Nghịch Thiên
Chương 79

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:22:22 | Lượt xem: 4

Trần Phong bước đi, mỗi bước chân đều vững vàng như thể hắn đang đặt dấu ấn lên chính định mệnh của mình. Khu vực đăng ký dự thi nằm giữa sân lớn của Thiên Nguyên Tông, nơi một tấm bia đá cổ kính sừng sững, bên cạnh là một trưởng lão tóc bạc và vài đệ tử nội môn đang ghi chép. Xung quanh đó, hàng trăm đệ tử ngoại môn đang chen chúc, náo nhiệt bàn tán về những cái tên sáng giá, những “Thiên Kiêu” đầy tiềm năng.

Khi Trần Phong tiến lại gần, một làn sóng xì xào nhỏ vang lên. Những ánh mắt dò xét, khinh thường và cả một chút tò mò đổ dồn vào hắn. Cái tên “Trần Phong” đã trở thành biểu tượng của sự thất bại, của một kẻ bị phế đan điền, bị gia tộc ruồng bỏ. Việc hắn xuất hiện ở đây, tại một cuộc thi đệ tử ngoại môn vốn dành cho những người có chút triển vọng, là điều không tưởng.

Một đệ tử ngoại môn đứng gần đó, kẻ từng là bạn học cũ của Trần Phong, bật cười khẩy. “Ai đây? Không phải là phế vật Trần Phong sao? Ngươi còn dám vác mặt đến đây? Hay là muốn xin xỏ chút linh thạch để mua thuốc bổ?”

Trần Phong không thèm liếc mắt. Hắn biết, những lời lẽ đó chỉ là gió thoảng mây bay. Mục tiêu của hắn cao hơn nhiều so với việc đôi co với những kẻ tầm thường này.

Trưởng lão phụ trách đăng ký, Ngô Lão, một người có khuôn mặt nghiêm nghị và ánh mắt sắc bén, ngước lên khi Trần Phong đứng trước mặt. Ông ta nheo mắt, nhận ra hắn. “Trần Phong? Ngươi đến đây làm gì? Ngươi không có tư cách dự thi.”

“Đệ tử muốn đăng ký tham gia Đệ Tử Đại Bỉ,” Trần Phong bình thản nói, giọng nói không một chút dao động.

Ngô Lão cau mày. “Đệ Tử Đại Bỉ không phải trò đùa. Ngươi đã bị phế đan điền, linh khí tiêu tán, tu vi không còn. Đừng làm mất thời gian của lão phu và những người khác.”

Một giọng nói lạnh lùng, đầy vẻ chế giễu vang lên từ phía sau Ngô Lão. “Ngô Lão không cần phí lời với một kẻ như vậy. Hắn chỉ muốn gây sự chú ý thôi.”

Trần Phong không cần quay đầu cũng biết đó là ai. Trần Lạc. Hắn ta bước tới, dáng vẻ cao ngạo, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt khinh miệt quét qua Trần Phong như thể hắn chỉ là một con kiến dơ bẩn. Xung quanh Trần Lạc, đám đệ tử nịnh hót càng thêm nhiệt tình, tạo thành một vầng hào quang giả tạo cho hắn.

“Trần Phong, ngươi vẫn chưa từ bỏ cái suy nghĩ hão huyền kia sao?” Trần Lạc mỉm cười, nụ cười đầy vẻ khinh bỉ. “Ngươi nghĩ mình vẫn là thiếu gia của Trần gia, vẫn là thiên tài mà Thiên Nguyên Tông từng ca ngợi sao? Tỉnh mộng đi. Ngươi bây giờ, chẳng qua chỉ là một phế vật, không hơn không kém.”

Trần Phong đối mặt với Trần Lạc, ánh mắt bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. “Ta có tư cách hay không, không phải do ngươi quyết định. Và ta có là phế vật hay không, cũng không đến lượt ngươi phán xét.”

