Nghịch Thiên
Chương 80
Trần Lạc đứng bất động, ánh mắt dõi theo bóng lưng Trần Phong khuất dần sau hành lang. Nụ cười nhạt nhẽo cuối cùng của Trần Phong, cùng với ánh nhìn đầy thách thức ấy, như một nhát dao vô hình cứa vào niềm kiêu hãnh của hắn. Trần Lạc tự xưng là Thiên Mệnh Chi Tử, là niềm hy vọng của Thiên Nguyên Tông, chưa từng có ai dám dùng ánh mắt như vậy nhìn hắn, một ánh mắt không chút sợ hãi, thậm chí còn mang theo sự coi thường khó tả.
“Trần Phong… hắn nói ‘đây mới chỉ là khởi đầu’?” Trần Lạc lẩm bẩm, âm điệu đầy nghi hoặc. Hắn cố gắng xua đi cảm giác khó chịu trong lòng. Một kẻ phế vật của gia tộc Trần, một kẻ bị coi thường từ khi sinh ra, có thể làm gì? Tất cả những gì hắn đạt được gần đây, hẳn là do một chút may mắn vớ vẩn nào đó. Hắn tự nhủ.
Nhưng sự thật là, trong cuộc tỷ thí vừa rồi, Trần Phong đã biểu hiện một sức mạnh vượt xa kỳ vọng. Hơn nữa, cái cách hắn dễ dàng hóa giải công kích của đệ tử nội môn, rồi lại tự tin đối mặt với Trần Lạc, đã gieo một hạt mầm nghi ngờ vào tâm trí hắn. Hạt mầm đó, dù Trần Lạc cố gắng đè nén, vẫn âm ỉ lớn dần.
Trần Lạc siết chặt nắm đấm. Hắn không tin vào những kẻ tự xưng là “Nghịch Thiên”. Thiên Mệnh là do trời định, là số phận đã an bài. Hắn là người được chọn, là trung tâm của vận mệnh. Bất cứ ai dám thách thức hắn, cũng chính là đang thách thức Thiên Đạo. Và tất cả những kẻ đó, cuối cùng đều sẽ bị nghiền nát.
Tuy nhiên, một cảm giác bất an vẫn len lỏi. Trần Lạc có linh cảm rằng Trần Phong không còn là Trần Phong của ngày xưa nữa. Một luồng khí tức khác lạ, một sự kiên cường không thể giải thích, đã xuất hiện trong cơ thể phế vật đó. Hắn cần phải tìm hiểu, cần phải chắc chắn. Nếu Trần Phong thực sự là một dị số, một biến số có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của hắn, hắn nhất định phải loại bỏ sớm.
“Trần Lạc sư huynh, người có vẻ không ổn?” Một giọng nói vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Trần Lạc. Là Lý Thanh, một đệ tử nội môn thân cận, cũng là một trong những kẻ đã từng khinh miệt Trần Phong. Lý Thanh nhìn Trần Lạc với vẻ lo lắng, nhưng trong mắt lại ánh lên sự tò mò không che giấu. Hắn đã chứng kiến toàn bộ sự việc vừa rồi, và cũng cảm thấy bất ngờ trước sự ngạo mạn của Trần Phong.
Trần Lạc hít một hơi sâu, lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày, nhưng ánh mắt vẫn còn một tia âm trầm. “Không có gì, chỉ là một tên phế vật không biết tự lượng sức. Hắn nghĩ mình có chút vận may liền có thể bay lên trời sao?”
Lý Thanh cười gượng, “Đúng vậy, Trần Phong đúng là có chút may mắn, nhưng… hắn dường như đã thay đổi rất nhiều.”
“Thay đổi?” Trần Lạc nhếch mép, “Thay đổi chỉ khiến hắn chết nhanh hơn thôi. Thiên Nguyên Tông này không dung thứ cho những kẻ ngông cuồng, càng không dung thứ cho những kẻ dám thách thức ta.” Hắn nói, nhưng trong lòng lại không hoàn toàn tự tin như vẻ ngoài. “Ngươi hãy bí mật theo dõi Trần Phong. Hắn có bất kỳ hành động bất thường nào, lập tức báo cho ta.”
