Nghịch Thiên
Chương 64

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:14:39 | Lượt xem: 4

Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ phủ lên bàn trà, làm ấm tách trà nguội lạnh từ đêm qua. Trần Phong không ngủ. Hắn đã dành cả đêm để tĩnh tâm, điều hòa linh khí trong cơ thể, và quan trọng hơn là suy tính kỹ lưỡng kế hoạch của mình. Đoàn thương nhân mà hắn nhắm tới sẽ khởi hành vào sáng sớm. Đây là thời cơ tốt nhất.

Hắn biết mình không thể đột nhiên xuất hiện và yêu cầu gia nhập. Sức mạnh là thẻ bài tốt nhất trong thế giới tu luyện, nhưng lộ liễu quá mức sẽ chỉ rước lấy phiền phức. Hắn cần một màn thể hiện vừa đủ để gây chú ý, để họ nhận ra giá trị của hắn, nhưng không quá chói sáng đến mức khiến những kẻ mạnh hơn nghi ngờ.

Với cảnh giới Trúc Cơ kỳ đỉnh phong của mình, ẩn giấu dưới lớp vỏ Khai Mạch kỳ trung giai, Trần Phong tự tin có thể đối phó với hầu hết các hiểm nguy trên con đường thương lộ phàm nhân này. Tuy nhiên, hắn vẫn cần phải cẩn trọng. Thế giới này rộng lớn hơn hắn tưởng, và dù hắn đã trải qua nhiều thăng trầm, nhưng sự đề phòng chưa bao giờ là thừa.

Tiếng huyên náo từ phía quảng trường thị trấn vọng vào. Đoàn thương nhân đã bắt đầu tập hợp. Những chiếc xe ngựa chất đầy hàng hóa được sắp xếp ngay ngắn, những thương nhân béo tốt ra lệnh cho phu khuân vác, và hơn ba mươi tên hộ vệ mặc giáp da, cầm vũ khí đã đứng thành hàng, kiểm tra lại trang bị. Chúng đều là những tu sĩ Khai Mạch cảnh sơ kỳ đến trung kỳ, một lực lượng khá mạnh đối với một đoàn thương nhân thông thường.

Trần Phong đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi quán trọ. Hắn không đi thẳng đến quảng trường mà đi men theo một con hẻm nhỏ, tìm một vị trí khuất tầm nhìn nhưng vẫn có thể quan sát toàn bộ diễn biến. Hắn cần chờ đợi cơ hội. Cơ hội đó, khả năng cao sẽ là một cuộc chạm trán với yêu thú, bởi lẽ đây là con đường thương lộ chủ yếu đi qua vùng núi rừng rậm rạp, nơi yêu thú hoành hành.

Đoàn thương nhân bắt đầu lăn bánh, chậm rãi rời khỏi thị trấn. Hắn không vội vàng. Hắn giữ một khoảng cách an toàn, theo dõi từ phía sau. Sự kiên nhẫn là một phẩm chất cần thiết của kẻ nghịch thiên.

Con đường dần trở nên gập ghềnh hơn, những tán cây cổ thụ che khuất ánh mặt trời, tạo nên một không khí âm u. Hương vị của đất ẩm và lá mục xộc vào mũi, xen lẫn mùi máu tanh nhàn nhạt mà chỉ những tu sĩ có khứu giác nhạy bén như Trần Phong mới nhận ra được. Mùi máu này không phải của con người, mà là của động vật. Có lẽ, một con yêu thú nào đó vừa săn mồi.

Trần Phong nheo mắt. Đây là một dấu hiệu tốt, hoặc xấu, tùy thuộc vào cách hắn nhìn nhận. Hắn tăng tốc độ, giữ vững khoảng cách để tránh bị phát hiện, đồng thời chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào. Linh khí trong đan điền của hắn vận chuyển nhẹ nhàng, sẵn sàng bùng nổ khi cần thiết.

