Nghịch Thiên
Chương 71
Trần Phong mở mắt. Không gian xung quanh dường như trở nên rõ nét hơn, từng hạt bụi li ti trong không khí, từng dao động nhỏ nhất của linh khí đều không thoát khỏi cảm giác của hắn. Nhưng điều khiến hắn kinh ngạc nhất không phải là sự nhạy bén của ngũ quan, mà là dòng năng lượng đang cuộn trào trong cơ thể. Nó không còn là thứ linh khí mờ nhạt, hỗn tạp mà hắn từng hấp thụ. Thay vào đó, một luồng khí tức thuần túy, mạnh mẽ, tựa như dòng suối trong vắt chảy qua từng kinh mạch, lan tỏa đến mọi ngóc ngách.
Đây chính là năng lượng mà hạt mầm kia đã chuyển hóa. Nó không giống bất kỳ loại linh khí nào hắn từng biết. Linh khí của thế giới này mang theo sự cũ kỹ, khô cằn, giống như một dòng sông sắp cạn. Nhưng năng lượng trong cơ thể Trần Phong lại là một dòng thác mới, mang theo sức sống nguyên thủy, tinh khiết đến mức khó tin. Hắn cảm thấy mình như một mảnh đất khô cằn vừa được tưới tắm bởi nguồn nước tiên, mỗi tế bào đều đang được tái sinh, trở nên mạnh mẽ và kiên cố hơn.
Thanh Phong Kiếm bên cạnh dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi này. Ánh sáng xanh lam nhàn nhạt của nó bỗng trở nên rực rỡ hơn một chút, phát ra một tiếng kiếm minh khe khẽ, như lời chào đón chủ nhân trở lại, mạnh mẽ hơn xưa. Trần Phong vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào chuôi kiếm, cảm nhận sự liên kết sâu sắc giữa hắn và binh khí của mình.
“Sức mạnh này…” Trần Phong lẩm bẩm, nội thị vào đan điền. Hạt mầm nghịch thiên giờ đây đã không còn là một đốm sáng mờ nhạt. Nó đã bén rễ sâu trong cơ thể hắn, phát ra một thứ ánh sáng vàng kim nhàn nhạt, liên tục hút lấy tinh hoa từ không gian xung quanh, chuyển hóa thành dòng năng lượng thuần túy kia. Dù linh khí nơi này thưa thớt, nhưng hạt mầm vẫn không ngừng vận chuyển, như một cỗ máy vĩnh cửu, tạo ra một nguồn lực dồi dào, vượt xa cảnh giới tu luyện hiện tại của hắn.
Với nguồn năng lượng này, Trần Phong tin rằng hắn có thể vượt qua những rào cản cảnh giới một cách dễ dàng hơn, và quan trọng hơn, nó sẽ là thứ vũ khí bí mật giúp hắn đối đầu với những Thiên Kiêu, những kẻ được gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử” của Thiên Nguyên Thành.
Hắn đứng dậy, bước ra khỏi hang động yên tĩnh nơi mình tu luyện. Ánh trăng đã treo cao, chiếu rọi xuống khu rừng tĩnh mịch. Một làn gió đêm se lạnh thổi qua, mang theo hơi ẩm của đất đá, nhưng không thể làm lay chuyển ý chí kiên định trong lòng Trần Phong.
Thiên Nguyên Thành. Nơi đó chứa đựng sự khinh miệt, sự ruồng bỏ mà hắn đã phải chịu đựng. Nơi đó có những kẻ tự cho mình là trung tâm của thế giới, được “Thiên” ưu ái. Hắn sẽ phải quay lại đó, không phải để cầu xin, mà để chứng minh. Chứng minh rằng phế vật cũng có thể lật đổ định mệnh, rằng Thiên Mệnh không phải là thứ bất biến.
Nhưng hắn không thể hành động một cách lỗ mãng. Thiên Nguyên Thành là một thế lực khổng lồ trong tiểu thế giới này, với vô số cường giả và những quy tắc khắc nghiệt. Hắn cần một kế hoạch, một cách để phô bày sức mạnh mới của mình mà không tự rước lấy họa sát thân ngay lập tức.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Trần Phong. Hàng năm, Thiên Nguyên Thành đều tổ chức một cuộc khảo hạch tân sinh, tuyển chọn những thanh niên tài năng từ khắp nơi để gia nhập các tông môn phụ thuộc hoặc trực tiếp vào thành chủ phủ. Đây là cơ hội tốt nhất để hắn thể hiện bản thân, để cho những kẻ đã từng khinh thường hắn phải nhìn nhận lại.
