Nghịch Thiên
Chương 77

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:21:31 | Lượt xem: 5

Đêm khuya đã về khuya, vạn vật chìm vào giấc ngủ, chỉ có khu vườn linh dược vẫn còn một bóng hình miệt mài. Trần Phong không ngủ. Chiếc đèn dầu leo lét trên bàn gỗ cũ kỹ, hắt ánh sáng vàng vọt lên khuôn mặt kiên nghị của hắn. Quyển sách cổ đã sờn rách, chứa đựng vô số bí ẩn, đang được hắn lật giở từng trang một cách cẩn trọng.

“Trần Lạc… Thiên Nguyên Tông…” Hắn lẩm bẩm, âm điệu không mang theo chút oán hận hay sợ hãi, chỉ có sự lạnh lùng và kiên định. “Phế vật? Định mệnh?”

Ký ức về những lời khinh miệt, những ánh mắt coi thường vẫn còn in hằn trong tâm trí. Cái ngày hắn bị phế đan điền, bị đẩy vào khu vườn linh dược này như một kẻ bỏ đi, tưởng chừng mọi hy vọng đã tan biến. Nhưng chính trong vực sâu tuyệt vọng đó, hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm.

Một tàn phiến ngọc bội màu xám tro, vốn là vật gia truyền vô danh, giờ đây nằm gọn trong lòng bàn tay Trần Phong, phát ra ánh sáng mờ ảo. Đó là cơ duyên mà hắn đã đoạt được trong lúc thập tử nhất sinh, một vật phẩm nghịch thiên ẩn chứa sức mạnh và tri thức vượt xa tưởng tượng. Nhờ nó, hắn không những chữa lành đan điền bị phế, mà còn thức tỉnh một loại huyết mạch cổ xưa, và quan trọng hơn, nó giúp hắn thấu hiểu những đạo lý tu luyện sâu xa mà các công pháp bình thường không thể chạm tới.

Mỗi khi Trần Phong chạm vào tàn phiến, một luồng năng lượng tinh thuần sẽ lan tỏa khắp cơ thể hắn, gột rửa kinh mạch, tăng cường linh hồn. Và khi đọc sách, tàn phiến ngọc bội như một chiếc chìa khóa, mở ra những tầng ý nghĩa ẩn giấu trong từng câu chữ, giúp hắn hấp thu kiến thức với tốc độ kinh người. Quyển sách hắn đang đọc không phải là một công pháp tầm thường, mà là một tàn thiên bí lục hắn tình cờ tìm thấy trong một góc khuất của thư khố tông môn, bị coi là vô dụng vì quá phức tạp và khó hiểu đối với người thường. Nhưng với tàn phiến ngọc bội, mỗi biểu tượng, mỗi đồ hình đều trở nên sáng tỏ.

Hiện tại, Trần Phong đang tập trung vào một phần của bí lục có tên là “Bách Thảo Diệu Dụng”. Nó không chỉ liệt kê các loại linh dược mà còn chỉ ra cách thức kết hợp chúng để đạt được hiệu quả tối đa, thậm chí là cách tạo ra những loại đan dược không có trong truyền thuyết. Điều này đặc biệt hữu ích cho hắn, một đệ tử trông coi vườn linh dược, nơi có vô số nguyên liệu quý giá.

Hắn khẽ nhắm mắt, linh khí trong cơ thể lưu chuyển theo một quỹ đạo đặc biệt mà tàn phiến ngọc bội đã chỉ dẫn. Tốc độ hấp thu linh khí của hắn nhanh hơn gấp mười lần so với đệ tử bình thường, và linh khí được chuyển hóa thành chân nguyên cũng tinh thuần hơn rất nhiều. Hắn đã bí mật đạt đến Luyện Thể Cảnh tầng thứ bảy, chỉ còn cách Luyện Thể Cảnh đỉnh phong một bước. Đây là một cảnh giới mà ngay cả Trần Lạc cũng phải mất thêm vài tháng nữa mới có thể chạm tới, trong khi Trần Phong, một “phế vật”, lại đạt được nó một cách âm thầm, không ai hay biết.