Khoảng một canh giờ sau, khi đoàn thương nhân đi sâu vào một khe núi hẹp, nơi hai bên vách đá dựng đứng và cây cối um tùm, một tiếng gầm rống chói tai vang lên, xé tan sự yên tĩnh của khu rừng. Tiếng gầm đó mang theo một luồng khí tức hung hãn, khiến ngựa xe hoảng loạn.

“Yêu thú! Chuẩn bị chiến đấu!” Một hộ vệ trưởng quát lớn, rút trường đao ra. Những hộ vệ khác lập tức dàn trận, bảo vệ xe hàng ở giữa.

Từ trong bụi cây rậm rạp, ba con Hắc Phong Lang xông ra. Chúng có bộ lông đen như mực, đôi mắt đỏ ngầu và bộ móng vuốt sắc nhọn, phát ra luồng khí tức của yêu thú cấp hai, tương đương với tu sĩ Khai Mạch cảnh hậu kỳ. Chúng di chuyển nhanh như gió, lao thẳng vào đội hình hộ vệ.

Các hộ vệ nhanh chóng chống đỡ, nhưng rõ ràng là bị động. Hắc Phong Lang là loại yêu thú có tốc độ và sức mạnh đáng gờm, thường đi theo bầy đàn. Ba con yêu thú này đã đủ sức gây khó khăn cho hơn ba mươi hộ vệ Khai Mạch cảnh.

Một con Hắc Phong Lang nhảy vọt, né tránh nhát đao của hộ vệ, vung móng vuốt xé toạc vai áo một người. Người hộ vệ kêu lên thảm thiết, ngã vật xuống. Hai con còn lại cũng không ngừng tấn công, chúng phối hợp ăn ý, liên tục phá vỡ đội hình của đối phương.

Trần Phong quan sát từ trên một cành cây cao. Hắn không vội. Ba con Hắc Phong Lang này chưa đủ để gây ra thiệt hại nghiêm trọng cho đoàn thương nhân, nhưng đủ để khiến họ chật vật. Hắn cần một màn kịch ấn tượng hơn.

Đúng lúc đó, một tiếng gầm rống lớn hơn, uy áp hơn vang lên, khiến không khí xung quanh dường như đông cứng lại. Một con Hắc Phong Lang chúa, thân hình to lớn gấp đôi đồng loại, bộ lông đen bóng như thép và đôi mắt rực lửa, chậm rãi bước ra từ sau bụi rậm. Con yêu thú này đã đạt đến cấp ba, tương đương với tu sĩ Trúc Cơ cảnh sơ kỳ.

Sự xuất hiện của Hắc Phong Lang chúa khiến tất cả hộ vệ đều biến sắc. “Yêu thú cấp ba! Chúng ta gặp phải Hắc Phong Lang chúa rồi!” Một hộ vệ kinh hoàng hét lên.

Hộ vệ trưởng, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo dài trên má, cũng lộ vẻ lo lắng. “Toàn bộ tập trung! Bảo vệ xe hàng! Đừng để chúng đột phá!”

Con Hắc Phong Lang chúa không nói nhiều, nó gầm lên một tiếng, ra hiệu cho ba con Hắc Phong Lang cấp hai tiếp tục tấn công, còn bản thân nó thì nhắm thẳng vào hộ vệ trưởng, nơi có khí tức mạnh nhất. Một luồng Phong nhận vô hình được nó phun ra, xé gió lao tới.

Hộ vệ trưởng vung đao đỡ, nhưng luồng Phong nhận quá mạnh, đẩy lùi hắn vài bước, khiến cánh tay tê dại. Hắc Phong Lang chúa lập tức lao tới, móng vuốt sắc bén chực xé nát cổ họng hắn.

Đây rồi! Cơ hội đã đến.

Trần Phong không do dự nữa. Hắn vận chuyển linh khí, thu liễm toàn bộ uy áp của Trúc Cơ kỳ, chỉ để lộ ra khí tức của một tu sĩ Khai Mạch kỳ đỉnh phong. Hắn lặng lẽ nhảy xuống từ cành cây, như một bóng ma, lao thẳng vào chiến trường.

