Nghịch Thiên
Chương 82

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:23:45 | Lượt xem: 5

Quyết định đã được đưa ra. Trần Phong đứng dậy, bóng lưng cô độc nhưng kiên định, tựa như một ngọn núi sừng sững giữa vô vàn phong ba. Đại Hội Đoạt Bảo Cổ Di Tích không chỉ là một cơ hội để hắn thu thập tài nguyên, mà còn là một chiến trường tâm lý, nơi hắn sẽ từng bước phá vỡ lớp vỏ bọc kiêu ngạo của Trần Lạc.

Tin tức về Đại Hội nhanh chóng lan truyền khắp tông môn. Thanh Vân Tông, một trong ba tông môn lớn nhất của Đại Khung Vực, từ lâu đã có một quy ước bất thành văn: mỗi mười năm một lần, khi Cổ Di Tích Thiên Ảnh mở ra, các đệ tử ưu tú sẽ được phép tiến vào tranh đoạt bảo vật. Lần này, do sự xuất hiện của một dị tượng hiếm thấy – một luồng linh quang vọt thẳng lên trời từ sâu bên trong di tích – Đại Hội được tổ chức sớm hơn ba năm, và quy mô cũng lớn hơn bao giờ hết. Các trưởng lão đều tin rằng, một bảo vật trấn tông nào đó sắp tái xuất giang hồ.

“Cổ Di Tích Thiên Ảnh…” Trần Phong lẩm bẩm, nhớ lại những gì mình đã đọc được trong các điển tịch cổ xưa. Nơi đó không chỉ chứa đựng công pháp, đan dược hay binh khí, mà còn là một bãi chiến trường cổ đại, nơi những cường giả thời viễn cổ từng giao tranh, để lại vô số cơ duyên và cả nguy hiểm chết người. Hắn không hề bận tâm đến danh hiệu “Thiên Mệnh Chi Tử” hay Thiên Nguyên Đan, thứ mà hắn hướng tới là những kiến thức, những kinh nghiệm chiến đấu thực tế, và có thể là một bí bảo nào đó đủ sức trợ giúp hắn trên con đường Nghịch Thiên.

Một ngày sau, thông báo chính thức được dán khắp các đại sảnh, quảng trường của Thanh Vân Tông. Toàn bộ đệ tử có tu vi từ Luyện Khí tầng ba trở lên đều có thể đăng ký tham gia. Đệ tử ngoại môn, nội môn, thậm chí cả đệ tử chân truyền đều được khuyến khích. Điều kiện duy nhất là phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về sự an nguy của bản thân. Phần thưởng chính, như mọi khi, là một viên Thiên Nguyên Đan thượng phẩm, cùng với cơ hội được các trưởng lão truyền thụ bí pháp. Đối với phần lớn đệ tử, đây là một cơ hội vàng để đột phá cảnh giới và thay đổi vận mệnh.

Trần Lạc, dĩ nhiên, là cái tên đầu tiên đăng ký. Hắn xuất hiện tại sảnh đăng ký với một thái độ ngạo mạn, ánh mắt quét qua đám đông đệ tử đang xì xào bàn tán, tựa như đang nhìn một đám kiến hôi. “Đại Hội Đoạt Bảo lần này, e rằng sẽ chỉ là sân khấu riêng của Lạc ca thôi,” một đệ tử nịnh hót bên cạnh Trần Lạc, “Với Thiên Mệnh gia thân, bảo vật tự khắc sẽ tìm đến người.”

Trần Lạc cười khẩy, vuốt nhẹ thanh kiếm bên hông, ánh mắt lóe lên vẻ tự tin đến cực điểm. “Thiên Mệnh đã định, ai có thể tranh giành? Bảo vật trong Cổ Di Tích, vốn dĩ là của ta. Chỉ là ta muốn xem, đám đệ tử này có thể mang lại cho ta chút niềm vui nào không.” Hắn không hề che giấu sự kiêu căng của mình, bởi hắn biết, trong Thanh Vân Tông này, không ai có thể sánh bằng hắn, Thiên Mệnh Chi Tử.

