Nghịch Thiên
Chương 58

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:11:35 | Lượt xem: 5

Lý Vô Trần lùi sâu vào rừng, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như lá rụng, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Hắn không vội vàng, nhưng cũng không chần chừ. Tiếng giao tranh phía sau vẫn còn vọng lại, nhưng đã bị những tán cây cổ thụ và địa hình gồ ghề nuốt chửng dần. Không khí nơi đây mang theo một vẻ hoang dã và nguyên thủy hơn hẳn tiểu thế giới cũ của hắn. Linh khí, ngay cả trong những khu rừng rậm rạp này, cũng dày đặc đến mức có thể cảm nhận rõ ràng từng luồng chảy len lỏi qua da thịt.

Hắn hít sâu một hơi. Cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể, tựa như mỗi tế bào đều đang được gột rửa và nuôi dưỡng. Linh khí dồi dào là một điều kiện tuyệt vời cho tu luyện, nhưng cũng đồng nghĩa với việc cường giả ở đây sẽ mạnh hơn rất nhiều. Lý Vô Trần biết, con đường phía trước còn gian nan gấp bội.

Khi đi sâu hơn, hắn bắt đầu nhận thấy sự khác biệt rõ rệt của Vạn Tượng Phong Vân. Những loài cây ở đây cao lớn hơn, lá cây có màu sắc rực rỡ đến khó tin, và đôi khi, hắn còn bắt gặp những dấu vết của yêu thú mà chỉ nhìn qua cũng đủ biết chúng không hề tầm thường. Một vài luồng khí tức mạnh mẽ lướt qua từ xa, khiến hắn phải nín thở, thận trọng che giấu bản thân. Rõ ràng, khu rừng này không chỉ là nơi ẩn náu của yêu thú, mà còn có thể là địa bàn của những tu sĩ mạnh mẽ.

Sau khoảng nửa canh giờ di chuyển, Lý Vô Trần phát hiện một khe núi hẹp, ẩn mình sau một thác nước nhỏ. Phía sau thác nước là một hang động tự nhiên, không quá lớn nhưng đủ kín đáo để làm nơi ẩn thân tạm thời. Hắn dùng linh thức quét qua, không phát hiện nguy hiểm hay dấu vết của sinh vật sống nào quá mạnh mẽ. Đây chính là nơi hắn cần.

Bước vào hang động, không khí ẩm ướt và mát lạnh bao trùm. Hắn nhanh chóng bố trí một vài trận pháp đơn giản để che giấu khí tức và cảnh giới, tránh bị phát hiện. Dù trận pháp này không thể chống lại cường giả thực sự, nhưng đủ để ngăn chặn những kẻ tò mò hoặc yêu thú cấp thấp. Sau đó, hắn ngồi xuống, khoanh chân, nhắm mắt lại để điều tức.

Linh lực trong cơ thể hắn sau chuyến du hành xuyên giới và những trận chiến ở tiểu thế giới đã có phần tiêu hao. Quan trọng hơn, hắn cần thời gian để cơ thể mình hoàn toàn thích nghi với môi trường linh khí mới, đồng thời củng cố lại cảnh giới. Vật phẩm Nghịch Thiên trong đan điền của hắn khẽ rung động, phát ra một luồng năng lượng ấm áp, giúp hắn hấp thu linh khí xung quanh một cách nhanh chóng và hiệu quả hơn gấp bội. Đó chính là “hạt giống Nghịch Thiên” đang âm thầm vươn mình, giúp hắn thích nghi và phát triển trong một thế giới mới.

Trong lúc điều tức, Lý Vô Trần không ngừng suy nghĩ. Thế giới Vạn Tượng Phong Vân này lớn hơn, phức tạp hơn rất nhiều so với những gì hắn từng biết. Trận chiến hắn vừa chứng kiến chỉ là một góc nhỏ, nhưng đã đủ để hắn nhận ra sự tàn khốc và sức mạnh của các tu sĩ ở đây. Hắn cần phải mạnh mẽ hơn, nhanh chóng hòa nhập, nhưng đồng thời cũng phải giữ vững bản chất “dị số” của mình. Hắn không thể đi theo con đường mà “Thiên” đã định sẵn cho bất kỳ ai.

