Nghịch Thiên
Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:20:34 | Lượt xem: 6

Đêm đầu tiên tại Thiên Nguyên Tông, đối với Trần Phong (MC), chẳng khác nào một cuộc chiến nội tâm không tiếng động. Hắn nằm trên chiếc giường cứng nhắc trong gian phòng đơn sơ dành cho tân đệ tử, mắt mở thao láo nhìn trần nhà tối đen. Bên ngoài, gió đêm rì rào, mang theo chút hơi lạnh của núi rừng, và tiếng côn trùng rả rích. Nhưng trong tâm trí hắn, là một sự tĩnh lặng khác thường, một sự chuẩn bị cho những thử thách sắp tới.

Hắn biết, cái tên Trần Phong giờ đây đã mang một ý nghĩa kép trong tông môn này. Một Trần Phong là “Thiên Mệnh Chi Tử”, sinh ra đã được định sẵn để tỏa sáng, để trở thành kỳ tài của Thiên Nguyên Tông. Còn Trần Phong kia, chính là hắn, một kẻ đến từ nơi thấp kém, mang danh “phế vật” một thời, và giờ đây, chỉ là một tân đệ tử vô danh trong mắt hầu hết mọi người. Sự đối lập này, tựa như hai cực của một thỏi nam châm, không thể không hút lấy nhau, không thể không va chạm.

Khẽ thở dài, Trần Phong (MC) đưa tay đặt lên ngực. Bên dưới lớp áo, một làn hơi ấm nhẹ nhàng lan tỏa, chính là từ vật phẩm nghịch thiên mà hắn đã vô tình đoạt được. Một viên hạt châu màu xám tro, ẩn chứa sức mạnh cổ xưa và những bí mật không thể lường trước. Nó không chỉ giúp hắn tái tạo đan điền, mà còn mở ra một cánh cửa đến một loại công pháp cấm kỵ, một con đường tu luyện hoàn toàn khác biệt so với những gì hắn từng biết.

Hắn nhắm mắt lại, ý niệm chìm sâu vào bên trong cơ thể. Linh khí trong phòng, dù thưa thớt hơn nhiều so với những nơi tu luyện cao cấp của tông môn, nhưng qua hạt châu này, lại được tinh luyện và hấp thu với tốc độ kinh người. Mỗi một sợi linh khí đi vào, đều được chuyển hóa thành một nguồn năng lượng thuần khiết, không ngừng củng cố căn cơ, khiến hắn cảm nhận được sự tiến bộ rõ rệt chỉ sau vài canh giờ. Loại cảm giác này, là điều mà những kẻ có “Thiên Mệnh” như Trần Phong kia vĩnh viễn không thể hiểu được. Bởi lẽ, sự tiến bộ của hắn là kết quả của sự giành giật từ số phận, của sự phá vỡ giới hạn, chứ không phải là sự ban tặng từ trời cao.

Khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, Trần Phong (MC) mở mắt. Đôi mắt hắn sáng rực, tràn đầy tinh thần. Hắn đứng dậy, cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, tràn đầy năng lượng. Hắn đã không phí hoài một khắc nào. Thiên Nguyên Tông này, dù là một bước tiến lớn so với nơi hắn từng đến, nhưng vẫn còn quá nhỏ bé so với tham vọng của hắn. Hắn đến đây không phải để an phận, mà là để tìm kiếm sức mạnh, để vạch trần những bí mật, và để thách thức cái gọi là “Thiên Mệnh”.

Ngoài phòng, tiếng bước chân vội vã và tiếng nói chuyện rộn ràng bắt đầu vang lên. Các tân đệ tử khác cũng đã thức giấc. Hôm nay là ngày đầu tiên họ chính thức bắt đầu cuộc sống đệ tử tại Thiên Nguyên Tông. Sẽ có những quy tắc, những bài học, và có lẽ là cả những cuộc kiểm tra đầu tiên.

Trần Phong (MC) bước ra khỏi phòng, hòa mình vào dòng người đang đổ về phía quảng trường lớn của tông môn. Hắn quan sát xung quanh. Thiên Nguyên Tông sừng sững trên một ngọn núi cao, kiến trúc hùng vĩ, cổ kính. Các đệ tử mặc đồng phục màu xanh lam, trông đầy vẻ tự hào và khí phách. Hắn nhận ra, dù là phàm trần, nơi đây vẫn có một trật tự, một hệ thống phân cấp rõ ràng.

Tại quảng trường, một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, khí thế uy nghiêm, đang đứng giữa, xung quanh là hàng trăm tân đệ tử. Vị trưởng lão này tên là Lý Huyền, phụ trách việc hướng dẫn đệ tử mới. Giọng nói của ông vang vọng khắp quảng trường:

“Chào mừng các ngươi đến với Thiên Nguyên Tông! Từ hôm nay, các ngươi không còn là phàm nhân tầm thường nữa. Các ngươi là những người được chọn, là những hạt giống tương lai của tông môn. Thiên Nguyên Tông không nuôi dưỡng kẻ vô dụng. Tại đây, mỗi người các ngươi đều phải nỗ lực, phải chứng minh giá trị của mình. Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu với bài kiểm tra căn bản đầu tiên: kiểm tra linh căn và độ thuần thục của công pháp nhập môn ‘Thiên Nguyên Quyết’.”