Trần Phong đứng cách đó không xa, lắng nghe những lời lẽ ngạo mạn đó, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh. Thiên Mệnh? Hắn sẽ cho Trần Lạc thấy, Thiên Mệnh cũng có thể bị đạp đổ. Hắn bước đến, không gây sự chú ý, ghi tên mình vào danh sách. Người quản lý đăng ký, một trưởng lão ngoại môn, liếc nhìn Trần Phong, rồi lại nhìn danh sách đệ tử, có chút ngạc nhiên. Trần Phong là một trong số ít đệ tử nội môn có tu vi cao nhưng lại ít khi tham gia các hoạt động công khai của tông môn. Trưởng lão chỉ gật đầu, không nói gì thêm.

Sau khi đăng ký, Trần Phong không vội vã luyện tập hay chuẩn bị như những người khác. Hắn dành thời gian đọc lại các điển tịch cổ trong tàng thư các, đặc biệt là những quyển ghi chép về các trận pháp cổ xưa, các cạm bẫy và bí ẩn của Cổ Di Tích Thiên Ảnh. Hắn biết, sức mạnh đơn thuần chưa đủ để vượt qua một di tích cổ đại được bảo vệ bởi vô số cơ quan và bùa chú. Điều quan trọng hơn là sự hiểu biết, sự linh hoạt và khả năng ứng biến.

Trong quá trình này, Trần Phong phát hiện ra một điều thú vị. Cổ Di Tích Thiên Ảnh không phải là một di tích đơn lẻ, mà là một phần của một hệ thống trận pháp khổng lồ, được xây dựng để bảo vệ một thứ gì đó vô cùng quan trọng. Các ghi chép cổ xưa còn nhắc đến “Thiên Ảnh Huyễn Cảnh”, một khu vực ảo ảnh có thể khiến người lạc vào mất phương hướng và bị mắc kẹt vĩnh viễn. Điều này càng kích thích sự tò mò của Trần Phong. Hắn cảm thấy có một sợi dây liên kết vô hình giữa di tích này và con đường Nghịch Thiên của hắn.

Hắn cũng dành thời gian để củng cố lại công pháp Vô Tự Thiên Kinh. Kể từ khi tu luyện nó, Trần Phong nhận thấy linh lực trong cơ thể mình không chỉ mạnh mẽ hơn, mà còn tinh khiết hơn, có một sự dẻo dai và biến hóa vượt xa các công pháp thông thường. Hắn tin rằng, Vô Tự Thiên Kinh sẽ là vũ khí lớn nhất của mình khi đối mặt với những hiểm nguy trong di tích.

Ba ngày sau, toàn bộ đệ tử đã đăng ký tập trung tại quảng trường trung tâm của Thanh Vân Tông. Hàng trăm đệ tử, từ Luyện Khí tầng ba cho đến Luyện Khí tầng chín đỉnh phong, đứng thành từng hàng, khí thế ngút trời. Các trưởng lão, hộ pháp cũng có mặt, khí tức hùng hậu bao trùm lấy quảng trường, khiến không khí trở nên trang nghiêm và căng thẳng.

Trần Lạc đứng ở hàng đầu, vẻ mặt hờ hững. Bên cạnh hắn là Lý Minh và Vương Hạo, hai đệ tử nội môn có tu vi không kém, luôn đi theo Trần Lạc như hình với bóng. Ánh mắt Trần Lạc lướt qua đám đông, khi thoáng nhìn thấy Trần Phong, hắn chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi quay đi, không thèm để tâm. Trong mắt hắn, Trần Phong chỉ là một kẻ tầm thường, không đáng để hắn chú ý.

Trần Phong cũng không quan tâm đến ánh mắt khinh thường của Trần Lạc. Hắn đứng trong đám đông, thu liễm khí tức, tựa như một tảng đá bình thường, không ai chú ý. Hắn quan sát xung quanh, ghi nhớ những gương mặt mới, đánh giá thực lực của một số đệ tử nổi bật khác. Hắn biết, trong một cuộc tranh đoạt như thế này, không phải lúc nào cũng cần phải thể hiện bản thân.

Một vị Trưởng lão đứng ra, giọng nói vang vọng khắp quảng trường: “Chư vị đệ tử, Cổ Di Tích Thiên Ảnh mở ra, là cơ duyên lớn cho các ngươi. Nhưng cũng đừng quên, di tích ẩn chứa vô vàn nguy hiểm. Ta không mong các ngươi trở thành anh hùng, ta chỉ mong các ngươi sống sót trở về. Hãy nhớ, bảo vật dù quý giá đến mấy, cũng không bằng mạng sống của chính mình.”