“Vâng, sư huynh!” Lý Thanh cung kính đáp, nhưng trong lòng lại thầm rùng mình. Có vẻ như Trần Lạc sư huynh đã thực sự coi Trần Phong là một mối đe dọa. Một tên phế vật lại có thể khiến Thiên Mệnh Chi Tử phải bận tâm, đây quả là một chuyện lạ lùng.
*
Trần Phong bước đi, mỗi bước chân đều vững vàng và mạnh mẽ, trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ yếu ớt của hắn trong quá khứ. Trong lòng hắn, ngọn lửa Nghịch Thiên đang bùng cháy dữ dội. Trần Lạc, Thiên Mệnh Chi Tử? Hắn sẽ cho Trần Lạc thấy, cái gọi là Thiên Mệnh đó, chỉ là một xiềng xích mà những kẻ mạnh mẽ hơn đã đặt ra để kiểm soát những kẻ yếu hơn mà thôi.
Hắn không hề quay đầu lại, cũng không quan tâm đến ánh mắt phức tạp của Trần Lạc phía sau. Mục tiêu của hắn rõ ràng: trở nên mạnh mẽ hơn, đủ mạnh để đạp đổ mọi thứ cản đường, đủ mạnh để bảo vệ những người hắn yêu thương, và đủ mạnh để định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.
Trần Phong đi thẳng đến động phủ của mình – một nơi đơn sơ, nằm ở rìa khu vực dành cho đệ tử ngoại môn, mà trước đây ít ai để ý. Nhưng giờ đây, nơi này đã trở thành thánh địa tu luyện của hắn. Ngay khi cánh cửa đá đóng lại, một luồng linh khí tinh thuần hơn hẳn bên ngoài lập tức bao trùm lấy hắn. Đó là nhờ vào hạt châu đen bí ẩn mà hắn vô tình nuốt được trong lúc cận kề cái chết. Hạt châu này không chỉ giúp hắn tái tạo đan điền, mà còn biến động phủ của hắn thành một tiểu linh mạch, nơi linh khí được cô đọng và tinh luyện.
Hắn ngồi xuống, khoanh chân trên bồ đoàn đơn sơ, nhắm mắt lại. Trong nội tâm, hắn cảm nhận rõ ràng sự luân chuyển của “Nghịch Thiên Quyết” – công pháp cấm kỵ mà hạt châu đã khắc sâu vào linh hồn hắn. Đây không phải là một công pháp tu luyện linh khí thông thường, mà là một công pháp nghịch chuyển, hấp thu và chuyển hóa mọi loại năng lượng, thậm chí là khí tức của định mệnh, của “Thiên Đạo” thành sức mạnh của riêng hắn.
“Trần Lạc… Thiên Mệnh Chi Tử…” Trần Phong thầm nhủ. “Ngươi dựa vào Thiên Mệnh để tu luyện, ta dựa vào Nghịch Thiên để cường hóa. Hãy xem, ai mới là người có thể bước lên đỉnh phong chân chính.”
Hắn bắt đầu vận chuyển công pháp. Từng luồng linh khí từ xung quanh, từ trong hạt châu đen ẩn sâu trong đan điền, ào ạt chảy vào kinh mạch. Nhưng điều khác biệt là, Trần Phong không chỉ hấp thu linh khí. Hắn còn hấp thu một loại năng lượng vô hình khác, thứ mà người thường gọi là vận khí, là số phận, là “ý chí của Thiên”. “Nghịch Thiên Quyết” đang từng chút một, bóc tách và chiếm đoạt những mảnh “Thiên Mệnh” nhỏ bé trôi nổi trong không khí, chuyển hóa chúng thành sức mạnh của hắn.