Tiếng xì xào bàn tán vang lên. Kiểm tra linh căn là điều hiển nhiên, nhưng kiểm tra công pháp nhập môn ngay ngày đầu tiên thì hơi bất ngờ. Trần Phong (MC) nhíu mày. Hắn chưa từng tu luyện “Thiên Nguyên Quyết”. Vật phẩm nghịch thiên đã cho hắn một con đường riêng. Liệu hắn có thể che giấu được sự khác biệt này?

Vị trưởng lão tiếp tục giảng giải về quy trình. Từng nhóm đệ tử sẽ bước lên một đài đá cổ xưa, đặt tay vào một viên ngọc thạch để kiểm tra linh căn, sau đó sẽ vận chuyển “Thiên Nguyên Quyết” để thể hiện cấp độ tu luyện.

Trần Phong (MC) đứng lùi về phía sau, quan sát những người đi trước. Hắn thấy một số đệ tử có linh căn xuất sắc, ngọc thạch phát ra ánh sáng chói lòa, và khi vận công, linh khí cuộn trào quanh thân thể họ, khiến các trưởng lão gật gù tán thưởng. Ngược lại, những kẻ linh căn kém hơn hoặc tu luyện yếu kém thì nhận được những ánh mắt khinh thường và những lời khiển trách nặng nề.

Bất chợt, một làn sóng xôn xao dâng lên trong đám đông. Trần Phong (MC) ngẩng đầu nhìn. Một thiếu niên với vẻ ngoài tuấn tú, khí chất phi phàm, đang bước lên đài đá. Đó chính là Trần Phong (Thiên Mệnh Chi Tử).

“Là Trần Phong sư huynh!”

“Trần Phong sư huynh chắc chắn sẽ thể hiện xuất sắc!”

Những lời thì thầm đầy ngưỡng mộ vang lên. Trần Phong (Thiên Mệnh Chi Tử) mỉm cười tự tin, đặt tay lên ngọc thạch. Ngay lập tức, viên ngọc thạch bùng lên một luồng sáng vàng rực rỡ, mạnh mẽ hơn bất kỳ ai trước đó. Linh căn Thượng Phẩm! Một Trưởng lão đứng cạnh Lý Huyền không kìm được thốt lên:

“Thiên phú xuất chúng! Không hổ là người được tông chủ trực tiếp thu nhận!”

Sau đó, Trần Phong (Thiên Mệnh Chi Tử) vận chuyển “Thiên Nguyên Quyết”. Hắn không cần phải cố gắng quá nhiều, linh khí tựa như thủy triều, cuồn cuộn chảy trong kinh mạch, tạo thành một luồng sáng bao quanh cơ thể, mạnh mẽ và ổn định. Vị Trưởng lão Lý Huyền gật đầu hài lòng:

“Tốt lắm! Trần Phong, ngươi đã đạt đến tầng thứ tư của ‘Thiên Nguyên Quyết’ trong thời gian ngắn như vậy, quả nhiên không làm lão phu thất vọng! Ngươi xứng đáng được xếp vào hàng đệ tử nội môn ngay từ bây giờ!”

Cả quảng trường một lần nữa xôn xao. Đệ tử nội môn! Đó là một vinh dự lớn mà hầu hết tân đệ tử phải mất nhiều năm mới đạt được. Trần Phong (Thiên Mệnh Chi Tử) khẽ liếc nhìn về phía Trần Phong (MC), ánh mắt mang theo sự kiêu ngạo không thể che giấu, như muốn nói: “Ngươi thấy không? Đây mới là sự khác biệt thực sự.”

Trần Phong (MC) vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh. Hắn đã đoán trước được điều này. Kẻ được “Thiên” ưu ái thì luôn có những đãi ngộ đặc biệt. Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn sẽ chấp nhận số phận. Ngược lại, nó càng củng cố quyết tâm trong lòng hắn.

Đến lượt Trần Phong (MC). Hắn bước lên đài đá, cảm nhận ánh mắt của hàng trăm người đổ dồn về phía mình, bao gồm cả ánh mắt tò mò của vị Trưởng lão Lý Huyền và ánh mắt đầy thách thức của Trần Phong (Thiên Mệnh Chi Tử).

Hắn đặt tay lên ngọc thạch. Một luồng sáng nhạt nhòa, chỉ đủ để chứng minh hắn có linh căn, nhưng không hề rực rỡ hay chói lọi. Linh căn Hạ Phẩm. Một vài tiếng cười khẩy vang lên từ đám đông. Lý Huyền Trưởng lão khẽ nhíu mày, rõ ràng có chút thất vọng. Với cái tên giống hệt vị thiên tài kia, lại chỉ có linh căn Hạ Phẩm, quả là một sự tương phản trớ trêu.

“Tiếp theo, vận chuyển ‘Thiên Nguyên Quyết’,” Lý Huyền Trưởng lão nói, giọng hơi trầm xuống.

