Nghịch Thiên
Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:15:09 | Lượt xem: 5

Con đường mòn dần trở nên rộng hơn, những thân cây cổ thụ hai bên đường cũng cao lớn và rậm rạp hơn, tỏa ra một thứ linh khí nhàn nhạt, dù chưa thực sự nồng đậm nhưng đã đủ để Trần Phong cảm nhận được sự khác biệt so với vùng đất cằn cỗi hắn từng sinh sống. Đoàn hộ vệ của Mã Đại Cương vẫn tiếp tục hành trình, tiếng vó ngựa và tiếng lạch cạch của xe hàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch của rừng sâu.

Mã Đại Cương cưỡi ngựa đi ngay bên cạnh Trần Phong, khuôn mặt hưng phấn chưa hề vơi đi. “Tiểu huynh đệ Trần Phong, huynh có cảm nhận được không? Linh khí ở đây đã bắt đầu dày đặc hơn rồi. Đúng như ta nói, càng đến gần Đại thành Thiên Phong, linh khí sẽ càng phong phú. Nơi đó, ngay cả một hòn đá ven đường cũng chứa đựng linh tính, một cây cỏ dại cũng có thể là linh dược quý hiếm ở vùng biên giới của chúng ta.”

Trần Phong khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua những tán lá xanh um, những phiến đá phủ rêu mốc. Hắn đã cảm nhận được sự sống động hơn trong môi trường xung quanh. Linh khí, thứ vốn khan hiếm như vàng bạc ở nơi hắn lớn lên, giờ đây như một làn sương mỏng, len lỏi vào từng lỗ chân lông, xoa dịu cơ thể sau hành trình dài. Thậm chí, việc vận chuyển linh khí trong cơ thể cũng trở nên dễ dàng hơn, không còn cảm giác trì trệ như trước.

“Đúng là có sự khác biệt lớn.” Trần Phong đáp lời, giọng điệu bình thản nhưng nội tâm lại dậy sóng. Đây chính là thế giới mà hắn hằng mong muốn đặt chân đến. Một thế giới đủ rộng lớn để hắn tìm kiếm câu trả lời cho những bí ẩn về “Thiên Đạo”, về số phận của chính mình.

“Tiểu huynh đệ có biết không,” Mã Đại Cương tiếp tục, “Đại thành Thiên Phong không chỉ là nơi linh khí dồi dào, mà còn là trung tâm của vô số tông môn lớn. Như Thiên Kiếm Tông, Phù Đồ Các, hay Vô Cực Điện… Đó đều là những thế lực có lịch sử hàng ngàn năm, sở hữu vô số cao thủ và công pháp đỉnh cấp. Ở đó, một tu sĩ Khai Mạch cảnh như huynh đệ chỉ được coi là mới nhập môn mà thôi.”

Trần Phong không chút nao núng. Hắn biết rõ điều đó. Từ một phế vật bị ruồng bỏ, hắn đã từng bước vượt qua những giới hạn của bản thân. Khai Mạch cảnh đỉnh phong, với khả năng đánh bại yêu thú cấp ba mà ngay cả một số Kết Đan cảnh cũng phải dè chừng, đã là một kỳ tích ở vùng biên thùy. Nhưng hắn không bao giờ tự mãn. Hắn biết mình còn yếu, còn quá nhỏ bé so với thế giới rộng lớn này. Chính vì thế, hắn mới càng khao khát vươn lên.

“Vậy ở Đại thành Thiên Phong, cảnh giới tu luyện phổ biến là gì?” Trần Phong hỏi, đây là thông tin hắn cần để định vị bản thân trong thế giới mới.

Mã Đại Cương suy nghĩ một chút rồi đáp: “Ở đó, hầu hết các đệ tử ngoại môn của các tông môn lớn đều ở cảnh giới Tụ Khí hoặc Ngưng Nguyên. Đệ tử nội môn thì phải đạt đến Trúc Cơ cảnh trở lên. Còn những vị trưởng lão, hộ pháp hay tông chủ, thì đều là những cường giả Kim Đan, Nguyên Anh, thậm chí là Hóa Thần cảnh thần long thấy đầu không thấy đuôi. Có tin đồn, ở những tông môn hùng mạnh nhất, còn có những vị lão tổ đạt đến cảnh giới Phân Thần, Luyện Hư, ẩn mình bế quan để tìm kiếm con đường phi thăng.”

