Nghịch Thiên
Chương 68
Đêm Thiên Phong thành tĩnh mịch, nhưng trong căn phòng khách điếm nhỏ, tâm trí Trần Phong lại dậy sóng. Từng lời nói của lão già bán rượu, từng mảnh tin tức về Vạn Tượng Thịnh Hội, đều như những ngọn lửa nhen nhóm lên khát vọng ẩn sâu trong huyết quản hắn. “Thiên Mệnh Chi Tử”, “Thiên Tuyển Chi Nhân”… những danh xưng nghe chừng cao quý ấy, lại khiến hắn cảm thấy một sự châm chọc đến tận xương tủy.
Hắn, Trần Phong, từ khi sinh ra đã bị vận mệnh ruồng bỏ, bị coi là phế vật. Đan điền bị phế, người thân ly tán, từng bước đi đều là những vết sẹo hằn sâu trên linh hồn. Nếu có “Thiên Mệnh”, thì có lẽ “Thiên Mệnh” của hắn chính là sự thống khổ và tuyệt vọng. Nhưng hắn đã đứng dậy, đã tự mình phá vỡ những xiềng xích vô hình đó. Hắn đã đoạt được cơ duyên nghịch thiên, đã tự mình vươn lên từ vực sâu. Nếu “Thiên Đạo” thực sự tồn tại, nếu nó sắp đặt số phận, thì hắn sẽ là kẻ đầu tiên đứng lên chất vấn, và rồi lật đổ nó.
“Vạn Tượng Thịnh Hội…” Hắn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia sáng kiên định. Đó sẽ là điểm khởi đầu mới. Thiên Phong thành này quá nhỏ bé, không đủ để chứa đựng dã tâm “Nghịch Thiên” của hắn. Cả đại lục này, và rồi cả Thượng Giới, sẽ phải biết đến Trần Phong. Cái tên này sẽ không còn gắn liền với hai chữ “phế vật”, mà sẽ trở thành một biểu tượng, một cơn ác mộng đối với những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử”.
Hắn ngồi xuống, khoanh chân điều tức. Linh khí trong cơ thể luân chuyển theo công pháp cấm kỵ mà hắn tu luyện. Từng sợi linh lực tinh thuần chảy qua kinh mạch, củng cố đan điền, tăng cường thể phách. Kể từ khi vô tình đoạt được Huyết Tinh Tháp Cổ, một bảo vật ẩn chứa sức mạnh của Hỗn Độn, con đường tu luyện của Trần Phong đã hoàn toàn khác biệt. Nó không theo quy tắc thông thường, không bị giới hạn bởi linh căn hay thể chất. Mỗi lần đột phá, hắn đều cảm nhận được một sự “nghịch chuyển” trong cơ thể, một sự phá vỡ giới hạn mà người khác không thể tưởng tượng. Đây chính là “hạt giống Nghịch Thiên” đang nảy mầm mạnh mẽ.
Hắn đã đạt đến đỉnh phong của Phàm Cảnh, thậm chí đã chạm tới ngưỡng của những cảnh giới cao hơn mà tiểu thế giới này không thể định nghĩa. Hắn tin rằng, với thực lực hiện tại, hắn hoàn toàn có thể tranh锋 với bất kỳ “Thiên Kiêu” nào ở Vạn Tượng Thịnh Hội. Điều hắn thiếu chỉ là kinh nghiệm đối đầu với những cường giả thật sự của đại lục, và một sân khấu đủ lớn để thể hiện bản thân.
Sáng hôm sau, Trần Phong rời khỏi khách điếm. Hắn không có gì để lưu luyến Thiên Phong thành. Nơi đây đã chứng kiến sự sụp đổ của hắn, và cũng là nơi hắn bắt đầu đứng dậy. Giờ đây, hắn phải tiến về phía trước, đến với một thế giới rộng lớn hơn, nơi những thử thách lớn hơn đang chờ đợi.
Theo tin tức hắn thu thập được, Vạn Tượng Thịnh Hội sẽ được tổ chức tại Thiên Nguyên Thành, trung tâm của đại lục Vạn Tượng. Đó là một tòa thành cổ kính hùng vĩ, được xây dựng trên một mạch linh khí khổng lồ, là nơi hội tụ của vô số tông môn, thế gia danh tiếng. Khoảng cách từ Thiên Phong thành đến Thiên Nguyên Thành không hề gần, cần ít nhất nửa tháng hành trình nếu đi bằng phi hành linh thú cao cấp, hoặc cả tháng trời nếu di chuyển bằng bộ. Trần Phong quyết định không vội vã. Hắn muốn tận dụng chuyến đi này để quan sát thế giới bên ngoài, làm quen với những quy tắc mới, và có thể là tìm kiếm thêm cơ duyên.