Hơn nữa, hắn nhớ rằng, những Thiên Kiêu trẻ tuổi của Thiên Nguyên Thành cũng thường xuất hiện trong các sự kiện như vậy, để “kiểm tra” thực lực của những kẻ đến sau, hoặc đơn giản là thể hiện uy phong. Đây sẽ là một sân khấu hoàn hảo.
“Khảo hạch tân sinh…” Trần Phong lẩm bẩm. Hắn đã bỏ lỡ nhiều năm vì bị coi là phế vật, nhưng bây giờ, hắn đã có tư cách để tham gia. Hắn sẽ khiến mọi ánh mắt phải đổ dồn vào mình, không phải vì sự yếu kém, mà vì sự trỗi dậy đầy nghịch lý.
Trước mắt, hắn cần phải làm quen với sức mạnh mới này. Trần Phong rút Thanh Phong Kiếm ra khỏi vỏ. Kiếm thân phản chiếu ánh trăng, tỏa ra một vầng sáng xanh dịu. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận dòng năng lượng thuần túy chảy vào Thanh Phong Kiếm, hòa quyện với linh khí của nó. Thanh Phong Kiếm rung lên bần bật, như một con mãnh thú vừa được truyền thêm sức sống. Một luồng kiếm ý sắc bén bùng phát, cắt xuyên không khí.
Trần Phong vung kiếm. Một đường kiếm quang xanh lam xé toạc màn đêm, không hề mang theo bất kỳ tiếng gió rít nào, nhưng lại vô cùng sắc bén và ngưng tụ. Hắn đã không còn dùng những chiêu thức hoa mỹ, mà tập trung vào sự tinh túy của kiếm đạo, kết hợp với dòng năng lượng mới. Một nhát chém đơn giản, nhưng lại ẩn chứa uy lực kinh người, mạnh mẽ hơn gấp bội so với trước đây.
Hắn liên tục luyện tập, mỗi nhát kiếm đều mang theo sự thấu hiểu sâu sắc hơn về sức mạnh của mình. Năng lượng thuần túy kia không chỉ tăng cường uy lực của chiêu thức, mà còn giúp hắn điều khiển kiếm khí linh hoạt hơn, tốc độ nhanh hơn, và tinh chuẩn hơn. Hắn không cần phải phí hoài sức lực vào những chiêu thức phức tạp, chỉ cần một nhát kiếm đơn giản cũng đủ để khiến đối thủ phải kinh hãi.
Đến khi bình minh ló rạng, Trần Phong thu kiếm vào vỏ. Toàn thân hắn thấm đẫm mồ hôi, nhưng tinh thần lại vô cùng sảng khoái. Hắn đã có một cái nhìn sơ bộ về sức mạnh mới của mình. Tuy chưa đạt đến mức độ hoàn hảo, nhưng đã đủ để hắn tự tin đối mặt với những thử thách sắp tới.
“Thiên Nguyên Thành, ta đến đây.” Hắn thì thầm, ánh mắt tràn đầy kiên định. Con đường Nghịch Thiên của hắn không chỉ là con đường tu luyện sức mạnh, mà còn là con đường thách thức mọi định kiến, phá vỡ mọi xiềng xích mà số phận đã đặt ra.
Trần Phong bắt đầu hành trình đến Thiên Nguyên Thành. Con đường dẫn đến đó không quá xa, nhưng đối với một người mang trong mình sứ mệnh “Nghịch Thiên”, mỗi bước chân đều mang một ý nghĩa sâu sắc. Hắn đi qua những cánh rừng rậm rạp, băng qua những con suối trong veo, tâm trí hắn vẫn luôn tập trung vào mục tiêu duy nhất: Chứng minh bản thân, và lật đổ cái gọi là “Thiên Mệnh” đang đè nặng lên số phận của vô số người.
Trên đường đi, Trần Phong thỉnh thoảng bắt gặp những nhóm tu sĩ trẻ tuổi khác, cũng đang trên đường đến Thiên Nguyên Thành để tham gia khảo hạch. Họ ăn mặc lộng lẫy, khí chất cao ngạo, bàn tán xôn xao về những Thiên Kiêu của thành, về cơ hội được gia nhập các tông môn lớn. Trần Phong chỉ im lặng lắng nghe, không xen vào. Hắn biết, trong mắt những người này, hắn chỉ là một kẻ tầm thường, không đáng để bận tâm.
“Ngươi cũng đi Thiên Nguyên Thành sao?” Một giọng nói ngông nghênh vang lên. Một thiếu niên với bộ y phục lụa là, tay cầm quạt ngọc, liếc nhìn Trần Phong với vẻ khinh thường. “Nhìn bộ dạng của ngươi, chắc cũng chỉ là một kẻ muốn thử vận may thôi. Thiên Nguyên Thành không phải nơi dành cho những kẻ yếu kém, đừng có mơ tưởng hão huyền.”
