Nghịch Thiên
Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:19:17 | Lượt xem: 4

Trần Phong bước về phía đám đông những người vượt qua vòng hai, lẩn vào giữa họ như một cái bóng. Hắn không cần phải thể hiện quá nhiều, chỉ cần đủ để thu hút sự chú ý của một số người nhất định. Ánh mắt của Lục Thanh Phong như có thực, nặng nề tựa ngọn núi đè lên lưng hắn, nhưng Trần Phong vẫn giữ vẻ thản nhiên, không hề quay đầu lại. Nụ cười trên môi hắn đã tắt, nhưng ngọn lửa trong đáy mắt thì bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.

Hắn biết, Lục Thanh Phong đã bắt đầu để ý đến hắn. Đó là bước đầu tiên trong kế hoạch của hắn. Một kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử” như Lục Thanh Phong, đã quen với việc mọi ánh hào quang đều đổ dồn về mình, nay lại thấy một kẻ từ hư vô xuất hiện, phá vỡ cái “quy tắc” mà hắn ta đã đặt ra cho bản thân, chắc chắn sẽ không dễ chịu. Cảm giác khó chịu đó, chính là hạt giống đầu tiên của sự “nghịch chuyển” mà Trần Phong muốn gieo vào tâm trí đối thủ.

Lão giả Thiên Nguyên Tông, sau khi ghi nhận điểm số của Trần Phong và vài người khác, cất giọng trầm bổng, vang vọng khắp quảng trường: “Những người đã vượt qua vòng hai, hãy tiến lên phía trước. Vòng kiểm tra cuối cùng, cũng là vòng quan trọng nhất, sẽ bắt đầu ngay bây giờ: Kiểm tra Tâm Cảnh và Ý Chí!”

Nghe vậy, đám đông xôn xao. Kiểm tra Tâm Cảnh và Ý Chí luôn là vòng khó khăn nhất, không phải dựa vào sức mạnh hay thiên phú, mà là dựa vào nội tâm kiên định, vào ý chí sắt đá. Nhiều thiên tài có thực lực kinh người nhưng lại gục ngã trước vòng này, bởi vì nội tâm không đủ mạnh mẽ, không đủ vững chãi để chống lại những ảo ảnh, những cám dỗ mà vòng kiểm tra đưa ra.

Lục Thanh Phong đứng ở hàng đầu, vẻ mặt vẫn bình tĩnh, đôi mắt hờ hững đảo qua đám đông, rồi lại dừng lại ở Trần Phong. Hắn ta không nói gì, nhưng ánh mắt đó như muốn nói: “Ngươi có thể gây bất ngờ ở vòng sức mạnh, nhưng Tâm Cảnh và Ý Chí mới là thứ quyết định một cường giả thực sự.”

Lão giả giơ tay ra hiệu, một cánh cổng đá cổ kính từ từ hiện ra ở giữa quảng trường. Cánh cổng này không dẫn đến một không gian vật lý, mà là lối vào của một Tâm Cảnh Trận, một loại trận pháp do các vị tiền bối của Thiên Nguyên Tông dày công bố trí, chuyên dùng để khảo nghiệm nội tâm người tu luyện.

“Tâm Cảnh Trận này sẽ mô phỏng lại những ký ức sâu thẳm nhất, những nỗi sợ hãi lớn nhất, hoặc những cám dỗ mãnh liệt nhất trong tâm trí các ngươi,” lão giả giải thích. “Mỗi người sẽ phải đối mặt với ‘thiên ma’ của chính mình. Kẻ nào tâm cảnh dao động, ý chí không kiên định, sẽ bị loại. Kẻ nào có thể giữ vững bản tâm, vượt qua được ảo cảnh, sẽ là người chiến thắng.”

Ông ta dừng một chút, ánh mắt lướt qua từng người, cuối cùng dừng lại ở Trần Phong lâu hơn một chút, rồi tiếp tục: “Thời gian tối đa cho mỗi người là một nén hương. Nếu không thể thoát ra trước thời gian đó, sẽ bị coi là thất bại. Các ngươi có thể lựa chọn từ bỏ bất cứ lúc nào, chỉ cần giữ vững một niệm ‘thoát ly’ trong tâm trí, trận pháp sẽ tự động đưa các ngươi ra ngoài.”

