Nghịch Thiên
Chương 59
Lý Vô Trần bước xuống con dốc, hòa mình vào dòng người tấp nập của Thanh Hà Trấn. Ngay lập tức, một luồng khí tức khác biệt ập vào giác quan hắn. Linh khí ở đây không chỉ dày đặc hơn mà còn mang theo một sự tinh khiết lạ thường, như thể được lọc qua hàng vạn năm. Những ngôi nhà không còn vẻ thô sơ của những làng xóm nhỏ bé mà hắn từng đi qua; chúng được xây dựng vững chãi bằng đá xanh và gỗ linh mộc, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng mặt trời, tạo nên một khung cảnh tráng lệ mà hắn chưa từng thấy ở Phàm Trần Khởi Điểm.
Đường phố rộng rãi lát đá phiến, sạch sẽ và nhộn nhịp. Từng tốp tu sĩ qua lại, người khoác đạo bào đơn giản, người vận cẩm y lụa là, kẻ mang theo kiếm, người cầm trong tay quạt ngọc. Sức mạnh phát ra từ họ cũng khác biệt rõ rệt. Hắn lướt mắt qua, dễ dàng nhận ra nhiều người đã đạt đến cảnh giới Trúc Cơ kỳ, thậm chí thỉnh thoảng còn có những tu sĩ Kết Đan kỳ lướt qua, khí tức nội liễm nhưng vẫn tỏa ra áp lực vô hình. Điều này khiến Lý Vô Trần càng thêm hiểu rõ sự khác biệt giữa tiểu thế giới cũ của hắn và Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân rộng lớn này.
“Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm,” Lý Vô Trần thầm nhủ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý. Sức mạnh trong cơ thể hắn, sau khi hấp thu đủ loại linh dược và trải qua bao thử thách, đã đạt đến một cảnh giới mà ngay cả những tu sĩ Kết Đan sơ kỳ ở đây cũng khó lòng sánh kịp. Tuy nhiên, hắn không thể tùy tiện bộc lộ. Ở một nơi xa lạ, nơi quy tắc và thế lực chồng chéo, sự kiêu ngạo thường dẫn đến diệt vong.
Hắn cần một thân phận mới, một cái tên mới, để quá khứ không thể ràng buộc hay gây phiền phức cho hắn. “Lý Vô Trần” đã chết cùng với Phàm Trần Khởi Điểm. Giờ đây, hắn là một kẻ vô danh, một dị số bước vào vùng đất mới.
Bước chân hắn dẫn đến một khu chợ sầm uất. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng va chạm của pháp khí, tất cả tạo nên một bản giao hưởng sống động. Các quầy hàng bày bán đủ loại vật phẩm tu luyện: linh thảo, đan dược, phù triện, pháp khí đủ hình dạng. Ánh mắt Lý Vô Trần lướt qua từng món, kinh ngạc trước sự phong phú và chất lượng của chúng. Nhiều loại linh dược mà hắn từng cho là cực phẩm ở tiểu thế giới cũ, ở đây chỉ là hàng hóa thông thường, được bán với giá không quá đắt.
Hắn dừng lại trước một quầy bán thông tin. Một lão giả râu bạc đang ngồi sau một cái bàn gỗ cũ kỹ, ánh mắt sắc bén lướt qua những người qua lại. Trên bàn bày la liệt các mảnh ngọc giản, mỗi mảnh khắc ghi những tự phù cổ xưa. Lý Vô Trần biết, đây là nơi tốt nhất để nắm bắt thông tin cơ bản về Thanh Hà Trấn và vùng đất xung quanh.
“Tiền bối, ta muốn tìm hiểu về vùng đất này,” Lý Vô Trần nói, giọng điệu khiêm tốn, che giấu sự sắc sảo bên trong. Hắn lấy ra một viên linh thạch hạ phẩm, thứ mà hắn kiếm được sau khi tiêu diệt một số yêu thú trong rừng. Tuy không nhiều, nhưng đủ để mua một ít thông tin cơ bản.
Lão giả liếc nhìn viên linh thạch, rồi lại đánh giá Lý Vô Trần từ đầu đến chân. “Ngoại lai giả à?” lão khẽ hừ mũi. “Thông tin cơ bản về Thanh Hà Trấn và các tông môn phụ cận là một linh thạch hạ phẩm. Về các cảnh giới tu luyện và địa đồ tổng quát của vùng này, thêm ba linh thạch nữa.”
Lý Vô Trần không nói nhiều, lấy thêm ba viên linh thạch đặt lên bàn. Lão giả hài lòng gật đầu, đưa cho hắn hai mảnh ngọc giản. “Đổ vào linh lực là có thể đọc được.”
