Nghịch Thiên
Chương 69
Trần Phong thúc ngựa, tốc độ nhanh hơn, nhưng tâm trí hắn vẫn vô cùng tỉnh táo, phân tích từng cơn gió thoảng qua, từng tiếng động nhỏ trong rừng. Vụ cướp vừa rồi không chỉ là một bài học về sự tàn khốc của thế giới, mà còn là một lời nhắc nhở rằng mọi thứ hắn từng biết về tu luyện, về cường giả, có thể chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Hắn rời khỏi tiểu thế giới của mình, bước vào một vùng đất rộng lớn hơn, nơi những kẻ mạnh thực sự có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, với những thủ đoạn mà hắn chưa từng hình dung.
Con đường dẫn đến Thiên Nguyên Thành dần thay đổi cảnh sắc. Những khu rừng rậm rạp của vùng biên giới dần nhường chỗ cho những đồng bằng rộng lớn, những ngọn núi cao vút với đỉnh quanh năm tuyết phủ xa xa. Linh khí trong không khí cũng trở nên nồng đậm hơn, tươi mát hơn, khiến mỗi hơi thở của Trần Phong đều cảm thấy tràn đầy sức sống. Đây là dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy hắn đã thực sự tiến vào một đại lục khác, một cảnh giới khác.
“Vạn Tượng Phong Vân…” Trần Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên định. “Đây mới thực sự là khởi đầu.”
Hắn không hề ngây thơ tin rằng Thiên Nguyên Thành sẽ là một nơi bình yên. Ngược lại, những nơi tập trung nhiều linh khí, nhiều cường giả, ắt sẽ là nơi hội tụ của tranh đấu và âm mưu. Nhưng hắn không sợ. Sợ hãi chưa bao giờ là một lựa chọn của Trần Phong. Từ khi đan điền bị phế, từ khi phải đối mặt với cái chết, hắn đã học được cách biến nỗi sợ thành động lực, biến sự tuyệt vọng thành ý chí.
Hai ngày sau, Trần Phong dừng chân tại một thị trấn nhỏ ven đường, nơi có một quán trọ tồi tàn nhưng đủ để nghỉ ngơi và kiếm chút thông tin. Hắn nhận thấy rõ sự khác biệt. Những tu sĩ qua lại ở đây, dù chỉ là cấp thấp, nhưng linh lực dao động của họ đã vượt xa những cường giả mà hắn từng biết ở tiểu thế giới. Có những kẻ chỉ mới ở Luyện Khí Kỳ nhưng đã sở hữu khí tức vững chắc, không phải loại tu vi bằng thuốc thang mà là do nền tảng vững chắc.
Trong quán trọ, Trần Phong gọi một chén trà, lặng lẽ lắng nghe những câu chuyện phiếm từ các vị khách xung quanh. Hắn nghe được những cái tên của các tông môn lớn, những thế gia hùng mạnh mà hắn chưa từng biết đến. Thiên Nguyên Tông, Cửu Huyền Các, Lạc Gia… Những cái tên ấy được nhắc đến với vẻ kính sợ và ngưỡng mộ. Đặc biệt, hắn nghe nhiều về “Thiên Kiêu”, những thiên tài được trời phú, được các tông môn lớn trọng dụng, được kỳ vọng sẽ trở thành những trụ cột của đại lục.
“Ngươi có nghe tin gì về Lạc Thiếu chủ của Lạc Gia chưa?” Một nam tử râu quai nón nói lớn, giọng đầy vẻ hâm mộ. “Nghe nói hắn đã đột phá đến Nguyên Anh Kỳ khi chưa đầy ba mươi tuổi! Đúng là Thiên Mệnh Chi Tử!”
“Cái đó thì có gì lạ?” Một lão già tóc bạc đáp lời, nhấp một ngụm rượu. “Lạc Thiếu chủ bẩm sinh đã có Cửu Dương Thần Thể, lại được Thiên Nguyên Tông ban cho ‘Đan Linh Phấn’, tu luyện như cá gặp nước. Hắn chính là người được ‘Thiên’ tuyển chọn để dẫn dắt Lạc Gia phát triển.”