Lời nói của lão giả vừa dứt, những người đầu tiên đã bước vào cánh cổng đá. Ngay khi họ vừa bước qua, cánh cổng liền phát ra một ánh sáng mờ ảo rồi đóng lại, không còn thấy bóng dáng họ đâu nữa. Bên ngoài, những người chờ đợi đều nín thở, không biết những người bên trong đang phải đối mặt với điều gì.

Trần Phong nhắm mắt lại, hít sâu một hơi. Tâm Cảnh. Ý Chí. Đây chính là thứ hắn tự tin nhất. Cuộc đời hắn từ khi sinh ra đã là một chuỗi bi kịch, một hành trình đầy rẫy chông gai. Hắn đã mất đi tất cả, đã bị ruồng bỏ, bị khinh miệt. Nỗi đau và sự phẫn nộ đã tôi luyện ý chí của hắn thành một khối thép không gỉ. Hắn không còn sợ hãi điều gì nữa, bởi vì hắn đã từng ở dưới đáy sâu nhất của sự tuyệt vọng.

Đến lượt Trần Phong. Hắn không chần chừ, bước thẳng vào cánh cổng đá. Một luồng lực lượng vô hình bao trùm lấy hắn, kéo hắn vào một không gian mờ ảo.

Ngay lập tức, khung cảnh xung quanh thay đổi. Hắn không còn đứng trong quảng trường của Thiên Nguyên Tông nữa, mà đang đứng giữa một khu rừng hoang tàn, cây cối cháy rụi, khói đen bốc lên nghi ngút. Mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi, và tiếng kêu thảm thiết của những người thân yêu vẫn còn văng vẳng bên tai.

Đây là ký ức về ngày gia tộc hắn bị diệt vong. Những hình ảnh đau thương nhất hiện ra rõ nét như vừa mới xảy ra. Hắn thấy cha mẹ mình gục ngã trong vũng máu, thấy những kẻ thù cười man rợ dẫm đạp lên xác thân người thân hắn. Hắn thấy bản thân mình, một đứa trẻ yếu ớt, bất lực, chỉ có thể trốn trong góc tối mà run rẩy, nước mắt hòa lẫn với bụi đất.

“Ngươi là phế vật!” Một giọng nói độc ác vang lên trong đầu hắn, giọng nói của kẻ đã phế bỏ đan điền của hắn. “Ngươi là đồ vô dụng! Ngươi không xứng đáng sống! Ngươi không thể bảo vệ bất cứ ai!”

Những hình ảnh tiếp tục hiện ra, là những ngày tháng hắn bị coi thường, bị sỉ nhục, bị gọi là “đồ bỏ đi” trong gia tộc. Là những vết thương chồng chất trên cơ thể, những lời chế giễu cứa vào trái tim non nớt. Là sự tuyệt vọng khi biết đan điền bị phế, con đường tu luyện khép lại vĩnh viễn.

Trong ảo cảnh, Trần Phong cảm thấy một sức nặng khủng khiếp đè lên vai, kéo hắn lún sâu vào vũng lầy của quá khứ. Nỗi đau, sự bất lực, sự hận thù… tất cả như muốn xé nát tâm trí hắn.

Nhưng rồi, một tia sáng lóe lên. Đó là hình ảnh của vật phẩm nghịch thiên mà hắn đã vô tình đoạt được. Là khoảnh khắc hắn thức tỉnh sức mạnh tiềm ẩn, bắt đầu con đường tu luyện bí mật. Là giây phút hắn thề sẽ lật đổ mọi thứ, báo thù cho gia tộc, bảo vệ những người hắn yêu thương.

“Phế vật?” Trần Phong khẽ cười, nụ cười đầy sự khinh miệt. “Nếu ta là phế vật, vậy những kẻ tự xưng là thiên tài, là thiên mệnh chi tử kia thì sao? Chúng có từng trải qua nỗi đau này không? Chúng có từng đứng dậy từ vực sâu tuyệt vọng này không?”