Trần Phong dừng bước, ánh mắt lạnh nhạt quét qua thiếu niên. Hắn không nói gì, nhưng luồng khí tức vô hình phát ra từ cơ thể hắn lại khiến thiếu niên kia bất giác rụt cổ lại. Đó là một thứ khí thế hoàn toàn khác biệt, không phải sự áp bức từ cảnh giới cao hơn, mà là một loại uy áp đến từ bản chất. Thiếu niên kia cảm thấy như mình đang đối mặt với một con thú hoang dã, chứ không phải một tu sĩ trẻ.
“Hừ, hừ cái gì!” Thiếu niên cố gắng lấy lại vẻ ngạo mạn, nhưng giọng điệu đã có chút run rẩy. “Đừng tưởng ta sợ ngươi! Thiên Nguyên Thành sắp đến rồi, để xem ngươi có thể làm được gì trong cuộc khảo hạch đó!”
Trần Phong không thèm đáp lời, tiếp tục cất bước. Hắn không muốn phí lời với những kẻ như vậy. Sự trả lời tốt nhất không phải là lời nói, mà là hành động. Hắn sẽ dùng thực lực của mình để khiến tất cả phải câm lặng.
Chẳng bao lâu sau, một tòa thành hùng vĩ hiện ra trước mắt Trần Phong. Tường thành cao ngất, những mái ngói xanh biếc lấp lánh dưới ánh nắng ban mai, những ngọn tháp cao chọc trời sừng sững uy nghiêm. Đây chính là Thiên Nguyên Thành, trung tâm quyền lực của tiểu thế giới này, nơi tụ tập vô số cường giả và thiên tài. Nó to lớn hơn bất kỳ thành trì nào Trần Phong từng thấy, tỏa ra một khí thế áp bức mà chỉ những thế lực mạnh mẽ mới có được.
Cổng thành mở rộng, người ra vào tấp nập. Trần Phong hòa vào dòng người, bước vào thành. Khác với vẻ tĩnh lặng của khu rừng, bên trong Thiên Nguyên Thành là một thế giới hoàn toàn khác. Những con phố rộng lớn, những cửa hàng san sát, tiếng người ồn ào náo nhiệt. Linh khí trong thành cũng đậm đặc hơn bên ngoài một chút, cho thấy sự ưu việt của nơi này.
Hắn cảm nhận được vô số luồng khí tức mạnh mẽ từ khắp nơi trong thành, từ những tu sĩ đang đi trên phố, đến những cường giả ẩn mình trong các phủ đệ. Đúng như hắn dự đoán, Thiên Nguyên Thành là một nơi tập trung cường giả. Nhưng điều đó không khiến Trần Phong nao núng, ngược lại, nó càng thổi bùng lên ý chí chiến đấu trong hắn.
Hắn tìm đến nơi đăng ký khảo hạch. Một đám đông lớn đã tụ tập ở quảng trường trung tâm, nơi một tấm bia đá khổng lồ ghi rõ các quy định và thời gian khảo hạch. Hàng trăm tu sĩ trẻ tuổi đang chờ đợi, ánh mắt tràn đầy hy vọng và lo lắng. Những Thiên Kiêu của Thiên Nguyên Thành, với trang phục lộng lẫy và khí chất hơn người, đang đứng ở một khu vực riêng biệt, nhận được sự ngưỡng mộ và kính trọng từ mọi người xung quanh.
Trần Phong nhìn về phía đó. Ánh mắt hắn dừng lại trên một thiếu niên mặc cẩm bào xanh thêu rồng, khí chất phi phàm, được bao quanh bởi một vòng người ca tụng. Đó là Lục Thanh Phong, một trong những Thiên Kiêu nổi bật nhất của Thiên Nguyên Thành, kẻ được mệnh danh là “Thiên Mệnh Chi Tử” với thiên phú tu luyện kinh người. Hắn từng nghe về Lục Thanh Phong, về sự kiêu ngạo và tài năng của kẻ này.
Một nụ cười khẩy thoáng qua trên môi Trần Phong. “Thiên Mệnh Chi Tử sao? Vậy thì hãy để ta xem, cái gọi là Thiên Mệnh đó, có thể chống đỡ được bao lâu trước ý chí Nghịch Thiên của ta.”
Cuộc khảo hạch sắp bắt đầu. Trần Phong nắm chặt Thanh Phong Kiếm trong tay áo, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một ngọn lửa bùng cháy. Con đường Nghịch Thiên của hắn, giờ đây, đã thực sự đặt chân lên sân khấu lớn nhất của tiểu thế giới này.