Hắn thuê một con ngựa linh phẩm bậc trung, không quá phô trương nhưng đủ nhanh nhẹn và bền bỉ. Hành trang đơn giản, một vài bộ y phục, một túi càn khôn chứa linh thạch và một ít đan dược. Điều quan trọng nhất, Huyết Tinh Tháp Cổ luôn ẩn sâu trong đan điền, là bảo vật bất ly thân của hắn.
Con đường dẫn ra khỏi Thiên Phong thành dần rộng mở, những cánh rừng bạt ngàn, những dãy núi trùng điệp hiện ra trước mắt. Không khí linh khí cũng trở nên đậm đặc hơn, khiến Trần Phong cảm thấy sảng khoái. Hắn biết, đây mới chính là thế giới mà hắn cần chinh phục.
Ngày thứ ba của hành trình, Trần Phong đang đi qua một vùng đồi núi hiểm trở. Bỗng, từ phía trước vọng lại tiếng động ồn ào, xen lẫn tiếng vũ khí va chạm và tiếng la hét. Hắn nheo mắt nhìn về phía trước. Một nhóm khoảng mười tên cướp đang vây đánh một đoàn thương nhân nhỏ. Những tên cướp này đều có tu vi Bão Nguyên Cảnh, cầm đầu là một lão đại tóc đỏ, tu vi đã đạt đến Thiên Cương Cảnh sơ kỳ.
Đoàn thương nhân yếu ớt, chỉ có vài hộ vệ tu vi Thối Thể Cảnh, nhanh chóng bị áp đảo. Một cô gái trẻ tuổi, dung mạo thanh tú, đang bị tên lão đại tóc đỏ kéo giật, gương mặt sợ hãi tột độ. “Ha ha ha, tiểu mỹ nhân này xem ra là hàng thượng hạng! Lão tử hôm nay có lộc rồi!” Tên lão đại cười dâm đãng.
Trần Phong vốn không muốn gây sự. Hắn không phải là kẻ thích xen vào chuyện của người khác. Nhưng nhìn thấy cảnh tượng đó, đặc biệt là ánh mắt tuyệt vọng của cô gái, trong lòng hắn lại dấy lên một cảm giác khó chịu. Hắn nhớ lại bản thân mình khi xưa, cũng từng bất lực, từng tuyệt vọng như vậy. Hắn đã thề rằng, sẽ không bao giờ để mình rơi vào hoàn cảnh đó nữa, và cũng không thể thờ ơ trước sự bất công.
Hắn nhẹ nhàng ghìm cương ngựa. Con ngựa hí một tiếng, dừng lại. Tên lão đại tóc đỏ nghe tiếng động, quay đầu lại. Thấy chỉ có một thiếu niên cưỡi ngựa đơn độc, hắn nhếch mép cười khẩy. “Chà, lại có kẻ muốn tìm chết. Tiểu tử, cút ngay đi, đừng để lão tử phải động thủ!”
Trần Phong không nói gì, chỉ chậm rãi bước xuống ngựa. Ánh mắt hắn lạnh như băng, quét qua đám cướp. “Để cô ta đi, rồi các ngươi tự phế tu vi, ta có thể tha cho một mạng.”
Lời nói của hắn vừa dứt, cả đám cướp đều sửng sốt, rồi phá ra cười lớn. “Ha ha ha! Cái gì? Một thằng nhóc miệng còn hôi sữa dám nói mấy lời đó? Ngươi nghĩ ngươi là ai? Tiên nhân hạ phàm sao?” Tên lão đại tóc đỏ cười đến chảy nước mắt, hắn chưa từng gặp kẻ nào ngông cuồng đến vậy. “Tiểu tử, ngươi muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân à? Được thôi, lão tử sẽ cho ngươi biết thế nào là địa ngục!”
Hắn buông cô gái ra, rút ra một cây đại đao lớn, thân đao tỏa ra hắc khí, chém thẳng về phía Trần Phong. Những tên cướp còn lại cũng vây quanh, chuẩn bị ra tay.
Trần Phong vẫn đứng đó, không hề tránh né. Khi lưỡi đao gần kề, thân ảnh hắn chợt biến mất, chỉ để lại một tàn ảnh mờ ảo. “Tốc độ nhanh thật!” Tên lão đại kinh hãi, vội vàng quay người tìm kiếm. Nhưng đã quá muộn.
Một bóng đen chợt hiện ra sau lưng hắn. Trần Phong không sử dụng bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ đơn giản là một cú đấm. Cú đấm đó không mang theo linh lực bùng nổ, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ, là sự ngưng tụ của thể phách và ý chí chiến đấu. “Bốp!”
Tên lão đại tóc đỏ chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy một lực đạo kinh khủng đánh vào lưng. Hắn bay vút về phía trước như một quả bóng, đâm sầm vào một tảng đá lớn, máu tươi phụt ra từ miệng. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, kinh mạch hỗn loạn. Một cú đấm duy nhất đã phế đi tu vi Thiên Cương Cảnh của hắn!