Ảo ảnh tiếp tục biến đổi. Lần này, nó đưa ra những cám dỗ. Một cuộc sống an nhàn, một gia đình hạnh phúc, một địa vị cao quý trong một tông môn danh giá, không cần phải chiến đấu, không cần phải liều mạng. Chỉ cần buông bỏ hận thù, buông bỏ cái ý niệm “Nghịch Thiên” điên rồ kia, hắn sẽ có tất cả.

“Chấp nhận đi, Trần Phong,” giọng nói ma mị thì thầm. “Buông bỏ đi. Mọi thứ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Ngươi đã quá mệt mỏi rồi, phải không?”

Trần Phong đứng vững. Đôi mắt hắn vẫn kiên định, không hề dao động. “Dễ dàng ư? Cuộc đời ta chưa bao giờ có từ ‘dễ dàng’. Hạnh phúc mà ta muốn, là do chính tay ta giành lấy, không phải do ai ban cho. Trật tự mà ta muốn, là do chính ta thiết lập, không phải chấp nhận cái gọi là ‘thiên mệnh’ giả dối.”

Hắn nhìn thẳng vào hư vô, giọng nói vang vọng trong ảo cảnh: “Nỗi đau của quá khứ, chính là động lực để ta tiến lên! Hận thù của ta, chính là ngọn lửa thiêu đốt mọi xiềng xích! Cái gọi là ‘Thiên Mệnh’, cái gọi là ‘Định Mệnh’, trong mắt ta, chỉ là trò cười của những kẻ yếu đuối tự huyễn hoặc bản thân!”

Ngay lúc đó, một sức mạnh vô hình bùng nổ từ sâu thẳm tâm hồn Trần Phong. Đó là ý chí Nghịch Thiên của hắn, một ý chí không chấp nhận bất kỳ quy tắc nào, không chịu khuất phục trước bất kỳ thế lực nào. Ảo cảnh xung quanh hắn bắt đầu rung chuyển, vặn vẹo, như không thể chịu đựng được sức mạnh của ý chí đó.

Những hình ảnh về cha mẹ hắn, về gia tộc hắn, về những kẻ đã bị hắn báo thù, và cả những kẻ hắn sẽ phải đối mặt trong tương lai, hiện lên như một dòng sông cuồn cuộn. Hắn không trốn tránh chúng, mà đón nhận tất cả, biến chúng thành một phần của bản thân, thành những viên gạch lát đường cho con đường Nghịch Thiên của mình.

Bên ngoài Tâm Cảnh Trận, các trưởng lão Thiên Nguyên Tông đang theo dõi tình hình qua một pháp khí hình cầu phát sáng. Hầu hết các thí sinh đều phải đối mặt với những ảo ảnh quen thuộc: nỗi sợ hãi cái chết, cám dỗ quyền lực, dục vọng. Một số người nhanh chóng gục ngã, khuôn mặt biến sắc, mồ hôi đầm đìa. Một số khác thì kiên trì hơn, nhưng cũng phải vật lộn dữ dội.

Lục Thanh Phong là một trong những người đầu tiên bước vào. Hắn ta gần như ngay lập tức thoát ra, khuôn mặt không chút biến sắc, thậm chí còn có vẻ hơi nhàm chán. Kết quả của hắn ta là “cực phẩm”, khiến các trưởng lão gật gù hài lòng. Hắn ta đúng là một “Thiên Kiêu” trời sinh, tâm cảnh vững như bàn thạch.

Khi đến lượt Trần Phong, các trưởng lão không quá kỳ vọng. Dù hắn đã gây bất ngờ ở vòng sức mạnh, nhưng một người có xuất thân thấp kém như hắn, lại từng bị phế đan điền, rất khó để có được một tâm cảnh vững vàng. Thường thì, những nỗi ám ảnh trong quá khứ sẽ trở thành điểm yếu chí mạng trong Tâm Cảnh Trận.