Sáng sớm hôm sau, những giọt sương đêm vẫn còn đọng trên lá cây, Trần Phong đã thức dậy. Hắn không vội vã tu luyện như thường lệ, mà thay vào đó, đi một vòng quanh vườn linh dược. Ánh mắt hắn sắc bén quét qua từng gốc cây, từng bụi cỏ, như thể đang tìm kiếm điều gì đó.

“Mộc Linh Thảo, ba năm tuổi. Huyết Long Hoa, sắp nở.” Hắn lẩm bẩm, ghi nhớ từng chi tiết. Bất chợt, ánh mắt hắn dừng lại ở một góc khuất, nơi một bụi cỏ dại mọc um tùm. Dưới lớp cỏ, một vài cây linh dược nhỏ bé đang héo úa, nhưng trong số đó, một mầm cây màu tím nhạt đang cố gắng vươn lên, tỏa ra một chút linh khí yếu ớt.

“Tử Vân Thảo… một loại linh thảo hiếm gặp, cực kỳ khó nuôi dưỡng, lại mọc trong môi trường linh khí khô cằn như thế này.” Trần Phong nhíu mày. Theo “Bách Thảo Diệu Dụng”, Tử Vân Thảo có thể dùng để tinh luyện một loại đan dược giúp tăng cường kinh mạch, cực kỳ hữu ích cho việc đột phá cảnh giới.

Hắn quỳ xuống, cẩn thận gạt bỏ lớp cỏ dại, dùng tay nhẹ nhàng xúc đất xung quanh mầm Tử Vân Thảo. Tàn phiến ngọc bội trong tay khẽ rung lên, một luồng sức mạnh huyền bí từ từ truyền vào lòng đất, kích thích linh tính của mầm cây. Chỉ trong chốc lát, mầm Tử Vân Thảo vốn đang héo úa bỗng trở nên xanh tươi hơn, những chiếc lá tím nhạt trở nên rực rỡ hơn một chút.

Trần Phong mỉm cười. “Bách Thảo Diệu Dụng” không chỉ nói về cách dùng linh dược, mà còn chỉ cách “nuôi dưỡng” chúng, dùng linh lực đặc biệt của người tu luyện để thúc đẩy sự phát triển của linh thảo. Với tàn phiến ngọc bội, khả năng này của hắn được tăng cường đến mức phi thường.

Hắn dành cả buổi sáng để chăm sóc đặc biệt cho khu vực Tử Vân Thảo, loại bỏ cỏ dại, bổ sung đất dinh dưỡng và truyền vào đó linh lực của mình. Đến trưa, mầm cây đã lớn hơn một chút, linh khí tỏa ra cũng rõ ràng hơn. Đây là một thành công nhỏ, nhưng nó khẳng định giá trị của “Bách Thảo Diệu Dụng” và tàn phiến ngọc bội.

Sau đó, hắn trở lại căn chòi, bắt đầu nghiên cứu về các đối thủ tiềm năng trong cuộc thi đệ tử nội môn sắp tới. Hắn biết rõ, để tham gia cuộc thi, đệ tử ngoại môn phải đạt đến ít nhất Luyện Thể Cảnh tầng tám, hoặc có một thành tích đặc biệt nào đó. Trần Phong đã đạt đến tầng bảy, chỉ còn một bước. Nhưng hắn không muốn chỉ là “đủ tiêu chuẩn”. Hắn muốn làm Trần Lạc và những kẻ khác phải bất ngờ.

Hắn lật giở một cuốn sổ cũ kỹ, trong đó ghi chép thông tin về các đệ tử ngoại môn nổi bật, những “Thiên Kiêu” được kỳ vọng sẽ tiến vào nội môn. Trần Lạc là một trong số đó, với Luyện Thể Cảnh tầng tám và một công pháp gia truyền mạnh mẽ. Ngoài ra còn có Lý Nguyên, người được mệnh danh là “Thiên Tài Kiếm Đạo”, hay Vương Mẫn, nữ đệ tử với hỏa thuộc tính linh căn cực phẩm.