Hắn cầm lấy ngọc giản, tìm một góc khuất trong chợ, giả vờ xem xét một vài món đồ khác trong khi âm thầm rót linh lực vào chúng. Thông tin hiện lên trong tâm trí hắn như một dòng suối:
Thanh Hà Trấn, một thị trấn lớn thuộc quyền quản lý của Thanh Hà Tông, một tông môn hạng ba trong khu vực. Phía bắc trấn là Thanh Hà Sơn Mạch, nơi có nhiều linh dược và yêu thú. Phía nam là Thanh Hà Giang, con sông lớn chảy qua nhiều vùng đất. Các tông môn lớn hơn trong khu vực bao gồm Liệt Dương Tông, Bích Thủy Các và Hắc Phong Sơn, đều là tông môn hạng hai. Phía trên nữa là những tông môn hạng nhất, những thế gia cổ xưa, và cuối cùng là các đế quốc hùng mạnh, nơi tập trung những cường giả Nguyên Anh, Hóa Thần.
Về cảnh giới tu luyện, sau Luyện Khí, Trúc Cơ, Kết Đan, còn có Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư, Hợp Thể, Đại Thừa, và cuối cùng là Độ Kiếp, chuẩn bị phi thăng. Mỗi đại cảnh giới lại chia thành sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và viên mãn. Lý Vô Trần nhận ra, sức mạnh hiện tại của hắn, tuy có thể so sánh với Kết Đan viên mãn hoặc thậm chí là Nguyên Anh sơ kỳ nếu dùng toàn lực, nhưng vẫn còn một khoảng cách xa so với đỉnh cao của Đại Lục Vạn Tượng này.
Hắn cũng đọc được về “Thiên Kiêu” và “Thiên Mệnh Chi Tử”. Mỗi thời đại đều có một vài thiên tài xuất chúng, được cho là mang Thiên Mệnh, được Thiên Đạo ban tặng cơ duyên lớn, tu luyện một đường thuận lợi, phá vỡ mọi giới hạn. Họ là những kẻ được sùng bái, ngưỡng mộ, và cũng là những kẻ nắm giữ vận mệnh của một phương. Điều này càng làm Lý Vô Trần cảm thấy khó chịu. Hắn, một kẻ bị Thiên Đạo ruồng bỏ, sẽ phải đối đầu với những “con cưng của trời” này sao?
Sau khi hấp thu đủ thông tin, Lý Vô Trần cất ngọc giản vào trong túi trữ vật. Hắn cần một nơi yên tĩnh để tiêu hóa những gì đã học được và lên kế hoạch cho bước đi tiếp theo. Một quán trọ là lựa chọn hợp lý nhất.
Hắn đi bộ đến một quán trọ tên là “Thiên Hương Lâu”. Kiến trúc của nó khá cổ kính nhưng sang trọng, với những lồng đèn đỏ treo cao và mùi hương rượu thơm thoang thoảng. Bên trong, tầng một là sảnh lớn, nơi các tu sĩ ăn uống, trò chuyện rôm rả. Lý Vô Trần chọn một bàn khuất, gọi một bình trà linh và một vài món ăn đơn giản, cốt để quan sát và lắng nghe.
Quả nhiên, những câu chuyện ở đây xoay quanh đủ thứ: từ tin tức về một bí cảnh vừa mở ra, nơi có linh dược quý hiếm, cho đến chuyện về một Thiên Kiêu của Liệt Dương Tông vừa đột phá Nguyên Anh kỳ khi chưa đầy trăm tuổi, được ca tụng là “Thiên Chi Sủng Nhi”.
“Nghe nói Trầm Thiên Kiêu của Liệt Dương Tông đã đạt tới Nguyên Anh sơ kỳ rồi đó! Hắn ta quả thật là một kỳ tài ngàn năm khó gặp!” một tu sĩ Trúc Cơ hưng phấn nói.
“Đúng vậy, ta nghe nói hắn ta được một vị lão tổ Hóa Thần kỳ của tông môn đích thân truyền thụ công pháp, lại còn được ban cho một pháp khí cực phẩm. Thiên Mệnh chi tử quả nhiên khác biệt!” một người khác thêm vào.
Lý Vô Trần nhấp một ngụm trà, ánh mắt khẽ lóe lên. “Thiên Mệnh Chi Tử” ư? Hắn nhớ lại những lời nguyền rủa, sự ruồng bỏ, những tháng ngày sống trong tuyệt vọng ở Phàm Trần Khởi Điểm. Nếu có Thiên Mệnh, vậy Thiên Mệnh của hắn chính là bị vứt bỏ. Nhưng hắn đã nghịch chuyển. Hắn đã sống sót, đã mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không nhờ vào bất kỳ Thiên Mệnh nào, mà nhờ vào ý chí của chính mình.
Hắn quyết định đặt cho mình một cái tên mới. “Trần Phong.” Đơn giản, không phô trương, ẩn chứa ý nghĩa về gió bụi phàm trần nhưng cũng có thể tung hoành. Từ giờ, hắn là Trần Phong.
