, thậm chí còn canh gác cả cửa ra di tích. Điều đó chứng tỏ chúng vẫn chưa hoàn toàn yên tâm về cái chết của hắn. Và việc nhắc đến di vật của Vô Ảnh Kiếm Tôn, một lần nữa khẳng định sự tham lam vô đáy của chúng.
“Vô Ảnh Kiếm Tôn…” Trần Phong thầm nhủ. “Di vật của người, giờ đã là của ta. Và chính ta sẽ dùng nó để đạp đổ những kẻ tham lam kia.”
Hắn không cần phải đợi lâu hơn nữa. Không có gì quan trọng hơn việc bắt đầu hành trình báo thù. Với sức mạnh hiện tại, ba tên tu sĩ cấp thấp này không đáng để hắn tốn nhiều công sức. Hắn cần tạo ra một sự trở lại chấn động, nhưng không phải bằng cách giết chóc vô nghĩa. Hắn cần một thông điệp.
Trần Phong nhẹ nhàng bước ra từ bóng tối, thân hình hắn như hòa tan vào màn đêm rồi bất ngờ hiện rõ. Ba tên tu sĩ đang mải mê bàn tán về phần thưởng, không hề hay biết sự xuất hiện của hắn. Cho đến khi một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo vang lên ngay sau lưng chúng, khiến cả ba giật mình.
“Các ngươi đang tìm ai vậy?”
Ba tên tu sĩ quay phắt lại, khuôn mặt tái mét khi nhìn thấy một thanh niên đứng ngay sau lưng chúng, với ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm và khí chất lạnh lẽo. Chúng không hề cảm nhận được bất kỳ dao động linh lực nào từ hắn, điều này càng khiến chúng sợ hãi hơn.
“Ngươi… ngươi là ai?” Tên thủ lĩnh lắp bắp hỏi, tay đã siết chặt lấy thanh kiếm bên hông.
Trần Phong không trả lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung tay. Một luồng linh lực vô hình, nhưng mạnh mẽ như bão tố, quét qua ba tên tu sĩ. Chúng không kịp phản ứng, thân thể lập tức bị một lực lượng khổng lồ đánh bay ra xa, đập mạnh vào vách đá. Chúng không chết, nhưng xương cốt toàn thân rệu rã, đan điền bị phong tỏa hoàn toàn, trở thành phế nhân trong chớp mắt.
Trần Phong bước đến gần, nhìn xuống ba kẻ đang quằn quại trong đau đớn. Ánh mắt hắn không một chút thương hại. “Hãy trở về và nói với chủ nhân của các ngươi. Trần Phong đã trở lại. Và hắn sẽ đích thân đến lấy lại những gì đã mất, từng chút một.”
Tên thủ lĩnh, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi, cố gắng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng. “Ngươi… ngươi là Trần Phong? Không thể nào! Ngươi… ngươi đã chết rồi!”
“Chết?” Trần Phong cười khẩy, nụ cười lạnh lẽo như băng giá. “Ta trở về từ cõi chết để đòi nợ. Hãy nói với Vân gia và Lôi gia, ta sẽ đến tìm chúng. Kể cả những kẻ tự xưng là ‘Thiên’ đứng sau lưng chúng, ta cũng sẽ đạp đổ.”
Hắn không ở lại lâu hơn. Sau khi truyền đạt thông điệp, Trần Phong quay lưng bước đi, bóng dáng hắn nhanh chóng biến mất trong màn đêm, để lại ba tên phế nhân run rẩy vì sợ hãi và kinh hoàng. Chúng sẽ mang tin tức này về, và đây sẽ là phát súng đầu tiên cho cuộc báo thù của hắn, một lời tuyên chiến đanh thép gửi đến toàn bộ kẻ thù.
Trần Phong di chuyển về phía thị trấn gần nhất. Hắn cần một nơi để ẩn mình, thu thập thêm thông tin chi tiết và chuẩn bị kế hoạch kỹ lưỡng. Hắn biết rằng Vân gia và Lôi gia không chỉ là hai gia tộc lớn, mà còn có sự hậu thuẫn từ những thế lực cao hơn. Hắn không thể hành động một cách mù quáng.
Trên đường đi, hắn suy nghĩ về những lời hắn đã nói với ba tên tu sĩ kia. “Kể cả những kẻ tự xưng là ‘Thiên’ đứng sau lưng chúng, ta cũng sẽ đạp đổ.” Đó không chỉ là lời hăm dọa, mà là lời thề từ tận đáy lòng hắn. Kể từ khi sinh ra, số phận hắn đã bị gắn mác “phế vật”, bị ruồng bỏ. Sau đó, hắn lại bị hãm hại, mất đi tất cả. Hắn biết rằng đằng sau những sự kiện đó không chỉ là âm mưu của con người, mà còn có một ý chí vô hình đang thao túng, một “Thiên” đang định đoạt số phận của vạn vật.
Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm trong Thiên Ảnh Tháp. Giờ đây, hắn đã có đủ sức mạnh để bắt đầu tưới tắm cho nó, để nó vươn mình phá tan xiềng xích của định mệnh. Hắn sẽ bắt đầu từ những kẻ đã hãm hại hắn ở cái tiểu thế giới này, sau đó sẽ là những kẻ đứng sau chúng, và cuối cùng, hắn sẽ đối mặt với cái “Thiên” tối thượng, cái đã định đoạt rằng hắn không xứng đáng có được hạnh phúc.
Ký ức về gia đình, về những người bạn thân thiết, những người đã tin tưởng và bảo vệ hắn, hiện rõ trong tâm trí. Nỗi đau và sự mất mát vẫn còn đó, nhưng không còn là gánh nặng kéo hắn xuống, mà là động lực thúc đẩy hắn tiến lên. Hắn sẽ không để những hy sinh đó trở nên vô nghĩa.
Trần Phong biết con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn không còn là Trần Phong của ngày xưa, kẻ chỉ biết gục ngã trước số phận. Hắn là kẻ Nghịch Thiên, và hắn sẽ tự mình viết lại câu chuyện của mình, từng chương, từng hồi, cho đến khi “Thiên” phải cúi đầu trước ý chí của hắn.
Khi bình minh ló dạng, Trần Phong đã ở rất xa Cổ Di Tích Thiên Ảnh. Hắn đã thay đổi trang phục, che giấu khí tức, hòa mình vào dòng người đang đổ về thị trấn. Không ai nhận ra rằng, một cơn bão đang hình thành, một cơn bão mang tên “Nghịch Thiên”, và nó sẽ càn quét tất cả những gì cản đường hắn. Mục tiêu đầu tiên của hắn: tìm hiểu rõ về Vân gia và Lôi gia, và bắt đầu cuộc thanh toán ân oán.