Trần Phong khẽ nhíu mày. “Thiên Mệnh Chi Tử”, “Thiên tuyển chọn”… Những từ ngữ này cứ lặp đi lặp lại, như thể đã ăn sâu vào tiềm thức của mọi người ở đây. Định mệnh, dường như là một khái niệm không thể lay chuyển, một bức tường vô hình ngăn cách những kẻ có tài năng bẩm sinh với những phàm nhân bình thường.
Nhưng hắn, Trần Phong, lại là một “dị số”. Hắn không có Cửu Dương Thần Thể, không có Đan Linh Phấn, không có tông môn lớn hậu thuẫn. Hắn chỉ có ý chí sắt đá, một cơ duyên nghịch thiên và kinh nghiệm từng bước bò lên từ vực sâu tuyệt vọng. Nếu có “Thiên Mệnh Chi Tử” thì hắn chính là “Nghịch Thiên Chi Tử”.
Rời khỏi quán trọ, Trần Phong tiếp tục hành trình. Lúc này, hắn đã không còn cưỡi ngựa nữa. Con ngựa đã quá mỏi mệt và không còn đủ khả năng để theo kịp tốc độ của hắn. Hắn quyết định đi bộ, vừa để rèn luyện thân thể, vừa để cảm nhận rõ hơn linh khí của đại lục này. Mỗi bước chân của hắn đều vững chắc, mang theo một quyết tâm không gì lay chuyển.
Đường đi qua một khu rừng rậm rạp hơn, nơi có những cây cổ thụ cao vút, tán lá che khuất cả bầu trời. Linh khí ở đây càng thêm nồng đậm, đôi khi còn có thể cảm nhận được những luồng linh khí biến động kỳ lạ. Trần Phong biết, đây là dấu hiệu của những linh thú cấp cao, hoặc những loại thiên tài địa bảo quý hiếm.
Bất chợt, một luồng khí tức mạnh mẽ quét qua, kèm theo tiếng gầm rống giận dữ. Trần Phong lập tức dừng lại, ẩn mình sau một gốc cây cổ thụ. Hắn nhìn thấy một con Hắc Diễm Báo khổng lồ, toàn thân bao phủ bởi ngọn lửa đen, đang gầm gừ đối mặt với ba tu sĩ. Con báo này có tu vi ít nhất là Hóa Thần Kỳ, một cảnh giới mà ở tiểu thế giới của hắn, đó đã là tồn tại đỉnh cao.
Ba tu sĩ kia cũng không phải dạng vừa. Một người đàn ông trung niên với thanh kiếm sắc bén, một nữ tử trẻ tuổi với pháp trượng lấp lánh, và một lão giả với vẻ mặt lạnh lùng, tay cầm một chiếc la bàn cổ. Cả ba đều có tu vi Nguyên Anh Kỳ, nhưng dường như đang gặp khó khăn trước sự hung hãn của Hắc Diễm Báo.
Trần Phong quan sát kỹ. Hắc Diễm Báo rõ ràng đang bảo vệ thứ gì đó. Dưới chân nó, có một loại linh thảo màu đỏ rực, tỏa ra linh khí nồng đậm, chắc chắn là một loại thiên tài địa bảo cực kỳ quý hiếm. Ba tu sĩ kia muốn đoạt lấy linh thảo, nhưng lại bị con báo ngăn cản.
Cuộc chiến diễn ra khốc liệt. Hắc Diễm Báo phun ra những luồng hắc diễm thiêu đốt, tốc độ cực nhanh, móng vuốt sắc nhọn có thể xé rách không khí. Ba tu sĩ phối hợp ăn ý, nam tử dùng kiếm chặn đứng tấn công, nữ tử dùng pháp thuật khống chế, còn lão giả thì dùng la bàn để tìm kiếm điểm yếu của linh thú. Tuy nhiên, linh thú đã đạt đến Hóa Thần Kỳ, trí tuệ không hề kém cạnh con người, lại còn có lợi thế về thể chất và bản năng chiến đấu.
