Nghịch Thiên
Chương 76
Trần Phong đứng lặng hồi lâu dưới vòm trời xanh biếc, lời lẩm bẩm “Thiên cũng có thể bị lật đổ” dường như tan vào hư không, chỉ còn lại sự kiên định tột độ trong đôi mắt đen láy. Thiên Nguyên Tông, nơi tưởng chừng là khởi đầu mới đầy hy vọng, lại nhanh chóng biến thành nhà giam cho một kẻ bị ruồng bỏ. Nhưng hắn không phải là kẻ dễ dàng khuất phục. Càng bị khinh miệt, bị dồn vào đường cùng, ý chí “Nghịch Thiên” trong hắn càng bùng cháy dữ dội.
Khu vườn linh dược phía tây. Nghe có vẻ buồn tẻ, nhưng trong đầu Trần Phong, nó lại là một bản đồ kho báu. Một nơi hẻo lánh, ít người qua lại, không ai dòm ngó. Hoàn hảo để hắn che giấu thực lực, tu luyện bí mật, và quan trọng nhất, tìm kiếm con đường đột phá. Hắn đã trải qua quá nhiều đau khổ để chấp nhận số phận. Mất đi người thân, bị phế đan điền, bị người đời khinh rẻ… Tất cả đã hun đúc nên một Trần Phong không còn gì để mất, chỉ có thể tiến lên.
Hắn quay người, bước chân kiên định rời khỏi quảng trường, hướng về phía tây. Con đường dẫn đến khu vườn linh dược không được lát đá cẩn thận như những khu vực trung tâm của tông môn, mà chỉ là lối mòn đất đá lởm chởm, cỏ dại mọc lút đầu gối. Càng đi sâu, linh khí trong không khí càng trở nên loãng, báo hiệu một nơi bị bỏ hoang, ít được chăm sóc. Đúng như dự đoán.
Mất gần một canh giờ đi bộ, cuối cùng, Trần Phong cũng đến đích. Trước mắt hắn là một hàng rào gỗ mục nát, bên trong là một khu đất rộng lớn, ước chừng vài mẫu, nhưng lại hoang tàn đến thảm hại. Các luống đất bị bỏ trống, cỏ dại mọc um tùm cao ngang ngực người, che lấp cả những cây linh dược ít ỏi còn sót lại. Một vài cây cổ thụ to lớn đứng sừng sững ở rìa vườn, cành lá xơ xác, trông buồn bã như muốn chết khô. Cả khu vườn toát lên vẻ tiêu điều, lạnh lẽo, hoàn toàn trái ngược với sự thịnh vượng của Thiên Nguyên Tông.
Hai bóng người lờ mờ thấp thoáng giữa những lùm cây rậm rạp. Đó là hai đệ tử ngoại môn, trông có vẻ lớn tuổi hơn Trần Phong, quần áo bạc màu, gương mặt khắc khổ, có lẽ là những người đã bị lưu đày đến đây từ lâu. Họ đang khom lưng nhổ cỏ, động tác uể oải, dường như đã quen với sự vô vọng của công việc này.
“Này, tiểu tử kia! Ngươi là người mới được phái đến?” Một trong hai người cất tiếng hỏi, giọng điệu xen lẫn sự mệt mỏi và chút tò mò. Hắn là một nam nhân trung niên gầy gò, râu ria lởm chởm, trông như một lão nông thực thụ hơn là đệ tử tông môn. Người còn lại, một nữ nhân tóc búi cao, gương mặt nám nắng, chỉ liếc nhìn Trần Phong một cái rồi tiếp tục công việc của mình.
Trần Phong tiến lại gần, chắp tay hành lễ: “Vãn bối Trần Phong, là đệ tử mới được bổ nhiệm đến đây.”
Nam nhân gầy gò cười khẩy một tiếng, nụ cười đầy cay đắng: “Trần Phong? Lại một kẻ bị đày đến đây nữa sao. Ngươi đừng mong chờ gì nhiều. Nơi này chỉ là cái bãi rác của Thiên Nguyên Tông, là nơi chôn vùi ước mơ của những kẻ không có tương lai. Ta là Lý Cường, còn đây là Vương Lan. Chúng ta đã ở đây hơn mười năm rồi.”
Vương Lan lúc này mới ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng: “Mười năm… cứ tưởng tu luyện sẽ có tiền đồ, ai ngờ lại kết thúc ở cái nơi chó ăn đá gà ăn sỏi này. Ngươi cũng vậy thôi, sớm muộn cũng thành ra như chúng ta.”
Trần Phong không đáp lại những lời than thở đó. Hắn biết họ đã trải qua những gì, và nỗi thất vọng của họ là có thật. Nhưng hắn khác. Hắn không đến đây để chấp nhận số phận, mà để thay đổi nó. Hắn chỉ gật đầu nhẹ, rồi bắt đầu quan sát kỹ lưỡng khu vườn.