Hắn không dùng bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào. Đơn giản là một cú đấm nhanh như chớp, mang theo linh khí tinh thuần, nhắm thẳng vào thái dương của con Hắc Phong Lang cấp hai đang định vồ lấy một hộ vệ khác. “Rầm!” Âm thanh trầm đục vang lên, con Hắc Phong Lang cấp hai kêu lên thảm thiết, thân thể to lớn loạng choạng rồi đổ gục xuống, gãy cổ chết ngay lập tức.

Hành động của Trần Phong quá nhanh, khiến các hộ vệ và cả Hắc Phong Lang đều giật mình. Hắn không dừng lại, thân hình như một cơn gió, lướt qua chiến trường. Hắn không đối đầu trực diện với con Lang chúa, mà tập trung vào những con cấp hai đang gây rối loạn đội hình.

Một con Hắc Phong Lang cấp hai khác đang cắn xé bắp chân của một hộ vệ, Trần Phong dùng một cước đá văng nó ra, sau đó nhanh chóng rút đoản kiếm giấu trong tay áo, mũi kiếm loé lên hàn quang, đâm thẳng vào tim con yêu thú. “Phập!” Yêu thú giãy giụa vài cái rồi bất động.

Chỉ trong chớp mắt, hai con Hắc Phong Lang cấp hai đã bị hạ gục. Các hộ vệ ngỡ ngàng nhìn thanh niên lạ mặt. Hắn di chuyển quá nhanh, ra tay quá dứt khoát. Hộ vệ trưởng, người vừa thoát chết trong gang tấc nhờ sự phân tâm của Lang chúa, cũng trợn mắt nhìn Trần Phong.

Hắc Phong Lang chúa gầm lên giận dữ. Nó không ngờ có kẻ lại dám xen vào cuộc đi săn của nó, lại còn nhanh chóng giết chết hai đồng loại của nó. Nó từ bỏ hộ vệ trưởng, quay đầu nhắm vào Trần Phong.

Trần Phong đứng đối diện với Hắc Phong Lang chúa, khuôn mặt bình tĩnh, không hề nao núng. Hắn biết mình không thể giết chết nó ngay lập tức mà không lộ ra toàn bộ sức mạnh. Hắn cần một màn kịch.

Hắc Phong Lang chúa lao tới, móng vuốt sắc nhọn mang theo sức mạnh kinh người. Trần Phong không né tránh hoàn toàn, hắn chỉ hơi nghiêng người, để móng vuốt sượt qua vai, xé rách một mảng áo. Cùng lúc đó, hắn tung ra một chưởng, không phải là chưởng pháp mạnh nhất của hắn, nhưng là một đòn đủ để đẩy lùi Hắc Phong Lang chúa.

“Uỳnh!” Hắc Phong Lang chúa bị đẩy lùi vài bước, nhưng không bị thương nặng. Nó gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Trần Phong. Sự hung hãn của nó tăng lên gấp bội.

Trần Phong cũng làm ra vẻ chật vật, hơi thở dồn dập, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. “Yêu thú cấp ba! Ta không ngờ lại có thể gặp phải!” Hắn lẩm bẩm, đủ để các hộ vệ nghe thấy.

Hộ vệ trưởng thấy tình hình nguy cấp, biết rằng không thể để Trần Phong một mình đối phó. “Tất cả! Hỗ trợ vị tiểu huynh đệ này! Chúng ta phải kết thúc nó!”

Các hộ vệ còn lại, sau khi đã ổn định lại đội hình và thấy Trần Phong có thể cầm cự với Lang chúa, cũng lấy lại tinh thần. Họ cùng nhau xông lên, bao vây con yêu thú cuối cùng. Dù Hắc Phong Lang chúa mạnh mẽ, nhưng đối mặt với sự hợp lực của một tu sĩ Khai Mạch cảnh đỉnh phong (mà Trần Phong giả vờ là) và hơn hai mươi hộ vệ Khai Mạch cảnh, nó dần rơi vào thế hạ phong.