Một lúc sau, lão giả tìm được cơ hội. Hắn vung la bàn, một luồng ánh sáng vàng bắn ra, cố định Hắc Diễm Báo trong giây lát. Nam tử trung niên lập tức chớp lấy thời cơ, hóa thành một đạo kiếm quang lao tới, đâm thẳng vào bụng con báo.
“Gừ!!!!”
Hắc Diễm Báo rống lên một tiếng thê lương, máu tươi bắn ra. Nó điên cuồng phản công, hắc diễm bùng lên mạnh hơn, đẩy lùi cả ba tu sĩ. Nhưng vết thương ở bụng đã khiến nó suy yếu rõ rệt. Nó nhìn ba kẻ thù với ánh mắt đầy oán hận, rồi lại nhìn về phía cây linh thảo, dường như muốn bảo vệ nó đến hơi thở cuối cùng.
Trần Phong hơi nhíu mày. Hắn không có ý định can thiệp. Đây là quy tắc của thế giới tu luyện: kẻ mạnh tranh đoạt. Nhưng hắn cũng không khỏi cảm thấy tiếc cho con linh thú này. Dù là linh thú, nó cũng có ý chí và sự kiên cường của riêng mình.
Bỗng nhiên, Hắc Diễm Báo làm ra một hành động bất ngờ. Nó không tấn công nữa, mà quay đầu, hướng về phía Trần Phong đang ẩn nấp, gầm lên một tiếng như muốn cảnh báo, rồi dùng hết sức lực cuối cùng, phóng thẳng vào trong rừng sâu, cố gắng chạy thoát.
Ba tu sĩ kia sững sờ trong giây lát, không ngờ con linh thú lại đột nhiên bỏ chạy. Lão giả nhìn về phía Trần Phong đang ẩn nấp, ánh mắt sắc bén như chim ưng. Rõ ràng, la bàn của hắn đã cảm nhận được sự hiện diện của Trần Phong.
“Có người!” Lão giả trầm giọng nói. “Kẻ nào dám rình mò? Cút ra đây!”
Trần Phong thở dài. Hắn không định gây sự, nhưng xem ra không thể tránh khỏi. Hắn bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, vẻ mặt bình thản. Ba tu sĩ nhìn thấy hắn, đều lộ ra vẻ ngạc nhiên. Một thiếu niên trẻ tuổi, tu vi chỉ mới Kim Đan Kỳ, lại dám ẩn mình gần cuộc chiến của Nguyên Anh và Hóa Thần? Quá ngông cuồng, hay là quá ngu ngốc?
“Ngươi là ai? Sao lại ẩn nấp ở đây?” Nam tử trung niên hỏi, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm.
“Chỉ là một lữ khách đi ngang qua.” Trần Phong đáp, giọng điệu không kiêu ngạo cũng không nhún nhường. “Không có ý quấy rầy.”
“Đi ngang qua?” Nữ tử trẻ tuổi cười khẩy. “Vùng này là nơi linh thú cấp cao sinh sống, một Kim Đan Kỳ bé nhỏ như ngươi dám lang thang ở đây? Lại còn lén lút rình rập, có ý đồ gì?”
Lão giả ánh mắt sắc lạnh, quét qua Trần Phong. “Hừ, kẻ này có chút cổ quái. Tu vi Kim Đan Kỳ, nhưng khí tức nội liễm, không dễ nhìn thấu. Hơn nữa, con Hắc Diễm Báo kia lại đột nhiên chạy về phía hắn. Chắc chắn có liên quan.”
Trần Phong không tranh cãi. Hắn biết, trong thế giới này, kẻ yếu không có quyền giải thích. Hắn chỉ cần chứng minh bằng hành động. Hắn không muốn gây thù chuốc oán vô cớ, nhưng cũng không sợ hãi bất kỳ ai.
