Nghịch Thiên
Chương 66

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:15:35 | Lượt xem: 5

Đại thành Thiên Phong sừng sững trước mắt, không chỉ là một khối kiến trúc khổng lồ bằng đá xám cổ kính mà còn là một biểu tượng, một cánh cổng dẫn vào một thế giới hoàn toàn mới. Trần Phong cảm nhận được sự khác biệt ngay lập tức. Linh khí trong không khí đặc quánh hơn rất nhiều so với bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân tới ở tiểu thế giới kia, như thể mỗi hơi thở đều mang theo một dòng suối năng lượng tinh thuần. Những mái ngói cong vút, những ngọn tháp tu luyện vươn cao như những mũi kiếm chọc thẳng lên trời, chúng không chỉ là công trình kiến trúc mà còn là những trận pháp khổng lồ, không ngừng hấp thụ và ngưng tụ linh khí của trời đất.

Mã Đại Cương vẫn còn đang trầm trồ, đôi mắt tròn xoe lấp lánh sự kinh ngạc. “Trần Phong, huynh xem kìa! Thật sự là Thiên Phong thành! Ta cứ nghĩ cả đời này cũng khó mà thấy được!” Giọng hắn run lên vì phấn khích, như một đứa trẻ lần đầu tiên được nhìn thấy thế giới bên ngoài ngôi làng nhỏ bé của mình.

Trần Phong gật đầu, nhưng ánh mắt hắn không chỉ dừng lại ở vẻ đẹp tráng lệ bên ngoài. Hắn cảm nhận được vô số luồng khí tức cường đại ẩn chứa bên trong tòa thành, mỗi luồng khí tức đều vượt xa những gì hắn từng đối mặt. Đây là nơi tập trung của cường giả, của những kẻ đã đứng trên đỉnh phong của một đại lục. Sự thôi thúc trong huyết quản Trần Phong càng lúc càng mạnh mẽ, một khát vọng bùng cháy không chỉ để khám phá mà còn để đối đầu, để chứng minh rằng số phận không phải là một xiềng xích vĩnh cửu.

Họ hòa vào dòng người đông đúc đang tiến về phía cổng thành. Cổng thành Thiên Phong không chỉ có một mà là ba cánh cổng lớn, mỗi cánh đều cao hàng chục trượng, được trấn giữ bởi những thị vệ mặc áo giáp đen tuyền, khí thế uy nghiêm, tu vi ít nhất cũng đạt đến cảnh giới Khai Mạch. Điều này khiến Trần Phong thầm kinh ngạc. Ngay cả những thị vệ ở đây cũng mạnh hơn rất nhiều so với những trưởng lão tông môn ở nơi hắn xuất thân.

“Đứng lại!” Một thị vệ chặn đường, giọng nói lạnh lẽo không chút cảm xúc. “Thẻ thông hành hoặc nộp mười viên linh thạch hạ phẩm cho mỗi người.”

Mã Đại Cương thoáng giật mình, vội vàng móc trong túi ra hai viên linh thạch hạ phẩm. Đây là tất cả những gì hắn còn lại sau chuyến đi dài. Trần Phong khẽ nhíu mày. Mười viên linh thạch hạ phẩm không phải là số tiền nhỏ đối với một tu sĩ bình thường. Hắn đưa tay, một túi trữ vật nhỏ xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Bên trong có khoảng năm mươi viên linh thạch hạ phẩm, là chiến lợi phẩm sau khi hắn tiêu diệt một vài thế lực nhỏ trên đường đi.

Trần Phong lấy ra hai mươi viên linh thạch, đặt vào tay thị vệ. Thị vệ liếc nhìn số linh thạch, ánh mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên rồi nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng. Hắn vẫy tay ra hiệu, cho phép hai người tiến vào. “Nhớ kỹ quy tắc trong thành. Không được phép gây rối, không được phép tranh đấu công khai. Kẻ nào vi phạm sẽ bị trục xuất hoặc giam cầm.”

Bên trong thành, một thế giới hoàn toàn khác mở ra. Những con đường lát đá xanh rộng lớn, hai bên là những cửa hàng san sát nhau, bày bán đủ loại vật phẩm tu luyện: từ đan dược, pháp khí, linh thảo quý hiếm đến các loại công pháp, bí kỹ. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng bước chân hối hả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sống động của sự phồn thịnh. Những tu sĩ đủ mọi cảnh giới qua lại, từ những kẻ mới nhập môn mang theo vẻ ngây thơ đến những cường giả khí tức nội liễm, mỗi bước đi đều ẩn chứa sức mạnh kinh người.

Mã Đại Cương lập tức bị cuốn hút bởi sự nhộn nhịp đó. Hắn chạy hết từ cửa hàng này sang cửa hàng khác, mắt không ngừng đảo quanh. “Trần Phong, huynh xem kìa! Đan dược Tụ Khí Hoàn! Ở đây lại bán nhiều như vậy! Kia là pháp khí Huyền cấp! Thật là mở mang tầm mắt!”

Trần Phong cũng quan sát kỹ lưỡng. Hắn nhận ra rằng, dù hắn đã đạt đến cảnh giới Luyện Khí đỉnh phong, nhưng ở Thiên Phong thành này, cảnh giới đó chỉ có thể coi là mức trung bình. Hắn đã thấy vài tu sĩ có khí tức mạnh mẽ hơn hắn rất nhiều, có lẽ đã đạt tới cảnh giới Trúc Cơ, thậm chí là Kết Đan. Đây là một thế giới mà hắn cần phải cẩn trọng hơn, che giấu thực lực của mình một cách tinh vi hơn.