Trần Lạc nheo mắt, nét cười trên môi hơi cứng lại. Hắn không ngờ một Trần Phong phế vật lại dám nói chuyện ngang hàng với mình. “Ồ? Gan của ngươi lớn hơn ta tưởng. Ngô Lão, cứ để hắn đăng ký đi. Dù sao thì, cũng cần có một kẻ để làm nền cho sự xuất sắc của những người khác.” Hắn liếc nhìn Trần Phong, ánh mắt đầy sự khiêu khích. “Để mọi người thấy rõ, khoảng cách giữa một ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ và một kẻ bị Thiên ruồng bỏ, rốt cuộc là lớn đến mức nào.”

Ngô Lão thở dài. Dù không muốn, nhưng lời của Trần Lạc mang một sức nặng nhất định. Hắn là một trong những Thiên Kiêu nổi bật nhất Thiên Nguyên Tông hiện tại, được kỳ vọng sẽ trở thành trụ cột tương lai. “Được rồi,” Ngô Lão miễn cưỡng nói. “Nhưng ngươi phải vượt qua bài kiểm tra sơ khảo. Nếu không đạt, sẽ bị loại ngay lập tức.”

“Đệ tử hiểu rõ.” Trần Phong gật đầu. Hắn biết đây là cơ hội đầu tiên để hắn thể hiện. Hắn cầm bút lông, viết tên mình lên tấm danh sách bằng ngọc giản. Tên hắn, Trần Phong, đứng ở vị trí cuối cùng, như một sự chế giễu.

Bài kiểm tra sơ khảo không quá phức tạp. Đầu tiên là đo lường linh căn và linh lực. Mỗi đệ tử sẽ đặt tay lên một viên Thí Linh Thạch để kiểm tra tiềm năng tu luyện. Sau đó là một bài kiểm tra sức mạnh cơ bản, thường là phá vỡ một bia đá hoặc đẩy lùi một con rối bằng linh lực yếu ớt.

Hàng dài đệ tử nối đuôi nhau. Những tiếng reo hò, trầm trồ vang lên khi có ai đó đạt được linh căn thượng phẩm hoặc đẩy lùi con rối một cách dễ dàng. Trần Lạc, tất nhiên, đã vượt qua từ lâu với kết quả chói mắt, linh căn Tiên phẩm, linh lực hùng hậu khiến Ngô Lão cũng phải gật đầu hài lòng. Hắn ta chỉ đứng đó, khoanh tay, thỉnh thoảng liếc nhìn Trần Phong, như đang chờ đợi một trò hề.

Đến lượt Trần Phong. Hắn bước lên bục, đặt tay lên viên Thí Linh Thạch. Viên đá vẫn im lìm, không một chút ánh sáng. Những tiếng cười khúc khích vang lên. “Đúng là phế vật, ngay cả linh căn cũng không có.”

Ngô Lão thở dài, định nói Trần Phong bị loại. Nhưng rồi, Trần Phong đột nhiên nhắm mắt lại. Một luồng khí tức vô hình, cực kỳ mỏng manh, nhưng lại mang một sự kiên định đến khó tin, bắt đầu lan tỏa từ cơ thể hắn. Viên Thí Linh Thạch, vốn im lìm, bỗng nhiên rung nhẹ. Một tia sáng yếu ớt, màu xám tro, lóe lên rồi tắt nghỉm.

Chỉ một tia sáng, nhưng nó đã khiến tất cả những tiếng cười im bặt. Ngô Lão trợn tròn mắt. Một kẻ phế đan điền, không linh căn, lại có thể khiến Thí Linh Thạch phát sáng? Dù chỉ là một tia sáng mờ nhạt nhất, nhưng điều này hoàn toàn nằm ngoài lẽ thường.

Trần Lạc cũng nhíu mày. Hắn cảm thấy có gì đó không đúng. Hắn đã đích thân phế đan điền của Trần Phong, hắn biết rõ Trần Phong không còn chút linh lực nào. Vậy tia sáng kia là gì?

“Ngô Lão, linh căn của đệ tử tuy yếu ớt, nhưng vẫn là linh căn.” Trần Phong mở mắt, bình thản nói.

Ngô Lão vẫn còn đang sốc. Ông ta chưa từng thấy linh căn nào màu xám tro, yếu ớt đến mức gần như không tồn tại, nhưng nó vẫn là một sự thật. Theo quy tắc, chỉ cần Thí Linh Thạch phát sáng, dù chỉ là một chút, thì vẫn được coi là có linh căn. “Được rồi,” ông ta lẩm bẩm. “Bài kiểm tra tiếp theo.”