Trần Phong (MC) hít sâu một hơi. Hắn không thể vận chuyển “Thiên Nguyên Quyết”. Nhưng hắn cũng không thể để lộ bí mật về công pháp cấm kỵ của mình. Hắn phải tìm cách che giấu. Hắn vận dụng chút thủ đoạn, khống chế linh khí trong cơ thể theo một phương pháp đặc biệt, khiến nó trông giống như một người đang cố gắng tu luyện “Thiên Nguyên Quyết” nhưng lại vô cùng khó khăn.

Linh khí quanh Trần Phong (MC) dao động yếu ớt, lúc ẩn lúc hiện, không hề ổn định, thậm chí còn có dấu hiệu hỗn loạn. Trông hắn như một người đang gặp phải bình cảnh, hoặc một kẻ tu luyện kém cỏi.

“Hừm, linh căn Hạ Phẩm, lại còn tu luyện ‘Thiên Nguyên Quyết’ chật vật như vậy,” một đệ tử đứng gần đó khinh thường nói. “Chắc chắn là kẻ được đưa vào bằng cửa sau.”

Lý Huyền Trưởng lão lắc đầu. “Ngươi… tên là gì?”

“Đệ tử Trần Phong,” Trần Phong (MC) cung kính đáp.

“Ngươi cũng tên Trần Phong?” Lý Huyền ngạc nhiên, rồi thở dài. “Ngươi được ai giới thiệu vào tông môn?”

“Đệ tử là do chính mình vượt qua thử thách bên ngoài mà được chấp nhận,” Trần Phong (MC) trả lời, không hề nao núng.

“Vậy sao…” Lý Huyền trầm ngâm. “Xem ra ngươi cần phải nỗ lực nhiều hơn nữa. Với linh căn và căn cơ này, ngươi sẽ chỉ được xếp vào hàng đệ tử ngoại môn, và phải bắt đầu từ những nhiệm vụ cơ bản nhất. Hãy nhớ, tại Thiên Nguyên Tông, cơ hội luôn tồn tại, nhưng chỉ dành cho những người không ngừng cố gắng.”

Trần Phong (MC) gật đầu. Hắn biết đây là kết quả tốt nhất mà hắn có thể đạt được trong tình huống này. Bị đánh giá thấp, bị coi thường, lại càng dễ che giấu thực lực. Hắn bước xuống đài đá, lướt qua ánh mắt của Trần Phong (Thiên Mệnh Chi Tử), kẻ đang nhếch mép cười khẩy.

“Kẻ phế vật thì mãi là phế vật, dù có đổi tên cũng không thay đổi được số phận,” Trần Phong (Thiên Mệnh Chi Tử) thì thầm đủ nhỏ để chỉ Trần Phong (MC) nghe thấy.

Trần Phong (MC) không đáp. Hắn chỉ siết chặt nắm đấm. Hắn không cần phải tranh cãi bằng lời nói. Hắn sẽ dùng hành động để chứng minh. Cái tên Trần Phong, rồi sẽ chỉ có một người xứng đáng được nhắc đến với sự ngưỡng mộ và kính trọng.

Buổi kiểm tra kết thúc. Trần Phong (MC) được phân vào khu đệ tử ngoại môn, một khu vực nằm hơi xa trung tâm tông môn, với điều kiện tu luyện và tài nguyên kém hơn nhiều. Hắn nhận được một bộ đồng phục ngoại môn màu xám tro, một lệnh bài thân phận, và một bản đồ tông môn đơn giản. Nhiệm vụ đầu tiên của hắn là dọn dẹp khu vườn linh dược phía tây.

Cầm bản đồ trong tay, Trần Phong (MC) bước đi trên con đường đá gồ ghề. Hắn không cảm thấy nản lòng. Ngược lại, một ngọn lửa hừng hực đang cháy trong lồng ngực hắn. Hắn đã quen với việc bị coi thường, bị ruồng bỏ. Nhưng chính những điều đó lại là động lực mạnh mẽ nhất thúc đẩy hắn tiến lên.

Khu vườn linh dược phía tây. Nghe có vẻ khiêm tốn, nhưng lại là một nơi lý tưởng để hắn có thể tiếp tục tu luyện bí mật, đồng thời tìm hiểu thêm về linh dược, một lĩnh vực có thể hữu ích cho con đường tu luyện của hắn. Hắn sẽ biến mọi bất lợi thành lợi thế, biến mọi lời khinh miệt thành sức mạnh.

“Thiên Mệnh Chi Tử ư?” Trần Phong (MC) lẩm bẩm, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh biếc. “Rồi ngươi sẽ thấy, ‘Thiên’ cũng có thể bị lật đổ.”

Con đường Nghịch Thiên của hắn, chỉ vừa mới bắt đầu. Và Thiên Nguyên Tông này, sẽ là chiến trường đầu tiên cho cuộc đối đầu định mệnh giữa hai kẻ mang cùng một cái tên, nhưng một người đại diện cho trật tự, còn người kia, đại diện cho sự phá vỡ mọi trật tự.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8