Đám cướp còn lại hoàn toàn chết lặng. Sát ý trên người Trần Phong bỗng nhiên bùng nổ, bao trùm lấy không gian. Ánh mắt hắn quét qua từng tên một, khiến chúng sợ hãi lùi lại. Chúng chỉ là những tên cướp vặt, chưa từng đối mặt với một sát thần như vậy. Khí thế từ Trần Phong không phải là tu vi áp chế đơn thuần, mà là một loại ý chí cường đại, một sự lạnh lẽo thấu xương.
“Ngươi… ngươi là ai?” Một tên cướp run rẩy hỏi.
Trần Phong không đáp. Hắn chỉ nhẹ nhàng giơ tay lên, một đạo linh lực màu đen huyền ảo ngưng tụ trong lòng bàn tay. Đạo linh lực này mang theo một khí tức cổ xưa, nặng nề, khiến không gian xung quanh như bị bóp méo. Đây là sức mạnh từ Huyết Tinh Tháp Cổ, sức mạnh của Hỗn Độn nguyên thủy.
Thấy vậy, đám cướp không còn dám chần chừ. Chúng quỳ rạp xuống đất, dập đầu lia lịa. “Chúng ta xin tha mạng! Chúng ta sẽ tự phế tu vi! Xin đại nhân tha mạng!”
Trần Phong thu lại linh lực. “Cút.”
Đám cướp như được đại xá, vội vàng dìu tên lão đại bị thương nặng, bò dậy rồi chạy biến vào rừng sâu, không dám quay đầu lại.
Cô gái trẻ và đoàn thương nhân nhìn Trần Phong với ánh mắt vừa sợ hãi vừa biết ơn. Cô gái vội vàng bước tới, quỳ xuống. “Đa tạ công tử đã ra tay cứu giúp! Tiểu nữ tên Lưu Nguyệt, là con gái của chưởng quỹ Lưu gia. Ân cứu mạng này, Lưu Nguyệt không dám quên!”
Trần Phong phất tay. “Không cần đa lễ. Ta chỉ tiện tay mà thôi.” Hắn không muốn liên lụy. “Các ngươi mau rời khỏi đây đi, đừng để chúng quay lại.”
Lưu Nguyệt ngẩng đầu nhìn Trần Phong, ánh mắt nàng đầy vẻ phức tạp. Nàng chưa từng thấy một thiếu niên nào có khí chất như vậy. Vẻ ngoài bình thường, nhưng khi ra tay lại kinh thiên động địa. Nàng cảm thấy, người thiếu niên này không hề tầm thường, giống như một con rồng ẩn mình.
“Công tử, ân tình này Lưu gia chúng ta nhất định sẽ báo đáp. Nếu công tử có dịp đến Thiên Nguyên Thành, xin hãy ghé qua Lưu gia. Chúng ta nhất định sẽ hậu tạ!” Lưu Nguyệt kiên quyết nói.
Trần Phong chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm gì. Hắn quay người, bước lên lưng ngựa. Con ngựa khẽ hí một tiếng, rồi phi đi, để lại Lưu Nguyệt và đoàn thương nhân vẫn còn đang bàng hoàng.
Trên đường đi, Trần Phong suy nghĩ. Một cú đấm phế Thiên Cương Cảnh sơ kỳ. Sức mạnh của hắn đã vượt xa những cường giả bình thường ở Phàm Cảnh. Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu. Vạn Tượng Thịnh Hội sẽ là nơi hội tụ của các “Thiên Kiêu” đến từ những tông môn lớn, những thế gia cổ xưa. Tu vi của họ có thể đã đạt đến Linh Hải Cảnh, thậm chí là cao hơn. Hắn cần phải cảnh giác, nhưng cũng không hề sợ hãi.
Vụ cướp vừa rồi là một lời nhắc nhở rằng thế giới này không hề yên bình. Những kẻ mạnh có thể làm mọi thứ. Và hắn, Trần Phong, sẽ không bao giờ để mình yếu thế nữa. Con đường “Nghịch Thiên” của hắn, sẽ là một cuộc hành trình không ngừng nghỉ để lật đổ mọi quy tắc, phá vỡ mọi xiềng xích, và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.
Ánh mặt trời gay gắt chiếu rọi con đường xa xăm. Trần Phong thúc ngựa, tốc độ nhanh hơn. Thiên Nguyên Thành đang chờ đợi. Những “Thiên Mệnh Chi Tử” kiêu ngạo kia, có lẽ chưa từng nghĩ rằng, một “dị số” đến từ một tiểu thế giới hẻo lánh, đang trên đường đến để phá tan cái trật tự mà họ vẫn luôn tin tưởng.
Chuyến hành trình của hắn, chính thức bước vào giai đoạn “Vạn Tượng Phong Vân”.