Trần Phong thầm ghi nhớ. Hắn hiện tại là Khai Mạch cảnh, nhưng sức chiến đấu có thể sánh ngang với Tụ Khí hoặc Ngưng Nguyên cảnh bình thường nhờ công pháp đặc biệt và vật phẩm nghịch thiên ẩn giấu. Tuy nhiên, so với Trúc Cơ, Kim Đan, hay thậm chí là Hóa Thần, hắn vẫn còn một chặng đường rất dài. Điều này càng thôi thúc hắn phải nỗ lực hơn nữa.

Mấy ngày tiếp theo, đoàn hộ vệ tiếp tục di chuyển. Cảnh vật xung quanh biến đổi rõ rệt. Những con đường đất dần được thay thế bằng những con đường đá được lát cẩn thận, dù vẫn còn gồ ghề. Các thị trấn nhỏ mọc lên thưa thớt hơn, nhưng quy mô lại lớn hơn, với những bức tường thành bằng đá kiên cố và những tòa tháp canh cao vút. Các tu sĩ qua lại trên đường cũng đông đúc hơn, trang phục đa dạng, khí tức cũng mạnh mẽ hơn hẳn. Trần Phong thậm chí còn thấy vài người cưỡi linh thú bay lượn trên bầu trời, tốc độ cực nhanh, biến mất trong chớp mắt.

Một buổi chiều nọ, khi mặt trời đã ngả về tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời, đoàn người đang đi qua một khu rừng thưa. Bỗng nhiên, Mã Đại Cương ra hiệu dừng lại, sắc mặt trở nên nghiêm trọng. “Có chuyện rồi!”

Trần Phong nheo mắt nhìn về phía trước. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức hỗn loạn, xen lẫn mùi máu tanh nhàn nhạt. Không xa lắm, có tiếng binh khí va chạm và tiếng gầm gừ của yêu thú.

“Là Thiên Lang! Yêu thú cấp bốn!” Một thành viên đoàn hộ vệ thốt lên, giọng run rẩy.

Mã Đại Cương nhanh chóng rút trường đao, ra lệnh cho mọi người tập trung bảo vệ xe hàng. “Mọi người cẩn thận! Yêu thú cấp bốn không phải thứ chúng ta có thể đối phó dễ dàng. Trần Phong tiểu huynh đệ, nếu có thể, xin hãy hỗ trợ chúng ta!”

Trần Phong gật đầu. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng. Hắn không thể đứng nhìn những người đã giúp đỡ mình gặp nguy hiểm.

Từ sâu trong rừng, một con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ ngầu lao ra. Nó cao hơn một người trưởng thành, móng vuốt sắc bén như lưỡi hái, miệng nhe ra những chiếc răng nanh đáng sợ. Theo sau nó là vài con sói nhỏ hơn, nhưng cũng là yêu thú cấp ba, cấp hai.

Điều bất ngờ là, Thiên Lang không nhắm vào đoàn hộ vệ của Mã Đại Cương. Nó đang truy đuổi một nhóm người khác, dường như là một đội săn yêu thú nhỏ. Nhóm người đó chỉ có khoảng năm sáu tu sĩ, đều là Tụ Khí cảnh, đang chật vật chống đỡ.

Một tu sĩ trong nhóm đó bị Thiên Lang vồ trúng, máu tươi bắn ra tung tóe. Tiếng hét thảm thiết vang lên, khiến Mã Đại Cương và những người khác tái mặt.

“Chết tiệt! Là Thiên Lang Vương!” Mã Đại Cương nghiến răng. “Chúng ta không thể can thiệp! Sẽ tự rước họa vào thân!”