Thế nhưng, khi theo dõi hình ảnh của Trần Phong trong ảo cảnh, các trưởng lão đều khẽ nhíu mày. Trần Phong không hề tránh né những nỗi đau của mình. Hắn đón nhận chúng, thậm chí còn biến chúng thành sức mạnh. Ánh mắt hắn trong ảo cảnh rực sáng một cách kỳ lạ, không phải sự điên cuồng, mà là một ý chí bất diệt, một sự kiên định đến mức đáng sợ.

“Người này…” Một trưởng lão lẩm bẩm, “Tâm cảnh của hắn không phải là ‘ổn định’, mà là ‘quật cường’. Giống như một cây cổ thụ đã trải qua vạn kiếp phong sương, không bao giờ gục ngã.”

Ngay cả Lục Thanh Phong, kẻ vẫn đang đứng quan sát với vẻ mặt thờ ơ, cũng phải hơi động dung. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ, khác biệt hoàn toàn so với những người khác, đang bùng nổ từ bên trong Tâm Cảnh Trận. Nó không phải là sự thuần khiết hay vững chãi của “thiên mệnh”, mà là một sự bùng nổ của “đại nghịch”, một thứ gì đó hoàn toàn đi ngược lại với lẽ thường.

Một nén hương đã cháy được hơn nửa. Rất nhiều thí sinh đã bị loại, hoặc tự nguyện bỏ cuộc. Chỉ còn lại một số ít người vẫn đang kiên trì trong ảo cảnh. Và Trần Phong, vẫn đứng đó, thân thể không hề lay động, nhưng toàn thân toát ra một khí thế ngút trời.

Trong ảo cảnh, Trần Phong thấy một cánh cổng lớn màu đen hiện ra trước mặt. Đó là lối ra. Hắn biết mình đã vượt qua.

“Kết thúc rồi sao?” Giọng nói ma mị lại vang lên, lần này mang theo một chút tiếc nuối. “Ngươi có chắc không muốn ở lại đây, với một cuộc sống bình yên, không phải đối mặt với những nguy hiểm chết người?”

Trần Phong nhìn thẳng vào cánh cổng. “Bình yên không phải là thứ ta tìm kiếm. Ta muốn tự do. Ta muốn tự tay định đoạt số phận của mình. Ta muốn đạp đổ cái ‘Thiên’ đã an bài tất cả!”

Hắn bước qua cánh cổng. Một ánh sáng chói mắt ập đến, và khi mở mắt ra, hắn đã đứng trong quảng trường Thiên Nguyên Tông một lần nữa. Khuôn mặt hắn hơi tái đi vì tiêu hao tinh thần, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực, rạng rỡ một cách lạ thường.

Lão giả Thiên Nguyên Tông nhìn Trần Phong, ánh mắt đầy sự đánh giá. “Ngươi là người thứ mười bảy thoát ra. Và là người có tâm cảnh mạnh mẽ nhất trong số những người cùng cảnh giới.”

Lục Thanh Phong, đứng cách đó không xa, nhìn Trần Phong với ánh mắt phức tạp. Hắn không nói gì, nhưng trong tâm trí, cái tên Trần Phong đã được khắc sâu. Hắn ta, một “Thiên Mệnh Chi Tử” cao ngạo, lần đầu tiên cảm thấy có một chút “không thể nhìn thấu” đối với một người đến từ hạ giới.

Nén hương đã tàn. Lão giả Thiên Nguyên Tông gật đầu hài lòng. “Tốt! Vòng kiểm tra cuối cùng đã kết thúc! Tổng cộng có ba mươi hai người đã vượt qua cả ba vòng! Chúc mừng các ngươi! Các ngươi đã chính thức trở thành đệ tử ngoại môn của Thiên Nguyên Tông!”

Một làn sóng reo hò bùng nổ từ đám đông. Trần Phong đứng giữa họ, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Hắn đã đạt được mục tiêu đầu tiên. Bước chân vào Thiên Nguyên Tông chỉ là khởi đầu. Con đường Nghịch Thiên của hắn, giờ đây, đã thực sự bắt đầu làm rung chuyển những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử”, và hắn biết, đây mới chỉ là những rung chuyển đầu tiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8