Bề ngoài hoang tàn, nhưng đôi mắt của Trần Phong lại nhìn thấy những điều khác. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí yếu ớt đang âm ỉ chảy dưới lòng đất, dù bị cỏ dại và đất đá che phủ, nhưng vẫn có thể cảm nhận được. Hắn từng được truyền thụ kiến thức về trận pháp và địa mạch từ một vị tiền bối bí ẩn trong cơ duyên trước đây, điều mà những đệ tử bình thường không thể biết được. Khu vườn này, tuy bị bỏ hoang, nhưng lại nằm trên một vị trí khá đặc biệt, có một tiểu linh mạch ngầm chảy qua.
Điều này giải thích tại sao một vài cây linh dược vẫn có thể sống sót, thậm chí là phát triển một cách còi cọc giữa sự hoang tàn. Chúng không hẳn là bị bỏ mặc hoàn toàn, mà là đang tự mình hấp thu linh khí từ tiểu linh mạch này.
“Hai vị sư huynh, sư tỷ. Chúng ta sẽ bắt đầu công việc từ đâu?” Trần Phong hỏi, giọng điệu bình tĩnh.
Lý Cường chỉ tay về phía một góc vườn: “Cứ nhổ cỏ dại ở đó trước đi. Cả ngày cũng không xong đâu. Đừng nghĩ đến chuyện tu luyện ở đây, linh khí cạn kiệt, không bằng ở ký túc xá ngoại môn đâu.”
Trần Phong mỉm cười, không nói gì. Hắn đã có kế hoạch của riêng mình. Với “Hạt giống Nghịch Thiên” ẩn sâu trong đan điền, hắn không cần linh khí dồi dào như người thường. Cái hắn cần là sự yên tĩnh và thời gian để hấp thụ, chuyển hóa linh khí một cách hiệu quả nhất, cùng với khả năng độc đáo của hạt giống đó để khai thác những nguồn năng lượng ẩn giấu.
Hắn bắt tay vào việc. Không như Lý Cường và Vương Lan làm việc uể oải, Trần Phong lại rất chăm chú. Hắn không chỉ nhổ cỏ, mà còn cẩn thận quan sát từng loại cây dại, từng tấc đất. Trong khu vườn này, có nhiều loại cỏ dại, nhưng cũng có không ít linh thảo cấp thấp mọc lẫn lộn. Đối với người khác, chúng vô dụng, nhưng với Trần Phong, đó là những tài nguyên quý giá.
Khi nhổ cỏ, hắn cảm nhận được độ ẩm của đất, sự phân bổ của rễ cây. Hắn cố gắng ghi nhớ vị trí của từng loại linh dược còn sống sót, ngay cả những loại còi cọc nhất. Hắn biết, để hồi sinh khu vườn này, trước tiên phải hiểu nó.
Chiều tà, mặt trời dần khuất bóng sau những ngọn núi phía tây. Lý Cường và Vương Lan đã thu dọn dụng cụ, chuẩn bị rời đi. Họ nhìn Trần Phong vẫn còn đang miệt mài với công việc, ánh mắt đầy vẻ không hiểu. “Thằng nhóc này, hăng hái thế để làm gì chứ? Dù có làm tốt đến mấy thì cũng chỉ là kẻ trông vườn thôi.” Lý Cường lầm bầm, rồi cùng Vương Lan rời đi.
Khi chỉ còn một mình, Trần Phong mới dừng tay. Hắn không hề mệt mỏi. Hắn đã dùng chút linh lực trong cơ thể để hỗ trợ công việc, đồng thời cảm nhận rõ ràng hơn địa mạch dưới lòng đất. Hắn đi thẳng đến một gốc cây cổ thụ lớn, nơi có vẻ như là trung tâm của tiểu linh mạch mà hắn cảm nhận được.
Hắn ngồi xếp bằng dưới gốc cây, nhắm mắt lại. “Hạt giống Nghịch Thiên” trong đan điền bắt đầu rung động nhẹ. Một luồng lực hút vô hình lan tỏa, từ từ hấp thụ linh khí còn sót lại trong không khí, và quan trọng hơn, thẩm thấu vào lòng đất, dò tìm tiểu linh mạch. Linh khí từ tiểu linh mạch, vốn dĩ chỉ chảy tự nhiên và không thể bị hấp thụ trực tiếp bởi người thường, giờ đây lại bị “Hạt giống Nghịch Thiên” từng chút một kéo vào cơ thể Trần Phong.
Hắn cảm nhận được sự tinh khiết của linh khí dưới lòng đất, tuy yếu ớt nhưng lại rất ổn định. Đây chính là nguồn cung cấp tu luyện bí mật mà hắn cần. Hắn không cần phải tranh giành tài nguyên với người khác, không cần phải lộ diện sức mạnh. Chỉ cần ở đây, âm thầm lớn mạnh.