Bài kiểm tra sức mạnh. Một con rối gỗ được đặt ở giữa sân. Nhiệm vụ là dùng linh lực để đẩy lùi nó. Hầu hết các đệ tử ngoại môn đều dễ dàng đẩy lùi được con rối vài bước.

Trần Phong bước lên. Hắn đứng trước con rối, hít một hơi thật sâu. Hắn không có linh lực để đẩy lùi nó theo cách thông thường. Nhưng hắn có thứ khác. Hắn có Hắc Tháp, có “Hạt giống Nghịch Thiên” đang âm thầm vận chuyển trong cơ thể.

Một luồng sức mạnh thuần túy, không phải linh lực, mà là một loại năng lượng nguyên thủy, cấm kỵ, tập trung vào nắm đấm của Trần Phong. Hắn vung tay, một cú đấm nhanh như chớp, không có bất kỳ hoa mỹ nào, nhưng lại ẩn chứa một lực lượng khủng khiếp.

ẦM!

Con rối gỗ không chỉ bị đẩy lùi, mà nó còn rung lên bần bật, lùi hẳn năm bước về phía sau, để lại hai vết hằn sâu trên mặt đất. Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên thân con rối, và một tiếng “kẽo kẹt” yếu ớt vang lên.

Cả sân im lặng như tờ. Ngô Lão há hốc mồm. Những đệ tử khác trố mắt nhìn. Đẩy lùi năm bước, và làm nứt con rối? Ngay cả những đệ tử nội môn có tu vi cao hơn cũng khó lòng làm được điều này chỉ bằng một cú đấm thuần túy, không linh lực.

Trần Lạc, với vẻ mặt tự tin và kiêu hãnh vừa rồi, giờ đây đã hoàn toàn biến mất. Đôi mắt hắn ta mở to, khó tin nhìn về phía con rối và rồi nhìn Trần Phong. Có thứ gì đó đã thay đổi trong kẻ phế vật này, thứ mà hắn không thể hiểu nổi.

“Đệ tử đã vượt qua bài kiểm tra sơ khảo?” Trần Phong quay sang Ngô Lão, giọng nói vẫn bình thản, như thể hắn vừa làm một điều hết sức bình thường.

Ngô Lão nuốt nước bọt. “Ngươi… ngươi vượt qua rồi.” Ông ta lẩm bẩm, vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Ông ta cầm bút lông, tay run run ghi tên Trần Phong vào danh sách những người đủ điều kiện tham gia vòng trong.

Khi Trần Phong bước xuống, những ánh mắt nhìn hắn đã không còn là khinh thường hay chế giễu. Thay vào đó là sự kinh ngạc, tò mò, và cả một chút sợ hãi khó hiểu. Kẻ phế vật mà họ từng biết, dường như đã lột xác.

Trần Phong đi ngang qua Trần Lạc. Hắn dừng lại một chút, ánh mắt chạm vào ánh mắt đầy nghi hoặc của Trần Lạc. Trần Phong không nói gì, chỉ nở một nụ cười nhạt, nụ cười mang theo sự thách thức rõ ràng.

“Trần Lạc, đây mới chỉ là khởi đầu.” Trần Phong thầm nghĩ trong lòng. “Ngươi tự xưng là Thiên Mệnh Chi Tử? Vậy thì ta sẽ cho ngươi thấy, Thiên Mệnh mà ngươi tin tưởng, sẽ bị ta, kẻ Nghịch Thiên này, từng bước từng bước đạp đổ. Ta sẽ không chỉ vượt qua ngươi, ta sẽ nghiền nát niềm kiêu hãnh của ngươi, và cho cả Thiên Nguyên Tông này biết, định mệnh không phải là thứ không thể thay đổi.”

Hắn bước đi, để lại phía sau một Trần Lạc đang đứng chết lặng, tâm trí hỗn loạn với những nghi ngờ. Cơn bão đã bắt đầu. Trần Phong đã đặt bước chân đầu tiên trên con đường Nghịch Thiên, và Thiên Nguyên Tông này, sẽ là nơi chứng kiến sự quật khởi của một huyền thoại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8