Trần Phong khéo léo phối hợp, lúc đỡ lúc tránh, thỉnh thoảng tung ra những đòn hiểm hóc vào những điểm yếu của Lang chúa, nhưng vẫn giữ vẻ chật vật. Mãi cho đến khi Lang chúa bị thương nặng, lộ ra sơ hở lớn, Trần Phong mới tung ra một đòn quyết định. Một đạo kiếm khí vô hình, được hắn ngưng tụ từ linh khí tinh thuần, xuyên qua yết hầu của Hắc Phong Lang chúa. Con yêu thú rống lên một tiếng cuối cùng, thân thể khổng lồ đổ sập xuống, bụi đất tung bay.

Chiến trường im bặt. Các hộ vệ thở phào nhẹ nhõm, ai nấy đều mệt mỏi nhưng ánh mắt rạng rỡ. Hộ vệ trưởng bước tới, nhìn xác Hắc Phong Lang chúa, rồi quay sang Trần Phong với vẻ kinh ngạc.

“Vị tiểu huynh đệ này, đa tạ ân cứu mạng! Nếu không có ngươi, e rằng đoàn thương nhân của chúng ta đã gặp đại nạn rồi!” Hộ vệ trưởng cúi người. “Tại hạ là Mã Đại Cương, tổng hộ vệ của Thương hội Hưng Thịnh. Không biết xưng hô thế nào?”

Trần Phong thu kiếm, trên mặt vẫn còn vẻ mệt mỏi giả tạo. “Tại hạ là Trần Phong. Chỉ là một tán tu du hành, tình cờ đi ngang qua.”

Mã Đại Cương nhìn Trần Phong từ đầu đến chân. Y phục rách rưới, vẻ mặt có chút phong trần, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm và kiên định. Hắn có thể cảm nhận được khí tức của Trần Phong chỉ ở Khai Mạch cảnh đỉnh phong, nhưng khả năng chiến đấu lại vượt xa. Có lẽ là một thiên tài ẩn giấu, hoặc có bí pháp đặc biệt.

“Tiểu huynh đệ Trần Phong, ân tình này của ngươi, Thương hội Hưng Thịnh chúng ta nhất định sẽ báo đáp. Không biết ngươi có nguyện ý gia nhập đoàn của chúng ta không? Chúng ta đang thiếu một cao thủ như ngươi để hộ tống.” Mã Đại Cương trực tiếp đề nghị, ánh mắt đầy vẻ mong chờ.

Trần Phong mỉm cười. Mọi chuyện diễn ra đúng như hắn dự liệu. “Nếu vậy thì tại hạ xin được chấp thuận. Vốn dĩ ta cũng đang muốn tìm một đoàn lữ hành để đi xa hơn, mở mang kiến thức. Nghe nói con đường này dẫn đến những đại thành có linh khí dồi dào hơn, có phải vậy không?”

“Đúng vậy! Đại thành Thiên Phong ở phía trước là một nơi linh khí phong phú, có nhiều tông môn lớn. Với tài năng của tiểu huynh đệ, chắc chắn sẽ có chỗ đứng.” Mã Đại Cương vui vẻ nói. Hắn không khỏi cảm thấy may mắn. Một cao thủ như Trần Phong, cho dù chỉ là Khai Mạch cảnh đỉnh phong nhưng có thể hạ gục yêu thú cấp ba, chắc chắn sẽ là một sự bổ sung tuyệt vời cho đoàn hộ vệ.

Trần Phong gật đầu, ánh mắt hướng về phía trước, nơi con đường mòn tiếp tục uốn lượn vào sâu trong rừng. Hắn đã đặt chân lên bước đầu tiên của con đường mới. Con đường dẫn đến một thế giới rộng lớn hơn, nơi hắn sẽ tìm kiếm chân tướng của “Thiên Đạo”, và từng bước, định nghĩa lại ý nghĩa của nó.

Con đường Nghịch Thiên còn rất dài, nhưng mỗi bước đi, dù nhỏ bé, đều là một sự khởi đầu mới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8