Vài canh giờ trôi qua, Trần Phong mở mắt. Hắn cảm thấy tinh thần sảng khoái, đan điền ấm áp hơn. Tuy vẫn chưa thể đột phá cảnh giới, nhưng sự tích lũy này là vô cùng quan trọng. Hắn đứng dậy, đôi mắt lướt qua khu vườn hoang tàn trong màn đêm tĩnh mịch. Hắn bắt đầu đi xung quanh, cẩn thận kiểm tra từng luống đất, từng góc khuất. Hắn muốn tìm kiếm những cây linh dược quý hiếm bị bỏ quên, hoặc những manh mối nào đó có thể giúp hắn khai thác khu vườn này.
Trong một góc khuất, bị một bụi gai lớn che phủ, Trần Phong phát hiện một khu đất nhỏ có vẻ khác lạ. Đất ở đó có màu sắc đậm hơn, và linh khí tỏa ra cũng mạnh hơn một chút so với những nơi khác. Hắn dùng tay gạt bỏ bụi gai, rồi dùng móng tay cào nhẹ lớp đất trên cùng. Bên dưới, hắn nhìn thấy một loại rễ cây màu tím sẫm, đang tỏa ra một mùi hương ngai ngái nhưng lại có chút ngọt ngào.
Đây là… Cửu Diệp Tử Lan! Một loại linh dược cấp trung, khá hiếm thấy, có công dụng bồi bổ nguyên khí, tăng cường khả năng hấp thụ linh khí. Một loại dược liệu cực kỳ hữu ích cho giai đoạn tu luyện hiện tại của hắn. Không ngờ, ở nơi hoang tàn này lại có thứ như vậy. Chắc chắn là do nó quá còi cọc, hoặc bị che khuất quá kỹ nên không ai phát hiện ra.
Khóe môi Trần Phong khẽ nhếch lên. Đây chính là “cơ duyên” đầu tiên mà khu vườn này mang lại. Hắn không vội vàng đào lấy nó. Hắn sẽ chăm sóc nó, để nó lớn lên, hoặc dùng nó làm giống để nhân rộng. Khu vườn này, không chỉ là nơi ẩn mình, mà còn là một kho báu tiềm ẩn.
Trần Phong quay về căn nhà tranh cũ kỹ được dùng làm chỗ ở cho những người trông vườn. Căn nhà đơn sơ, bụi bặm, nhưng đối với hắn, nó là một nơi trú ẩn an toàn. Hắn ngồi xuống, lấy ra một quyển sách cũ nát mà hắn đã đọc đi đọc lại nhiều lần: “Tổng Luận Linh Dược”. Quyển sách này không phải của Thiên Nguyên Tông, mà là một trong số ít những vật phẩm hắn giữ lại từ cơ duyên trước đó. Nó không chỉ ghi chép về các loại linh dược, mà còn ẩn chứa những kiến thức về cách nuôi trồng, biến đổi dược tính, thậm chí là cách sử dụng độc dược.
Hắn bắt đầu đọc, đồng thời đối chiếu với những gì hắn quan sát được trong khu vườn. Hắn sẽ biến khu vườn hoang tàn này thành một căn cứ bí mật của riêng mình, nơi hắn có thể thử nghiệm những ý tưởng táo bạo, nghiên cứu sâu hơn về linh dược và trận pháp, và quan trọng nhất, không ngừng cường hóa bản thân.
Xa xa, trong một tòa lầu các nguy nga giữa Thiên Nguyên Tông, một thiếu niên tuấn tú, khí chất bất phàm, đang ngồi tĩnh tọa. Hắn chính là Trần Lạc, “Thiên Mệnh Chi Tử” của Thiên Nguyên Tông, người đã gián tiếp đẩy Trần Phong vào khu vườn linh dược. Một luồng linh khí hùng hậu từ cơ thể hắn tỏa ra, khiến không gian xung quanh như bị bóp méo. Hắn đang bước vào cảnh giới cao hơn, chuẩn bị cho cuộc thi đấu đệ tử nội môn sắp tới.
“Trần Phong… một phế vật bị ta dễ dàng loại bỏ. Ngươi sẽ mục nát ở khu vườn linh dược đó, mãi mãi không thể chạm tới tầm với của ta.” Trần Lạc khẽ nhếch môi, ánh mắt đầy khinh thường. Hắn không hề biết rằng, ở một góc khuất của tông môn, một hạt giống nghịch thiên đang âm thầm nảy mầm, chuẩn bị cho một cuộc lật đổ không tưởng.
Đêm dần khuya, khu vườn linh dược chìm trong tĩnh lặng. Trần Phong không ngủ. Hắn vẫn miệt mài với quyển sách, với những suy tính về tương lai. Con đường Nghịch Thiên của hắn, chỉ vừa mới bắt đầu. Và Thiên Nguyên Tông này, sẽ là chiến trường đầu tiên, nơi hắn sẽ biến mọi bất lợi thành lợi thế, biến mọi lời khinh miệt thành sức mạnh, từng bước lật đổ cái gọi là “Thiên Mệnh”.