Nghịch Thiên
Chương 86
Trần Phong bước chân về phía pho tượng, đi sâu vào bóng tối ẩn chứa sau nó, nơi mà những bí mật lớn hơn đang chờ đợi.
Phía sau pho tượng đá khổng lồ, một khe hở hẹp vừa vặn cho một người đi qua hiện ra, khuất lấp bởi những họa tiết cổ xưa đã mờ nhạt và bụi thời gian. Không gian bên trong ẩm ướt và lạnh lẽo hơn hẳn đại điện bên ngoài, một sự im lặng chết chóc bao trùm, chỉ có tiếng bước chân khẽ khàng của Trần Phong vang vọng. Luồng khí tức cổ xưa mà hắn cảm nhận được càng lúc càng rõ ràng, không phải là sự hùng vĩ áp bức như những gì hắn đã đối mặt, mà là một sự tĩnh lặng, thâm thúy, như một lời thì thầm từ quá khứ xa xăm.
Hắn tiến vào một căn mật thất nhỏ, hình tròn, trần thấp, tường đá trơn nhẵn không hề có bất kỳ hoa văn nào. Ở chính giữa mật thất, trên một bệ đá đơn độc, một cuộn da dê cổ xưa nằm im lìm, phát ra luồng khí tức yếu ớt nhưng đầy mê hoặc kia. Cuộn da đã ngả màu ố vàng, mép cuộn sờn rách, trông như sắp tan biến vào hư vô. Xung quanh nó, không có bất kỳ trận pháp phòng ngự hay cấm chế nào, như thể người chủ nhân đã hoàn toàn tin tưởng vào sự che giấu tuyệt đối của mật thất này.
Trần Phong nhíu mày. Sự thiếu vắng cấm chế khiến hắn cảm thấy bất an. Hoặc là vật phẩm này không có giá trị, hoặc là giá trị của nó quá lớn đến mức không ai dám động vào, hoặc chủ nhân của nó đã đạt đến một cảnh giới mà mọi cấm chế đều trở nên vô nghĩa. Với trực giác “Nghịch Thiên” của mình, Trần Phong tin vào khả năng thứ hai và thứ ba.
Hắn chậm rãi tiến đến, cẩn trọng kiểm tra xung quanh. Không có bẫy, không có ảo ảnh. Chỉ có cuộn da dê tĩnh lặng, và một cảm giác mơ hồ về sự cô độc vĩnh cửu. Trần Phong vươn tay, ngón tay khẽ chạm vào cuộn da. Một luồng thông tin lạnh lẽo, hỗn loạn ập vào tâm trí hắn, không phải là tri thức trực tiếp mà là những mảnh vỡ ký ức, những hình ảnh chớp nhoáng của một thời đại đã mất. Hắn thấy những chiến trường rực lửa, những bóng hình hùng vĩ lao vào nhau, và một thực thể khổng lồ, vô hình, dường như đang quan sát tất cả. Rồi tất cả lại vụt tắt.
“Đây không phải là một công pháp,” Trần Phong lẩm bẩm. “Đây là một loại… di ngôn, hoặc một mảnh vỡ của Đạo.”
Hắn cẩn thận mở cuộn da. Bên trong, không phải là chữ viết, mà là những ký hiệu cổ xưa, phức tạp, uốn lượn như những dòng sông chảy ngược. Mỗi ký hiệu đều phát ra một thứ ánh sáng mờ nhạt, như thể chúng đang sống. Trần Phong không thể hiểu được ý nghĩa của chúng bằng trí óc thông thường, nhưng khi hắn tập trung tinh thần, những ký hiệu đó dường như bắt đầu tự sắp xếp lại trong tâm hải hắn, tạo thành một luồng ý niệm:
“Thiên Đạo… không phải duy nhất. Vạn vật… đều có “Đạo” riêng. Phá vỡ… xiềng xích… tự thân… là “Thiên”.”