“Ta không có hứng thú với linh thảo của các ngươi, cũng không có ý định giúp con Hắc Diễm Báo kia.” Trần Phong nói thẳng. “Ta chỉ muốn tiếp tục hành trình của mình.”
“Hừ, nói hay lắm.” Lão giả cười lạnh. “Nhưng chúng ta không thích có kẻ rình rập. Hoặc ngươi giao ra túi trữ vật, để chúng ta kiểm tra, hoặc ngươi tự mình rời đi, nhưng đừng trách chúng ta không khách khí.”
Đây là cướp bóc trắng trợn, giống hệt như vụ việc vài ngày trước. Trần Phong cảm thấy một ngọn lửa giận âm ỉ cháy trong lòng. Cái thế giới này, dường như chỉ toàn là cường quyền và bạo lực. Những kẻ mạnh coi thường mọi quy tắc, coi thường sinh mạng kẻ yếu.
“Xem ra, ta đã quá hiền lành rồi.” Trần Phong khẽ thở dài, trong mắt lóe lên hàn quang. “Từ giờ trở đi, sẽ không còn như vậy nữa.”
Hắn không nói nhiều, chỉ đơn giản là rút ra Thanh Phong Kiếm. Thanh kiếm không có vẻ ngoài hoa mỹ, nhưng khi được rút ra, một luồng kiếm ý sắc bén lập tức lan tỏa, khiến không khí xung quanh như ngưng đọng. Ba tu sĩ Nguyên Anh Kỳ đều cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mình, ánh mắt từ khinh thường chuyển sang kinh ngạc.
“Kiếm ý…” Nam tử trung niên lẩm bẩm, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. “Thiếu niên này, không đơn giản!”
Trần Phong không chờ đợi. Hắn bước chân nhẹ nhàng, nhưng thân pháp lại nhanh như quỷ mị, hóa thành một đạo tàn ảnh lao thẳng về phía lão giả cầm la bàn. Hắn biết, lão giả này là kẻ khó đối phó nhất vì khả năng khống chế và tìm điểm yếu.
“Phá!”
Thanh Phong Kiếm chém ra một đạo kiếm khí màu xanh, mang theo một lực lượng hủy diệt kinh người, xé toạc không khí lao tới. Lão giả không ngờ Trần Phong lại ra tay quyết đoán và nhanh chóng đến vậy. Hắn vội vàng vung la bàn, một tấm khiên ánh sáng hiện ra để chống đỡ.
Keng!
Tiếng va chạm chói tai vang lên, tấm khiên ánh sáng rung chuyển dữ dội, nứt vỡ thành từng mảnh. Lão giả lùi lại ba bước, cảm thấy một luồng chấn động truyền vào cánh tay, khiến hắn suýt chút nữa không giữ vững được la bàn. Trong lòng hắn dâng lên sóng gió kinh hoàng. Một Kim Đan Kỳ, lại có thể dễ dàng phá vỡ phòng ngự của hắn?
“Ngươi… ngươi là ai?” Lão giả kinh hãi hỏi, không còn vẻ khinh thường ban đầu.
Trần Phong không trả lời. Hắn chỉ lạnh lùng nhìn ba kẻ kia, ánh mắt như muốn nói: đây mới là khởi đầu. Con đường “Nghịch Thiên” của hắn, sẽ không dung thứ cho bất kỳ kẻ nào dám cản đường.
Hắn đã bước vào “Vạn Tượng Phong Vân”. Và ở đây, hắn sẽ không còn che giấu sự sắc bén của mình nữa.
Thiên Nguyên Thành, nơi hội tụ của những “Thiên Mệnh Chi Tử” kiêu ngạo, đang chờ đợi. Nhưng họ sẽ không ngờ rằng, một kẻ “dị số” đang đến, không phải để tuân theo định mệnh, mà là để lật đổ nó.
Trần Phong siết chặt Thanh Phong Kiếm, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi. Những quy tắc, những xiềng xích mà “Thiên” đã đặt ra, sẽ bị hắn từng bước phá vỡ.
Hắn, chính là người nghịch thiên.