Trong lúc đang suy nghĩ, một sự kiện nhỏ xảy ra. Một nhóm ba tu sĩ Luyện Khí kỳ, có vẻ đã uống hơi quá chén, đi ngang qua bàn của Lý Vô Trần. Một trong số chúng, một gã mặt sẹo, bỗng dưng hất đổ chén trà của hắn.
“Ê, tên nhóc kia! Mắt mũi để đâu thế? Ngồi khuất thế này cũng cản đường chúng ta?” gã mặt sẹo gầm gừ, vẻ mặt hung hăng.
Lý Vô Trần khẽ nhíu mày, chén trà vỡ tan trên nền đá, mảnh sứ văng tung tóe. Hắn không nói gì, chỉ chậm rãi đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo quét qua ba kẻ kia. Một luồng uy áp vô hình, tuy không cố tình bộc lộ nhưng vẫn đủ để khiến ba tu sĩ Luyện Khí kỳ cảm thấy rùng mình, như bị một con mãnh thú nhìn chằm chằm.
Tên mặt sẹo cùng đồng bọn ban đầu còn hung hăng, nhưng khi đối diện với đôi mắt sâu thẳm không chút gợn sóng của Lý Vô Trần, chúng đột nhiên cảm thấy một nỗi sợ hãi không tên dâng lên. Luồng linh khí mỏng manh của chúng như bị một ngọn núi đè ép, khó thở. Chúng có thể cảm nhận được một thứ sức mạnh kinh khủng ẩn chứa bên trong người thanh niên trước mặt, thứ sức mạnh mà chúng chưa từng đối mặt bao giờ. Bản năng mách bảo chúng rằng, đây không phải là một kẻ dễ chọc.
Sự kiêu căng ban nãy tiêu tán như khói. Gã mặt sẹo lùi lại một bước, nuốt nước bọt. “À… ài da… xin lỗi, huynh đệ. Chúng ta… chúng ta đi nhầm đường. Thật thất lễ.” Hắn ta lắp bắp, kéo hai tên đồng bọn đang ngây người ra khỏi đó một cách vội vàng, gần như chạy trốn.
Lý Vô Trần chỉ lạnh nhạt nhìn theo, rồi ngồi xuống. Quản lý quán trọ vội vàng chạy tới, xin lỗi rối rít và sai người dọn dẹp, thay thế chén trà mới. Hắn không hề bận tâm. Đây chỉ là một sự kiện nhỏ, một lời nhắc nhở rằng hắn cần giữ mình cẩn trọng, nhưng cũng cho thấy sức mạnh của hắn đã đủ để uy hiếp những kẻ yếu hơn mà không cần ra tay.
Sau khi dùng bữa, Lý Vô Trần lên tầng hai, nơi có phòng trọ. Phòng của hắn khá đơn giản, nhưng sạch sẽ và có một trận pháp tụ linh nhỏ giúp linh khí lưu chuyển tốt hơn. Hắn ngồi xuống giường, khoanh chân, bắt đầu tu luyện. Hắn không cần phải hấp thu quá nhiều linh khí để đột phá cảnh giới, mà là để củng cố nền tảng, làm quen với nguồn linh khí tinh khiết của Đại Lục Vạn Tượng, và quan trọng hơn, là để hiểu sâu hơn về “Nghịch Đạo” của mình.
Cái vật phẩm nghịch thiên mà hắn đoạt được – hạt châu màu đen huyền bí – vẫn nằm im lìm trong đan điền, thỉnh thoảng tỏa ra một luồng năng lượng kỳ dị, âm thầm cải tạo kinh mạch và nâng cao tiềm năng của hắn. Đó là nguồn gốc của “hạt giống Nghịch Thiên” trong hắn, thứ đã giúp hắn phá vỡ mọi giới hạn của phế vật, từng bước đối đầu với Thiên Đạo.
Hắn biết rằng, hành trình này sẽ còn dài. Thanh Hà Trấn chỉ là điểm khởi đầu. Phía trước là những tông môn hạng nhất, những thế gia cổ xưa, những cường giả Hóa Thần, Luyện Hư, và cả những “Thiên Mệnh Chi Tử” được Thiên Đạo ưu ái. Nhưng hắn không sợ hãi. Trái lại, trong lòng hắn dâng lên một ngọn lửa hưng phấn. Ngọn lửa của kẻ nghịch thiên, kẻ sẽ dùng đôi tay mình, dùng ý chí của mình, để viết lại số phận, để lật đổ cái gọi là “Thiên Mệnh”, để định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.
Lý Vô Trần, hay giờ là Trần Phong, mở mắt ra. Ánh sáng của Thanh Hà Trấn xuyên qua cửa sổ, chiếu rọi vào căn phòng. Hắn cảm thấy mình đã sẵn sàng. Con đường Nghịch Thiên, giờ đây mới thực sự bắt đầu, ở chính Vạn Tượng Phong Vân rộng lớn này.