“Trước tiên, chúng ta cần tìm một nơi để ở và thu thập thông tin,” Trần Phong nói, kéo Mã Đại Cương lại. Hắn không thể để Mã Đại Cương cứ mãi kinh ngạc như vậy. “Thiên Phong thành rộng lớn như vậy, chắc chắn có rất nhiều điều chúng ta cần tìm hiểu.”

Họ đi sâu vào trong thành. Trần Phong chú ý đến những nhóm tu sĩ trẻ tuổi, ăn mặc sang trọng, khí tức mạnh mẽ và trên người thường đeo những huy hiệu hoặc biểu tượng của các tông môn lớn. Hắn nghe loáng thoáng những từ ngữ như “Thiên Kiêu”, “Thiên Mệnh Chi Tử”, “Thập Đại Tông Môn”… Đây chính là những khái niệm mà hắn từng nghe phong thanh, những đối tượng mà hắn sẽ phải đối đầu trong tương lai.

Trong một quán rượu tấp nập, Trần Phong và Mã Đại Cương tìm được một bàn trống. Họ gọi vài món ăn đơn giản và một bình trà linh. Trần Phong không vội vàng thưởng thức, mà lắng nghe những câu chuyện phiếm từ các bàn xung quanh. Đây là cách tốt nhất để nắm bắt thông tin về thế giới mới này.

“Nghe nói Lạc Vô Trần của Thiên Kiếm Tông lại đột phá rồi! Hắn quả nhiên là Thiên Mệnh Chi Tử, mới hai mươi tuổi đã đạt đến Kết Đan trung kỳ!” Một tu sĩ bàn bên cạnh nói, giọng đầy ngưỡng mộ.

“Hừ, Thiên Mệnh Chi Tử thì sao chứ? Chẳng phải vẫn có người nói Tông chủ của Vân Lan Tông năm xưa cũng từng bị coi là phế vật, cuối cùng lại một tay dựng lên một tông môn lớn đó sao?” Một tu sĩ khác phản bác.

Trần Phong khẽ giật mình. “Phế vật” và “Thiên Mệnh Chi Tử”. Hắn đã từng là một “phế vật” bị ruồng bỏ, nhưng giờ đây, hắn đang bước trên con đường Nghịch Thiên. Những lời nói đó như chạm vào nơi sâu thẳm trong lòng hắn, càng củng cố quyết tâm của hắn. Hắn sẽ chứng minh rằng, Thiên Mệnh không phải là thứ không thể thay đổi.

Mã Đại Cương ăn uống no say, vẻ mặt thỏa mãn. “Trần Phong, chúng ta có nên tham gia vào một tông môn nào đó không? Ở đây có rất nhiều tông môn lớn, chắc chắn sẽ có tài nguyên tốt hơn.”

Trần Phong lắc đầu. “Không vội. Chúng ta cần tìm hiểu kỹ lưỡng hơn. Tông môn lớn thường có quy tắc khắc nghiệt, và chúng ta không thể tùy tiện tin tưởng bất kỳ ai. Hơn nữa…” Hắn dừng lại, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn tháp tu luyện vươn cao. “Ta có cảm giác Thiên Phong thành này không đơn giản chỉ là một thành trì. Chắc chắn có những bí mật ẩn giấu, những cơ duyên mà chúng ta có thể tìm kiếm.”

Hắn chợt nhớ đến cổ tháp màu đen trong thức hải của mình, vật phẩm nghịch thiên đã thay đổi số phận hắn. Cổ tháp vẫn im lìm, nhưng mỗi khi Trần Phong tiến bộ, nó lại tỏa ra một luồng năng lượng ấm áp. Hắn tin rằng, cổ tháp sẽ là chìa khóa để hắn đi xa hơn trên con đường Nghịch Thiên này.

Sau khi dùng bữa, Trần Phong và Mã Đại Cương rời khỏi quán rượu. Họ tìm thấy một khách điếm tương đối sạch sẽ và yên tĩnh để nghỉ ngơi. Trong phòng, Trần Phong ngồi tĩnh tọa, thu liễm khí tức, đồng thời vận chuyển công pháp Cửu Chuyển Nghịch Thiên Quyết. Linh khí trong thành quá dồi dào, khiến việc tu luyện trở nên hiệu quả hơn rất nhiều.

Trong tâm trí hắn, kế hoạch cho giai đoạn tiếp theo dần thành hình. Hắn cần phải tăng cường tu vi nhanh nhất có thể. Hắn cần tìm kiếm thông tin về các cuộc thi đấu, các di tích cổ xưa, hoặc bất kỳ nơi nào có thể giúp hắn đột phá. Hắn cũng cần phải đề phòng những “Thiên Mệnh Chi Tử” kia. Họ là những kẻ được Thiên Đạo ưu ái, và con đường của hắn, con đường Nghịch Thiên, chắc chắn sẽ phải đối đầu với họ.

Đêm dần buông xuống, Thiên Phong thành vẫn sáng đèn rực rỡ, nhưng sự ồn ào ban ngày đã dịu đi. Trần Phong mở mắt, ánh nhìn kiên định xuyên qua màn đêm. Đại thành Thiên Phong, đây là điểm khởi đầu mới của hắn. Hắn sẽ không chỉ đứng vững ở đây mà còn sẽ làm rung chuyển cả đại lục này, lật đổ mọi định kiến, mọi quy tắc về “Thiên Mệnh”. Con đường của một dị số, một kẻ Nghịch Thiên, giờ đây mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8