Nghịch Thiên
Chương 72

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:18:45 | Lượt xem: 5

Tiếng trống khảo hạch vang lên ba hồi, trầm hùng và uy nghiêm, xé toạc không khí náo nhiệt của quảng trường. Mọi ánh mắt đổ dồn về đài cao, nơi một lão giả râu bạc phơ, mặc đạo bào màu xám tro, chậm rãi bước ra. Ông ta là trưởng lão của Thiên Nguyên Tông, cũng là người chủ trì cuộc khảo hạch năm nay.

“Chư vị thiếu niên anh tài của Thiên Nguyên Thành!” Giọng nói của lão giả vang vọng khắp quảng trường, mang theo một luồng linh lực nhẹ nhàng, khiến mọi người đều có thể nghe rõ. “Cuộc khảo hạch gia nhập Thiên Nguyên Tông, chính thức bắt đầu!”

Dưới đài, hàng ngàn thiếu niên đứng thẳng người, ánh mắt tràn đầy sự háo hức và quyết tâm. Trần Phong đứng lẫn trong đám đông, không quá nổi bật, nhưng đôi mắt hắn vẫn khóa chặt vào Lục Thanh Phong. Kẻ được mệnh danh là “Thiên Mệnh Chi Tử” kia đang đứng ở vị trí đầu tiên, được nhiều người vây quanh, vẻ mặt bình thản nhưng ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối.

Lão giả bắt đầu giải thích về quy trình khảo hạch. “Cuộc khảo hạch sẽ chia làm ba vòng. Vòng đầu tiên: Kiểm tra Linh Căn và cảnh giới tu vi. Vòng thứ hai: Kiểm tra Khí Lực. Vòng cuối cùng: Kiểm tra Tâm Cảnh và Ý Chí. Chỉ những ai vượt qua cả ba vòng mới có tư cách trở thành đệ tử ngoại môn của Thiên Nguyên Tông!”

Tiếng xì xào bàn tán nổi lên. Ba vòng, mỗi vòng đều là một thử thách khó khăn. Đặc biệt là vòng kiểm tra Tâm Cảnh và Ý Chí, đó là thứ mà không phải thiên phú hay tu vi cao là có thể vượt qua.

“Vòng đầu tiên, kiểm tra Linh Căn và cảnh giới tu vi!” Lão giả phất tay, một khối ngọc thạch khổng lồ màu trắng sữa hiện ra giữa quảng trường. “Từng người một, đặt tay lên Linh Căn Thạch này. Nó sẽ hiển thị phẩm cấp Linh Căn và cảnh giới tu vi của các ngươi!”

Hàng người bắt đầu di chuyển. Từng thiếu niên một bước lên, đặt tay lên Linh Căn Thạch. Có người khiến ngọc thạch phát ra ánh sáng rực rỡ, hiển thị Thượng Phẩm Linh Căn và cảnh giới Luyện Khí tầng năm, tầng sáu. Có người chỉ khiến nó lờ mờ, hiển thị Hạ Phẩm Linh Căn và Luyện Khí tầng ba, tầng bốn, kèm theo tiếng thở dài thất vọng.

Trần Phong theo dòng người, không vội vã. Hắn biết, Linh Căn của hắn không phải là thứ có thể dùng ngọc thạch bình thường để đo lường. Thể chất Nghịch Thiên của hắn đã sớm siêu việt khỏi khái niệm Linh Căn ngũ hành thông thường. Hắn chỉ cần hiển thị một mức độ vừa đủ để không bị chú ý quá mức, nhưng cũng không bị loại bỏ.

Đến lượt Lục Thanh Phong. Khi hắn đặt tay lên Linh Căn Thạch, cả quảng trường như nín thở. Ngọc thạch lập tức bùng lên một cột sáng chói lòa, màu sắc hỗn tạp nhưng lại vô cùng thuần khiết, tựa như hội tụ tinh hoa của thiên địa. “Thiên Phẩm Linh Căn! Luyện Khí tầng bảy!”