Sau những lời dặn dò, một trận pháp truyền tống khổng lồ được kích hoạt ở trung tâm quảng trường. Ánh sáng chói lòa bùng lên, bao trùm lấy toàn bộ đệ tử. Trần Phong cảm thấy một lực kéo mạnh mẽ, không gian xung quanh vặn vẹo, rồi mọi thứ chìm vào bóng tối.

Khi ánh sáng trở lại, hắn đã đứng trên một vùng đất hoang tàn, cổ kính. Xung quanh là những thân cây cổ thụ cao vút, cành lá rậm rạp che khuất ánh mặt trời. Không khí ẩm ướt, mang theo mùi của đất đá và rêu phong. Trước mặt hắn, một vách núi khổng lồ sừng sững, trên đó khắc vô số phù văn cổ xưa đã mờ nhạt theo thời gian. Một khe nứt lớn hiện ra trên vách núi, như một vết sẹo khổng lồ, đó chính là lối vào Cổ Di Tích Thiên Ảnh.

Hàng trăm đệ tử khác cũng đã được truyền tống đến đây, tản mát khắp khu vực. Tiếng xì xào bàn tán, tiếng kinh ngạc vang lên. Mọi người đều cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa, huyền bí đang tỏa ra từ di tích.

Trần Lạc đứng ở gần lối vào nhất, Lý Minh và Vương Hạo vẫn kè kè bên cạnh. Hắn ngẩng đầu nhìn khe nứt khổng lồ, ánh mắt tham lam. “Cổ Di Tích Thiên Ảnh… Thiên Mệnh của ta, sẽ được chứng minh ở đây!”

Một số đệ tử không chờ đợi được nữa, lập tức lao vào khe nứt. Hàng loạt tiếng hét kinh ngạc vang lên khi họ vừa bước vào, rồi biến mất hút. Có vẻ như bên trong di tích có một kết giới hoặc trận pháp nào đó ngăn cản việc quan sát từ bên ngoài.

Trần Phong không vội vàng. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng khí tức từ di tích. Hắn cảm thấy một sự hỗn loạn, một sự đan xen giữa sinh khí và tử khí, giữa chân thực và ảo ảnh. Đúng như những gì hắn đọc được, đây là một nơi đầy cạm bẫy.

Hắn mở mắt ra, ánh mắt quét qua Trần Lạc. Trần Lạc lúc này cũng đang nhìn về phía hắn, ánh mắt sắc lạnh, đầy vẻ khiêu khích. “Trần Phong, ngươi cũng dám đến đây sao? Một kẻ phế vật như ngươi, chỉ sợ vừa bước vào đã bị nuốt chửng rồi.” Giọng nói của Trần Lạc không hề che giấu sự khinh miệt, vang vọng trong không khí, khiến nhiều đệ tử khác quay lại nhìn Trần Phong với ánh mắt tò mò, hoặc thương hại.

Trần Phong không đáp lời. Hắn chỉ nở một nụ cười nhạt, rồi quay lưng bước thẳng về phía khe nứt. Bước chân hắn chậm rãi, nhưng kiên định, không hề nao núng trước những lời lẽ của Trần Lạc hay ánh mắt dò xét của những người xung quanh.

“Hừ! Tự tìm đường chết!” Trần Lạc hừ lạnh một tiếng, rồi cũng dẫn Lý Minh và Vương Hạo theo sau, lao vào khe nứt. Hắn không tin Trần Phong có thể làm được gì trong di tích này.

Trần Phong bước qua ngưỡng cửa của Cổ Di Tích Thiên Ảnh. Một luồng sương mù dày đặc bao trùm lấy hắn. Cảm giác đầu tiên là sự lạnh lẽo và tĩnh mịch đến đáng sợ. Hắn nghe thấy tiếng gió rít qua những khe đá, như những linh hồn than khóc. Không gian bên trong rộng lớn hơn nhiều so với tưởng tượng, một hành lang đá tối tăm, sâu hun hút, không nhìn thấy điểm cuối.

Hắn biết, cuộc chiến thực sự đã bắt đầu. Cuộc chiến không chỉ với những nguy hiểm của di tích, mà còn là cuộc chiến chứng minh rằng, ý chí của một phàm nhân cũng có thể nghịch chuyển Thiên Mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8