Trần Phong không hề cảm thấy áp lực. Ngược lại, hắn cảm thấy hưng phấn. Mỗi đối thủ mạnh đều là một bậc thang để hắn vượt qua, để chứng minh rằng cái gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử” hay “Thiên Tuyển Chi Nhân” đều có thể bị một “phế vật” như hắn lật đổ.

“Công pháp của Trần Lạc chú trọng tốc độ và bạo phát. Huyết Long Quyết của hắn có thể gây áp lực lớn trong thời gian ngắn. Nhưng điểm yếu của nó là tiêu hao chân nguyên nhanh chóng, và không mạnh về phòng thủ.” Trần Phong ghi chú cẩn thận vào một tờ giấy nháp. “Lý Nguyên thì có kiếm pháp tinh diệu, nhưng kinh mạch của hắn có vẻ không ổn định, dễ bị ảnh hưởng bởi những đòn đánh chấn động.”

Hắn đang xây dựng một “chiến lược” cho riêng mình. Không thể dựa vào sức mạnh thuần túy, hắn sẽ dựa vào trí tuệ, vào sự hiểu biết sâu sắc về linh dược và trận pháp, vào khả năng che giấu thực lực và tung ra những đòn bất ngờ.

Tàn phiến ngọc bội lại một lần nữa phát huy tác dụng. Khi Trần Phong tập trung vào phân tích, tàn phiến tỏa ra một luồng ánh sáng yếu ớt, như thể đang giúp hắn sắp xếp thông tin, phân tích điểm mạnh yếu của từng công pháp, từng chiêu thức mà hắn đã từng nghe ngóng được. Nó không chỉ là công cụ tu luyện mà còn là một kho tàng tri thức vô tận.

Đột nhiên, Trần Phong cảm thấy một dao động linh khí yếu ớt từ dưới lòng đất. Hắn đứng dậy, đi đến một góc khuất khác của vườn. Nơi đây, một phiến đá lớn bị dây leo che phủ, ít ai để ý.

Hắn dùng tay gạt bỏ dây leo, cảm nhận linh khí càng lúc càng rõ ràng hơn. Đó không phải là linh khí từ linh dược, mà là một dòng chảy linh khí tự nhiên, như một mạch suối ngầm. Hắn đã từng đọc trong “Bách Thảo Diệu Dụng” rằng, nơi linh khí hội tụ, không chỉ linh thảo phát triển, mà đôi khi còn hình thành những “Linh Mạch Nhỏ” tự nhiên, tuy không lớn nhưng cũng đủ để một tu sĩ cấp thấp hấp thu.

Trần Phong mừng thầm. Đây chính là cơ hội hắn cần để đẩy nhanh tốc độ tu luyện, đột phá Luyện Thể Cảnh tầng tám trước cuộc thi. Nơi đây đủ kín đáo, không ai sẽ phát hiện ra.

Hắn ngồi xuống, đặt tàn phiến ngọc bội lên phiến đá. Linh khí từ Linh Mạch Nhỏ bắt đầu tuôn trào, được tàn phiến ngọc bội tinh lọc và dẫn vào cơ thể hắn. Tốc độ tu luyện của hắn tăng vọt, chân nguyên trong đan điền cuồn cuộn như sóng biển. Hắn cảm thấy từng kinh mạch đang giãn nở, từng tế bào đang reo vui.

“Trần Lạc… ngươi nói ta sẽ mục nát ở khu vườn này sao?” Trần Phong nhếch mép. “Ngươi đã lầm. Nơi đây chính là khởi điểm của ta, nơi ta sẽ lột xác, và Thiên Nguyên Tông này, sẽ là nơi chứng kiến sự quật khởi của một kẻ Nghịch Thiên!”

Ánh trăng dần lên cao, rọi sáng khu vườn linh dược. Trần Phong chìm đắm trong tu luyện, xung quanh hắn, linh khí như xoáy cuộn. Cuộc thi đệ tử nội môn sắp đến gần, và một cơn bão đang âm thầm hình thành trong Thiên Nguyên Tông, một cơn bão mang tên Trần Phong, kẻ sẽ lật đổ mọi định kiến, mọi sắp đặt của “Thiên Mệnh”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8