“Trời ơi, Thiên Phẩm Linh Căn!”

“Quả nhiên là Thiên Mệnh Chi Tử! Mới mười sáu tuổi đã là Luyện Khí tầng bảy, Linh Căn lại là Thiên Phẩm!”

“Thật sự quá kinh người! Một khi gia nhập Thiên Nguyên Tông, tiền đồ của Lục thiếu gia là không thể giới hạn!”

Những tiếng reo hò, ca tụng bùng nổ. Lục Thanh Phong mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự kiêu ngạo khó che giấu. Hắn liếc nhìn đám đông, ánh mắt lướt qua Trần Phong, nhưng không dừng lại. Đối với hắn, Trần Phong chỉ là một bóng mờ không đáng chú ý.

Trần Phong không chút biểu cảm, chỉ nắm chặt Thanh Phong Kiếm trong tay áo. Thiên Phẩm Linh Căn, Luyện Khí tầng bảy, quả thực đáng gờm. Nhưng hắn biết, đó chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài. Sức mạnh chân chính không chỉ nằm ở thiên phú được trời ban, mà còn ở ý chí và sự bền bỉ nghịch chuyển số phận.

Dòng người tiếp tục di chuyển. Cuối cùng, đến lượt Trần Phong. Hắn bước lên, đặt bàn tay phải lên Linh Căn Thạch. Cảm giác lạnh lẽo từ khối ngọc truyền đến. Hắn khẽ vận chuyển một phần nhỏ Linh lực trong cơ thể, điều khiển chúng tụ tập lại một cách có chủ đích, tạo ra một màn hình giả lập trên Linh Căn Thạch.

Ngọc thạch lờ mờ phát sáng, không quá chói mắt, nhưng cũng không quá yếu ớt. “Thượng Phẩm Linh Căn! Luyện Khí tầng năm!”

Một kết quả không tồi, nhưng cũng không quá nổi bật. Vài ánh mắt tò mò lướt qua Trần Phong, nhưng rồi nhanh chóng chuyển sang người tiếp theo. Một Thượng Phẩm Linh Căn, Luyện Khí tầng năm, trong số hàng ngàn thiếu niên tham gia khảo hạch, có rất nhiều người đạt được trình độ tương tự. Hắn thành công che giấu thực lực, ẩn mình trong đám đông.

“Tốt, vòng đầu tiên đã kết thúc!” Lão giả Thiên Nguyên Tông phất tay. “Những ai bị loại, xin mời rời khỏi quảng trường. Những người còn lại, chuẩn bị cho vòng thứ hai: Kiểm tra Khí Lực!”

Hàng trăm thiếu niên thở dài thất vọng, đành ngậm ngùi rời đi. Quảng trường thoáng đãng hơn một chút. Trần Phong vẫn đứng vững, ánh mắt hắn vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng trong lòng đã bắt đầu dâng lên một sự háo hức khó tả.

Vòng thứ hai, kiểm tra Khí Lực. Một tấm bia đá màu đen tuyền khổng lồ được đặt ra giữa quảng trường. Tấm bia này cao đến ba trượng, bề mặt nhẵn bóng, ẩn chứa những đường nét hoa văn cổ xưa. “Đây là Lực Cảm Bia!” Lão giả giới thiệu. “Mỗi người dùng toàn lực công kích Lực Cảm Bia. Nó sẽ hiển thị sức mạnh công kích của các ngươi bằng số điểm tương ứng!”

Lực Cảm Bia là một pháp khí đặc biệt, có thể đo lường sức mạnh vật lý và sức mạnh linh lực tổng hợp của người tu luyện. Đây là một vòng kiểm tra trực quan nhất, cũng là nơi các thiên tài thường thể hiện sự vượt trội của mình.