Trần Phong không nói gì, ánh mắt hắn sắc lạnh. Hắn nhìn thấy sự tuyệt vọng trên khuôn mặt những tu sĩ đang chống cự. Trong số đó, có một cô gái trẻ, khuôn mặt lấm lem bùn đất, đang cố gắng bảo vệ một ông lão bị thương. Ánh mắt cô gái ánh lên sự kiên cường nhưng cũng đầy bất lực.

Một tia sáng lóe lên trong đầu Trần Phong. Hắn cần sức mạnh, hắn cần kinh nghiệm chiến đấu. Và quan trọng hơn, hắn không thể làm ngơ trước cảnh tượng này. Đây không phải là “Thiên Đạo” mà hắn muốn thấy. “Thiên Đạo” của hắn phải là lẽ công bằng, là sự bảo vệ những người yếu thế.

Không đợi Mã Đại Cương kịp ngăn cản, Trần Phong đã lao ra. Tốc độ của hắn cực nhanh, như một mũi tên xé gió. Hắn không sử dụng linh khí quá mức, chỉ vận dụng những kỹ năng thể thuật đã được tôi luyện đến cực hạn, kết hợp với một phần nhỏ sức mạnh từ công pháp cấm kỵ ẩn sâu trong đan điền.

“Tiểu huynh đệ Trần Phong!” Mã Đại Cương kinh hãi kêu lên, nhưng đã quá muộn.

Thiên Lang Vương đang chuẩn bị vồ lấy cô gái trẻ. Bỗng nhiên, một bóng người xuất hiện, chặn đứng đường đi của nó. Trần Phong tung ra một cú đấm cực mạnh, không hoa mỹ, không cầu kỳ, nhưng lại chứa đựng một lực đạo kinh người. Đây là sức mạnh đã được cường hóa bởi huyết mạch dị biến và vật phẩm nghịch thiên, vượt xa cảnh giới Khai Mạch bình thường.

RẦM!

Cú đấm trực diện vào đầu Thiên Lang Vương. Một tiếng gầm đau đớn vang lên. Con sói khổng lồ bị đẩy lùi lại mấy bước, đầu nó lắc lư, dường như choáng váng. Đôi mắt đỏ ngầu của nó nhìn chằm chằm vào Trần Phong, đầy vẻ giận dữ và bất ngờ.

Những tu sĩ đang chống cự cũng ngỡ ngàng. Một Khai Mạch cảnh lại có thể đẩy lùi Thiên Lang Vương chỉ bằng một cú đấm? Điều này hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của họ.

Trần Phong không cho Thiên Lang Vương cơ hội phản công. Hắn rút ra thanh Đoạn Long Kiếm, mũi kiếm sáng lên một tia hàn quang sắc lạnh. Thân pháp hắn linh hoạt như chim én, né tránh những cú vồ của Thiên Lang Vương, đồng thời tìm kiếm sơ hở.

Hắn không muốn kéo dài trận chiến. Mục đích của hắn là giải cứu những người này, không phải để phô trương sức mạnh. Hắn biết rằng, phô trương quá nhiều ở một thế giới mới là điều cực kỳ nguy hiểm.

Đoạn Long Kiếm xẹt qua không khí, tạo ra những âm thanh rít lên chói tai. Mỗi nhát kiếm của Trần Phong đều nhắm vào những điểm yếu chí mạng của Thiên Lang Vương: mắt, cổ họng, bụng. Hắn không ngần ngại sử dụng chiêu thức tàn độc nhất, bởi vì đối thủ của hắn là một yêu thú hung tàn.

Mã Đại Cương và đoàn hộ vệ đứng từ xa quan sát, ai nấy đều há hốc mồm. Đây là Khai Mạch cảnh đỉnh phong ư? Sức mạnh này đã vượt xa tưởng tượng của họ. Trần Phong không chỉ có thể chiến đấu với yêu thú cấp ba, mà còn có thể đối đầu trực diện với yêu thú cấp bốn, thậm chí là Thiên Lang Vương!