Những mảnh vỡ ý niệm rời rạc, nhưng lại trùng khớp đến kinh ngạc với con đường “Nghịch Thiên” mà hắn đã chọn. Cuộn da dê này, không phải là một bảo vật gia tăng sức mạnh vật chất, mà là một sự khai sáng về mặt tinh thần, một sự xác nhận cho con đường độc nhất vô nhị của hắn.
Khi Trần Phong càng cố gắng giải mã sâu hơn, cuộn da dê bắt đầu rung lên nhè nhẹ. Các ký hiệu trên đó phát sáng mạnh mẽ hơn, rồi đột ngột tan rã thành vô số hạt bụi li ti, bay lượn trong mật thất như những đốm lửa ma trơi. Chúng không biến mất hoàn toàn, mà lại hội tụ, xoáy vào nhau, rồi từ từ lắng đọng lại, cô đọng thành một viên ngọc bội nhỏ, màu đen tuyền, không hề có bất kỳ ánh sáng hay hoa văn nào. Viên ngọc bội chỉ lớn bằng đầu ngón tay cái, nhưng tỏa ra một cảm giác nặng nề, thâm sâu đến khó tả.
Trần Phong đón lấy viên ngọc. Cảm giác lạnh lẽo quen thuộc ập đến, nhưng lần này không phải là đau đớn mà là một sự dung hợp kỳ lạ. Hắn cảm thấy viên ngọc như một phần kéo dài của linh hồn mình. Khi tâm thần hắn kết nối với nó, một dòng thông tin rõ ràng hơn, có hệ thống hơn bắt đầu chảy vào:
“Thiên Mệnh Thần Ấn: Khởi Nguyên. Ấn ký của kẻ Phá Đạo. Khắc sâu vào linh hồn, che giấu Thiên Cơ, mờ mắt Luân Hồi. Ba lần sử dụng, mỗi lần có thể che giấu khí tức, vận mệnh trong thời gian một nén nhang. Sau ba lần, Ấn sẽ phong bế, chờ đợi thời cơ tái sinh.”
Trần Phong kinh ngạc. “Thiên Mệnh Thần Ấn”? Một ấn ký có thể che giấu Thiên Cơ và mờ mắt Luân Hồi? Đây chính là thứ hắn cần nhất lúc này! Hắn đã nhận ra rằng con đường “Nghịch Thiên” của mình sẽ khiến hắn trở thành cái gai trong mắt “Thiên Đạo” sớm muộn. Một kẻ dị số như hắn chắc chắn sẽ bị Thiên Đạo bài xích, thậm chí là giáng xuống Thiên Kiếp hoặc bị các thế lực đại diện cho “Thiên” truy sát. Với “Thiên Mệnh Thần Ấn” này, hắn có thể tạm thời ẩn mình, tránh được sự chú ý của những kẻ mạnh hơn mình gấp vạn lần, ít nhất là trong giai đoạn đầu.
Ba lần sử dụng không nhiều, nhưng đối với một kẻ tu luyện ở Phàm Trần Giới, một nén nhang cũng đủ để xoay chuyển cục diện, đủ để thoát hiểm trong những tình huống thập tử nhất sinh. Quan trọng hơn, nó xác nhận rằng hắn đang đi đúng đường. Có những người đã từng đi con đường này trước hắn, đã từng cố gắng “Nghịch Thiên”, và để lại những di sản như thế này.
Viên ngọc bội đen tuyền khẽ rung lên trong tay Trần Phong, như một nhịp đập của trái tim cổ xưa. Nó không mang lại sức mạnh công kích hay phòng ngự trực tiếp, nhưng giá trị chiến lược của nó lại vô cùng to lớn. Nó là một tấm bùa hộ mệnh vô hình, một chiếc áo choàng che giấu vận mệnh của kẻ “Nghịch Thiên”.