Người đầu tiên bước lên, là một thiếu niên vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn. Hắn gầm lên một tiếng, tung ra một quyền mang theo sức gió mạnh mẽ, đánh thẳng vào Lực Cảm Bia. “Ầm!” Một tiếng động trầm đục vang lên, tấm bia rung nhẹ. “Ba mươi điểm!” Một luồng linh lực hiển thị số điểm trên bia.

“Tốt!” Lão giả gật đầu. Ba mươi điểm, đối với một Luyện Khí tầng năm là khá tốt.

Từng người một tiến lên. Có người chỉ được hai mươi mấy điểm, có người được ba mươi mấy. Những thiên tài Thượng Phẩm Linh Căn, Luyện Khí tầng năm, sáu thường đạt từ bốn mươi đến năm mươi điểm.

Đến lượt Lục Thanh Phong. Hắn không nói một lời, chỉ nhẹ nhàng bước lên, khí chất thanh thoát tựa tiên nhân. Tay hắn không nắm quyền, mà chỉ nhẹ nhàng vung ra một chưởng. Một luồng linh lực màu lam nhạt tuôn trào từ lòng bàn tay, hóa thành một đạo kình phong mãnh liệt, đánh thẳng vào Lực Cảm Bia.

“RẦM!” Tiếng động lần này lớn hơn rất nhiều, Lực Cảm Bia rung chuyển dữ dội, bụi đá nhỏ rơi lả tả. “Một trăm hai mươi điểm!” Con số chói mắt hiện lên, khiến cả quảng trường lại một lần nữa bùng nổ.

“Một trăm hai mươi điểm! Lục thiếu gia quả nhiên không hổ danh Thiên Mệnh Chi Tử!”

“Quá mạnh! Đây là khoảng cách giữa thiên tài và phàm nhân sao?!”

“Một chưởng nhẹ nhàng mà đạt được sức mạnh kinh người như vậy, thật khiến người ta phải ngưỡng mộ!”

Lục Thanh Phong thu tay về, vẻ mặt vẫn bình thản. Hắn liếc nhìn Trần Phong một cái, lần này ánh mắt hắn dừng lại lâu hơn một chút, tựa như một con rồng cao ngạo nhìn xuống một con kiến nhỏ bé. Ánh mắt đó mang theo sự khinh thường không che giấu, như muốn nói: “Ngươi có dám thử sức với ta không?”

Trần Phong đón nhận ánh mắt đó, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh. Hắn không đáp lại bằng lời nói, mà chỉ dùng ánh mắt sắc bén đáp trả. Trong sâu thẳm con ngươi của hắn, một ngọn lửa cuồng nộ đang cháy âm ỉ.

Hàng người lại tiếp tục di chuyển. Trần Phong vẫn kiên nhẫn chờ đợi đến lượt mình. Hắn đã tính toán kỹ lưỡng. Lục Thanh Phong đã đạt 120 điểm, một con số cực kỳ kinh người. Nếu hắn thể hiện quá yếu, sẽ bị loại. Nếu thể hiện quá mạnh, sẽ bị chú ý quá mức, bại lộ bí mật.

Hắn cần một con số đủ để vượt qua, đủ để khiến Lục Thanh Phong phải chú ý, nhưng vẫn nằm trong giới hạn “có thể chấp nhận được” đối với một Luyện Khí tầng năm.

Đến lượt Trần Phong. Hắn bước lên trước Lực Cảm Bia, hít một hơi thật sâu. Thanh Phong Kiếm vẫn nằm trong tay áo, nhưng hắn không định dùng nó. Hắn muốn dùng chính sức mạnh của bản thân để nói chuyện.

Hắn không cần phải phô trương. Hắn chỉ cần một cú đánh đủ để chứng minh rằng, “Thiên Mệnh Chi Tử” không phải là duy nhất.