Đột nhiên, một tiếng vang nhỏ “cách” vang lên trong cơ thể hắn. Cảnh giới tu luyện của Trần Phong, vốn đã đạt đến đỉnh cao của Luyện Khí Kỳ, giờ đây đã đột phá, tiến vào Trúc Cơ Kỳ! Đây là một bước nhảy vọt quan trọng, đánh dấu sự chuyển biến từ tu luyện cơ sở sang xây dựng nền móng vững chắc cho con đường tu tiên.
Một luồng sức mạnh mới mẻ tràn ngập toàn thân. Trần Phong mở mắt, trong đôi mắt đen láy tóe lên một tia sáng sắc bén. Hắn cảm nhận được sự kết nối mạnh mẽ hơn với hạt châu đen, cũng như sự thấu hiểu sâu sắc hơn về “Nghịch Thiên Quyết”.
“Trúc Cơ Kỳ… Mới chỉ là khởi đầu.” Hắn đứng dậy, nắm chặt bàn tay. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Thiên Nguyên Tông chỉ là một điểm dừng chân nhỏ trên hành trình Nghịch Thiên của hắn.
Vừa lúc đó, một tấm lệnh bài truyền tin trên bàn đá chợt phát sáng. Trần Phong cầm lấy, truyền thần thức vào. Đó là một thông báo từ Tông môn, gửi đến tất cả đệ tử nội môn và ngoại môn có tiềm lực.
“Thông báo khẩn cấp! Ba tháng sau, Thiên Nguyên Tông sẽ tổ chức ‘Đại Hội Đoạt Bảo Cổ Di Tích’. Đây là cơ hội hiếm có để khám phá một di tích cổ xưa vừa được phát hiện ở biên giới phía Nam. Di tích này ẩn chứa vô số kỳ vật, công pháp cổ, và linh dược quý hiếm. Tất cả đệ tử từ Luyện Khí kỳ tầng bảy trở lên đều có thể đăng ký tham gia. Đệ tử nào đạt được thành tích xuất sắc sẽ nhận được phần thưởng hậu hĩnh, bao gồm cơ hội trở thành đệ tử chân truyền, và được ban tặng một viên Thiên Nguyên Đan giúp đột phá cảnh giới!”
Trần Phong đọc xong, khóe môi khẽ cong lên. “Đại Hội Đoạt Bảo Cổ Di Tích?” Đây chính là cơ hội mà hắn đang tìm kiếm. Một di tích cổ xưa, chắc chắn sẽ có những thứ vượt xa hiểu biết hiện tại của hắn, và quan trọng hơn, sẽ là một đấu trường hoàn hảo để hắn thể hiện sức mạnh, để công khai thách thức Trần Lạc và cái gọi là Thiên Mệnh.
Thiên Nguyên Đan? Đột phá cảnh giới? Hắn không cần. Nhưng những kỳ vật, công pháp cổ, và nhất là sự trải nghiệm trong một di tích, lại là thứ hắn khao khát. Hắn cần phải nâng cao thực lực một cách nhanh chóng, để chuẩn bị cho những bước đi lớn hơn trên con đường Nghịch Thiên.
Hơn nữa, đây là một sự kiện toàn tông, Trần Lạc chắc chắn sẽ tham gia. Đây chính là cơ hội để hắn tiếp tục gieo rắc sự nghi ngờ và bất an vào lòng Thiên Mệnh Chi Tử. Hắn sẽ không chỉ vượt qua Trần Lạc, mà còn khiến hắn ta phải nhận ra, sự tự mãn về Thiên Mệnh của mình, chỉ là một ảo ảnh.
“Đại Hội Đoạt Bảo Cổ Di Tích… Ta đến đây.” Trần Phong thầm nhủ, ánh mắt kiên định nhìn về phía xa. Con đường Nghịch Thiên, giờ đây đã có một mục tiêu cụ thể tiếp theo. Và hắn, Trần Phong, sẽ không bao giờ lùi bước.