Trần Phong lao vào giữa bầy sói, thanh kiếm trong tay như một con rắn độc, xuyên qua từng con một. Những con sói cấp thấp hơn không phải đối thủ của hắn, chúng gục xuống chỉ sau vài chiêu. Cuối cùng, chỉ còn lại Thiên Lang Vương.

Con Thiên Lang Vương đã bị thương. Nó không ngờ rằng lại có một kẻ mạnh đến vậy xuất hiện. Đôi mắt nó lộ rõ vẻ sợ hãi. Nó rống lên một tiếng, rồi quay đầu bỏ chạy, mất hút vào sâu trong rừng.

Trần Phong không đuổi theo. Hắn quay lại nhìn nhóm tu sĩ vừa được cứu. Cô gái trẻ với ánh mắt biết ơn sâu sắc, quỳ sụp xuống. “Đa tạ ân nhân đã cứu mạng! Tiểu nữ là Bạch Lộ, đây là gia gia của tiểu nữ.”

Trần Phong phất tay, ý bảo họ đứng lên. “Không cần đa lễ. Chỉ là tiện tay mà thôi.” Hắn liếc nhìn ông lão bị thương, vết thương khá nặng nhưng không nguy hiểm đến tính mạng. Với chút linh khí của mình, hắn có thể giúp ông lão cầm máu và ổn định thương thế.

Mã Đại Cương lúc này mới vội vàng chạy đến, khuôn mặt vừa mừng vừa lo. “Trần Phong tiểu huynh đệ, huynh làm ta sợ chết khiếp! Dù biết huynh mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức này!”

Trần Phong chỉ mỉm cười nhạt. “May mắn mà thôi.” Hắn không muốn giải thích quá nhiều. Sức mạnh của hắn không phải là thứ có thể giải thích bằng may mắn. Đó là kết quả của sự nghịch chuyển số phận, của “hạt giống Nghịch Thiên” đang dần nảy mầm.

Sự kiện này khiến Bạch Lộ và những người đồng hành của cô vô cùng ngưỡng mộ Trần Phong. Họ đề nghị đi cùng đoàn hộ vệ của Mã Đại Cương để được bảo vệ, và Mã Đại Cương cũng vui vẻ chấp thuận. Suốt quãng đường còn lại, Bạch Lộ không ngừng nhìn Trần Phong với ánh mắt tò mò và kính trọng. Cô không thể tin rằng một người trẻ tuổi như Trần Phong lại sở hữu sức mạnh kinh khủng đến vậy, hoàn toàn khác biệt với những gì cô từng biết về các tu sĩ cùng cảnh giới.

Sau thêm hai ngày hành trình nữa, cuối cùng, từ trên đỉnh đồi cao, một khung cảnh hùng vĩ hiện ra trước mắt Trần Phong. Xa xa, một tòa thành khổng lồ sừng sững giữa thung lũng, những bức tường thành cao vút được xây bằng đá xám, những mái ngói cong vút của các tòa kiến trúc cổ kính, và những ngọn tháp tu luyện vươn thẳng lên trời cao, dường như chạm tới mây xanh. Linh khí từ tòa thành tỏa ra, tạo thành một màn sương mờ ảo, khiến toàn bộ cảnh vật trở nên thần bí và tráng lệ.

“Đại thành Thiên Phong!” Mã Đại Cương reo lên, giọng đầy tự hào và phấn khích. “Cuối cùng chúng ta cũng đến rồi!”

Trần Phong đứng lặng, ngắm nhìn tòa thành. Đây chính là cánh cửa đầu tiên dẫn hắn vào một thế giới rộng lớn hơn, một thế giới mà hắn sẽ phải đối mặt với những “Thiên Mệnh Chi Tử”, những thế lực siêu phàm và những bí ẩn về “Thiên Đạo”. Con đường Nghịch Thiên, từ đây, chính thức bước sang một giai đoạn mới. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc mãnh liệt trong huyết quản, một khát vọng bùng cháy để khám phá, để đối đầu, và để thay đổi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8