Trần Phong vận chuyển Linh lực trong cơ thể. Hắn không sử dụng toàn bộ sức mạnh ẩn chứa trong huyết mạch và công pháp Nghịch Thiên của mình, mà chỉ điều khiển một phần nhỏ, nhưng là phần tinh túy nhất. Linh lực cuộn trào, dồn vào nắm đấm phải. Lòng bàn tay hắn nóng rực, một luồng khí thế vô hình tỏa ra.

Hắn tung ra một quyền. Không hoa mỹ, không quá nhanh, nhưng lại ẩn chứa một lực đạo trầm ổn và dứt khoát. “VÙNG!” Không phải tiếng nổ lớn, mà là một âm thanh như không khí bị xé rách, một luồng sóng xung kích vô hình lan tỏa. Nắm đấm của Trần Phong va chạm với Lực Cảm Bia.

“Rắc!” Một tiếng nứt nhẹ vang lên, không rõ từ đâu. Tấm bia đá không rung chuyển dữ dội như khi Lục Thanh Phong ra tay, nhưng trên bề mặt nhẵn bóng của nó, một vết rạn nhỏ li ti bỗng xuất hiện ở ngay vị trí Trần Phong vừa đánh vào, sau đó biến mất ngay lập tức, như thể chưa từng tồn tại.

Và rồi, con số hiện lên. “Tám mươi lăm điểm!”

Cả quảng trường im lặng trong giây lát. Tám mươi lăm điểm! Một con số cao hơn rất nhiều so với những Luyện Khí tầng năm khác, thậm chí còn cao hơn cả một số Luyện Khí tầng sáu! Nó chỉ kém Lục Thanh Phong 120 điểm một chút, nhưng với một người chỉ có Thượng Phẩm Linh Căn, Luyện Khí tầng năm, đây là một thành tích đáng kinh ngạc.

Lão giả chủ trì khảo hạch cũng khẽ nhíu mày. Ông ta đã chú ý đến vết nứt nhỏ vừa xuất hiện trên Lực Cảm Bia. Lực Cảm Bia là một pháp khí cực kỳ bền chắc, chỉ có những cường giả Luyện Khí tầng cao hoặc Trúc Cơ cảnh mới có thể làm nó nứt. Dù vết nứt đó biến mất ngay, nhưng nó vẫn không thoát khỏi đôi mắt tinh tường của ông ta. Thiếu niên này, có gì đó không đơn giản.

Lục Thanh Phong, đang đứng ở một bên, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén. Hắn không thể tin được vào con số mình vừa nhìn thấy. Tám mươi lăm điểm? Một kẻ có Thượng Phẩm Linh Căn, Luyện Khí tầng năm lại có thể đánh ra một quyền có lực đạo như vậy? Hắn cảm thấy một sự khó chịu không tên dâng lên trong lòng. Kẻ này, có chút thú vị. Hơn nữa, cái vết nứt kia… hắn cũng nhìn thấy.

Trần Phong thu tay về, vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Hắn biết mình đã thành công. Tám mươi lăm điểm, đủ để gây chú ý, đủ để khiến Lục Thanh Phong phải bận tâm, nhưng không đến mức bị điều tra quá kỹ lưỡng. Vết nứt kia là một dấu hiệu hắn cố tình để lại, một lời thách thức ngầm.

“Tiếp theo!” Lão giả Thiên Nguyên Tông vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng trong lòng đã ghi nhớ tên Trần Phong. “Những người vượt qua vòng hai, chuẩn bị cho vòng cuối cùng: Kiểm tra Tâm Cảnh và Ý Chí!”

Trần Phong quay lưng, bước về phía đám đông những người vượt qua vòng hai. Hắn không nhìn Lục Thanh Phong, nhưng hắn cảm nhận được ánh mắt của đối phương đang dõi theo mình. Một nụ cười khó nhận ra khẽ nở trên môi hắn.

Con đường Nghịch Thiên của hắn, giờ đây, đã thực sự bắt đầu làm rung chuyển những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8