Nghịch Thiên
Chương 84

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:24:59 | Lượt xem: 4

Tiếng gầm thét của Trần Lạc ngày càng trở nên thê lương, không còn vẻ kiêu ngạo, hống hách như trước. Nó hòa lẫn với những tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Lý Minh và Vương Hạo, tạo thành một khúc ca tử vong vọng lại trong hành lang đá lạnh lẽo của Cổ Di Tích Thiên Ảnh. Trần Phong đứng bất động, ánh mắt lạnh như băng dõi theo ba kẻ đang vùng vẫy trong cơn hoảng loạn.

Hắn biết rõ chuyện gì đang xảy ra. Khi hắn bước chân vào Cổ Di Tích này, linh giác nhạy bén của hắn đã cảnh báo về một cấm chế cổ xưa được ẩn giấu dưới nền đá. Đó không phải là một cấm chế sát thương thông thường, mà là một loại ảo trận kết hợp với nguyền rủa, được thiết kế để gặm nhấm tâm trí và linh hồn của những kẻ không mời mà đến. Trần Phong đã cẩn thận tránh né, nhưng ba kẻ kia, với sự kiêu căng và tham lam cố hữu, đã không nhận ra.

Trần Lạc, kẻ từng tự xưng là thiên tài của Trần gia, giờ đây đang ôm đầu quằn quại. Khuôn mặt hắn vặn vẹo trong đau đớn, móng tay cào cấu vào da thịt, để lại những vệt máu tươi. Mắt hắn trợn trắng, dường như đang nhìn thấy những thứ kinh hoàng chỉ mình hắn thấy. Linh lực trong cơ thể Trần Lạc trở nên hỗn loạn, chốc chốc bùng lên một cách vô thức, chốc chốc lại suy yếu đến cực điểm, báo hiệu cho sự tan rã của đan điền.

Lý Minh và Vương Hạo không khá hơn là bao. Cả hai ôm chặt lấy nhau, run rẩy như cầy sấy. Nước mắt, nước mũi tèm lem trên khuôn mặt tái nhợt. Họ không bị tấn công vật lý, nhưng tinh thần lại đang bị xé nát. Những tiếng la thất thanh của họ không phải vì đau đớn thể xác, mà là vì sợ hãi tột cùng, sợ hãi những ảo ảnh kinh hoàng đang vờn quanh.

“Cứ để chúng tận hưởng đi,” Trần Phong khẽ lẩm bẩm, giọng nói chìm vào bóng tối. Hắn không có ý định ra tay giúp đỡ. Những kẻ này đã từng cười nhạo hắn là phế vật, từng tìm cách hủy hoại tương lai của hắn, thậm chí còn muốn đoạt mạng hắn. Giờ đây, để chúng nếm trải mùi vị của sự tuyệt vọng và sợ hãi tột cùng, đó chính là sự báo đáp xứng đáng nhất.

Ánh mắt Trần Phong chuyển sang tấm bia đá nhỏ trong tay. Nó không lớn, chỉ vừa bằng lòng bàn tay, nhưng lại nặng trịch, như thể chứa đựng cả một ngọn núi. Bề mặt bia đá xù xì, nhưng những hoa văn cổ xưa khắc trên đó lại vô cùng tinh xảo, ẩn chứa một loại ý cảnh sâu xa mà Trần Phong chưa từng thấy. Những hoa văn này không giống bất kỳ trận pháp hay công pháp nào hắn từng biết, chúng giống như những dòng chữ cổ, nhưng lại không phải là ngôn ngữ.

Một luồng khí tức lạnh lẽo nhưng thuần khiết từ tấm bia đá truyền vào lòng bàn tay Trần Phong, nhanh chóng lan tỏa khắp cơ thể. Hắn cảm thấy tinh thần trở nên minh mẫn lạ thường, những tạp niệm trong tâm trí đều bị quét sạch. Linh giác của hắn được khuếch đại, cho phép hắn cảm nhận rõ ràng hơn cấu trúc của Cổ Di Tích Thiên Ảnh, những dòng chảy linh khí ngầm, và cả những cấm chế còn ẩn sâu hơn nữa.

“Đây không chỉ là một vật phẩm, nó là một phần của di tích này, hoặc thậm chí là một chìa khóa,” Trần Phong thầm nghĩ. Hắn tập trung linh lực, chậm rãi rót vào tấm bia đá. Ngay lập tức, tấm bia đá phát ra một vầng sáng mờ nhạt, những hoa văn trên đó như sống dậy, xoay chuyển nhẹ nhàng. Một làn sóng thông tin ập vào tâm trí Trần Phong, nhưng không phải là những dòng chữ hay hình ảnh rõ ràng, mà là những mảnh vỡ ký ức, những cảm xúc cổ xưa, và một luồng ý chí mạnh mẽ.