Trần Phong không chút do dự, hắn lập tức ép viên ngọc bội vào lòng bàn tay. Một cảm giác nóng rực truyền đến, viên ngọc từ từ dung nhập vào da thịt hắn, không để lại dấu vết nào. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng bí ẩn lan tỏa khắp cơ thể, lắng đọng sâu trong đan điền, nơi mà hắn cảm nhận được sự kết nối với “Thiên Mệnh Thần Ấn”. Nó nằm im lìm, chờ đợi thời điểm được kích hoạt.
“Cổ Di Tích Thiên Ảnh này quả nhiên là một kho báu,” Trần Phong thầm nghĩ. Từ công pháp “Vô Thượng Nghịch Thiên Quyết” đến “Thiên Mệnh Thần Ấn”, mỗi thứ đều là cơ duyên tày trời, đủ để thay đổi vận mệnh của bất kỳ ai.
Hắn đứng trong mật thất nhỏ, hít thở sâu. Mặc dù đã có được những bảo vật kinh người, nhưng Trần Phong biết rằng đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai và nguy hiểm. Những kẻ hãm hại hắn, những thế lực đã chà đạp lên hắn, và cả cái “Thiên Đạo” vô hình đang thao túng số phận, tất cả đều sẽ phải trả giá.
Trần Phong quay người, bước ra khỏi mật thất. Căn phòng nhỏ lại trở về vẻ tĩnh lặng chết chóc ban đầu, không một dấu vết nào cho thấy một bí mật kinh thiên động địa vừa được hé mở. Hắn liếc nhìn pho tượng đá một lần nữa, trong mắt hiện lên sự tôn kính dành cho chủ nhân của Cổ Di Tích Thiên Ảnh, người đã để lại những di sản này.
Hắn không biết người đó là ai, nhưng họ chắc chắn cũng là một kẻ “Nghịch Thiên”. Có lẽ, họ đã thất bại, nhưng di sản của họ sẽ tiếp tục con đường đó qua hắn.
Khi Trần Phong bước ra đại điện, không khí bên ngoài dường như trở nên sống động hơn. Cổ Di Tích Thiên Ảnh đã không còn ẩn chứa bí mật nào nữa cho hắn. Hắn đã lấy đi tất cả những gì có thể, và giờ là lúc hắn phải đối mặt với thế giới bên ngoài. Luồng khí tức cổ xưa yếu ớt từ mật thất đã hoàn toàn biến mất, như thể nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình.
Ánh mắt Trần Phong sắc bén như chim ưng. Hắn không còn là Trần Phong yếu đuối, bị gia tộc ruồng bỏ năm xưa. Hắn là một kẻ đã được tôi luyện qua lửa, mang trong mình hạt giống “Nghịch Thiên”, cùng với những bảo vật có thể thay đổi cục diện. Mục tiêu đầu tiên của hắn vẫn không đổi: trả thù những kẻ đã hãm hại hắn và gia đình hắn. Sau đó, hắn sẽ tìm kiếm sức mạnh để bảo vệ những người hắn yêu thương, và từng bước, từng bước một, lật đổ cái “Thiên” mà hắn đã thề sẽ đạp đổ.
Hắn bước nhanh về phía cánh cửa đá lớn, ánh sáng từ bên ngoài Cổ Di Tích Thiên Ảnh đang chờ đợi. Thế giới bên ngoài vẫn còn tin rằng Trần Phong đã chết, hoặc cùng lắm là một phế nhân không đáng nhắc đến. Nhưng họ sẽ sớm nhận ra, một cơn bão đang hình thành, một cơn bão mang tên “Nghịch Thiên”, và nó sẽ càn quét tất cả.
Trần Phong đã sẵn sàng. Con đường phía trước, dù gian nan đến đâu, hắn cũng sẽ không lùi bước. Bởi vì hắn là kẻ “Nghịch Thiên”, và số phận của hắn, từ nay về sau, sẽ do chính hắn định đoạt.