Trong khoảnh khắc đó, Trần Phong như nhìn thấy một thế giới khác, một kỷ nguyên xa xưa bị lãng quên. Hắn thấy những kiến trúc hùng vĩ bằng đá cổ, những sinh vật khổng lồ bay lượn trên bầu trời, và những con người mang sức mạnh phi thường, có thể dời non lấp biển chỉ bằng một cái phất tay. Đây có phải là Cổ Di Tích Thiên Ảnh trong thời kỳ hoàng kim của nó? Hay là một nơi nào đó còn xa xưa và vĩ đại hơn?

Quan trọng hơn, trong dòng chảy thông tin hỗn loạn đó, Trần Phong cảm nhận được một luồng ý chí cực kỳ mạnh mẽ, nhưng lại vô cùng bi thương và phẫn nộ. Nó không phải là ý chí của một cá nhân, mà là của cả một nền văn minh, một chủng tộc đã bị tiêu diệt hoặc bị lãng quên. Luồng ý chí đó ẩn chứa một sự căm ghét tột cùng đối với “Thiên”, đối với cái gọi là “Thiên Đạo” đã giáng họa xuống họ.

“Nghịch Thiên… Diệt Thiên…” những từ ngữ mơ hồ vang vọng trong tâm trí Trần Phong. Hắn cảm thấy tấm bia đá rung lên nhè nhẹ, như muốn đồng điệu với khát vọng “Nghịch Thiên” đang âm ỉ trong lòng hắn. Đây chính là hạt giống Nghịch Thiên thứ hai, hay là một sự xác nhận cho con đường mà hắn đã chọn?

Trần Phong nhắm mắt lại, cố gắng hấp thu và sắp xếp những mảnh thông tin rời rạc. Hắn biết, tấm bia đá này chứa đựng một bí mật to lớn, một phần của chân tướng về “Thiên” mà hắn đang tìm cách lật đổ. Nhưng để giải mã hoàn toàn nó, hắn cần thời gian và sức mạnh lớn hơn.

Tiếng gào thét phía sau đã yếu dần. Trần Lạc đã ngã vật xuống đất, thân thể co giật. Linh lực trong hắn gần như cạn kiệt, đan điền đã rạn nứt, dấu hiệu của một phế nhân sắp thành hình. Lý Minh và Vương Hạo thì đã bất tỉnh nhân sự, miệng sùi bọt mép, tinh thần đã hoàn toàn suy sụp.

Trần Phong quay đầu lại, lạnh lùng nhìn ba kẻ từng là thiên tài, giờ đây chỉ còn là những cái xác không hồn. Hắn không giết họ, nhưng cái giá phải trả còn tàn khốc hơn cái chết. Họ sẽ sống trong nỗi ám ảnh vĩnh viễn, trở thành những phế nhân không hơn không kém. Đó là số phận của những kẻ dám đối đầu với hắn, và cũng là minh chứng cho sự “Nghịch Thiên” của hắn.

Hắn khẽ nhếch môi. Tấm bia đá trong tay hắn vẫn tỏa ra một luồng khí tức nhàn nhạt, như một ngọn hải đăng trong bóng tối vô tận. Phía trước, hành lang vẫn kéo dài, ẩn chứa vô số bí ẩn. Nhưng giờ đây, Trần Phong không còn cảm thấy đơn độc. Tấm bia đá này đã mở ra một cánh cửa mới, một con đường dẫn hắn sâu hơn vào chân tướng của Cổ Di Tích Thiên Ảnh, và xa hơn nữa, là những bí mật về vũ trụ.

Trần Phong cất tấm bia đá vào trong Không Gian Giới Chỉ. Hắn biết nó sẽ là một bảo vật quan trọng, cần phải được nghiên cứu kỹ lưỡng. Nhưng trước mắt, hắn cần phải thoát khỏi nơi này và tìm kiếm những cơ duyên khác. Với linh giác được tăng cường, hắn cảm nhận được một lối đi bí mật khác, không phải là con đường mà hắn và Trần Lạc đã đi vào, mà là một con đường ẩn sâu hơn, được che giấu bởi những cấm chế phức tạp.

Con đường đó phát ra một luồng khí tức cổ xưa, mạnh mẽ hơn nhiều so với những gì hắn đã trải qua. Nó không phải là sự nguy hiểm chết người, mà là một lời mời gọi, một cánh cửa dẫn đến một kho báu thực sự. Trần Phong không chần chừ. Hắn bước qua ba thân thể bất tỉnh của Trần Lạc, Lý Minh và Vương Hạo, không một chút thương hại. Với hắn, họ đã là quá khứ, là những viên đá lót đường cho con đường Nghịch Thiên của hắn.

Hắn bước chân vào lối đi bí mật, bóng dáng dần chìm vào màn đêm. Cổ Di Tích Thiên Ảnh vẫn im lìm, nhưng sâu bên trong nó, một hạt giống Nghịch Thiên đang nảy mầm mạnh mẽ, sẵn sàng phá vỡ mọi xiềng xích của định mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8