Hai ngày trôi qua, Lý Vô Trần hoàn toàn chìm đắm trong tu luyện. Hắn không chỉ phục hồi linh lực mà còn cảm thấy cảnh giới của mình có dấu hiệu đột phá. Linh khí dồi dào của Vạn Tượng Phong Vân đã thúc đẩy sự phát triển của hắn một cách mạnh mẽ. Tuy nhiên, hắn vẫn chưa vội đột phá. Hắn biết, ở thế giới này, đột phá cần có nền tảng vững chắc và hiểu biết sâu sắc về cảnh giới tiếp theo. Vội vàng chỉ có thể khiến hắn gặp rắc rối.

Sau khi hoàn thành việc điều tức, Lý Vô Trần bắt đầu thu thập thông tin. Hắn không thể mãi ẩn mình trong hang động. Hắn cần biết về các tông môn, thế gia, các cường giả và quan trọng nhất là những quy tắc của thế giới này. Linh thức của hắn được triển khai một cách cẩn trọng, quét qua khu rừng xung quanh. Hắn phát hiện một con đường mòn cổ xưa, có vẻ như ít người qua lại, dẫn về phía đông.

Quyết định rời khỏi hang động, Lý Vô Trần đi theo con đường mòn. Hắn di chuyển chậm rãi, cảnh giác mọi lúc. Không lâu sau, hắn nghe thấy tiếng người nói chuyện từ phía trước. Đó là một nhóm ba tu sĩ trẻ tuổi, ăn mặc đơn giản, có vẻ như đang đi săn yêu thú hoặc thu thập linh dược.

Lý Vô Trần ẩn mình trên một cành cây cao, cẩn thận lắng nghe. Các tu sĩ này không mạnh lắm, khoảng cảnh giới Luyện Khí Kỳ tầng trung và cao cấp, tương đương với mức độ tu luyện khá của tiểu thế giới cũ, nhưng ở đây có lẽ chỉ là cấp độ nhập môn. Tuy nhiên, những lời họ nói lại chứa đựng nhiều thông tin giá trị.

“Nghe nói gần đây, Tần gia lại có một vị ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ xuất thế. Mới hai mươi tuổi đã đạt đến Trúc Cơ Kỳ viên mãn, sắp sửa kết Đan rồi!” một tu sĩ trẻ tóc đỏ hớn hở nói.

Tu sĩ còn lại, một cô gái với mái tóc tết gọn gàng, lắc đầu thở dài: “Tần gia đúng là được ‘Thiên’ ưu ái. Mỗi trăm năm lại có một vị Thiên Kiêu, không như chúng ta, cả đời cố gắng cũng chỉ mong đạt được Kim Đan.”

“Phải đó, nghe nói vị ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ này còn có một loại thể chất đặc biệt, được chính Thiên Long Cung triệu kiến. Tương lai chắc chắn sẽ là một cường giả trấn áp một phương.” tu sĩ thứ ba bổ sung.

Lý Vô Trần nheo mắt. “Thiên Mệnh Chi Tử”? “Thiên Long Cung”? Đây là những khái niệm hoàn toàn mới đối với hắn, nhưng lại vang vọng đúng với những gì la bàn cốt truyện đã định ra cho Đại Cảnh Giới 2. Hắn đã bắt đầu chạm đến khái niệm về “Thiên Mệnh” và những thế lực siêu phàm. Tần gia, Thiên Long Cung… những cái tên này khắc sâu vào tâm trí hắn.

Từ cuộc trò chuyện của ba tu sĩ, hắn còn nắm bắt được một số thông tin cơ bản về địa lý, các tông môn lớn trong khu vực, và cả cấp độ tu luyện phổ biến. Cảnh giới tu luyện ở đây được chia thành Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần… và có vẻ còn cao hơn nữa. Hắn hiện tại đã ở đỉnh Luyện Khí, sắp chạm tới Trúc Cơ. Tuy nhiên, dựa trên sức mạnh thực tế và vật phẩm Nghịch Thiên hỗ trợ, hắn tự tin có thể đối phó với cả Trúc Cơ Kỳ bình thường.

Sau khi ba tu sĩ rời đi, Lý Vô Trần mới nhẹ nhàng nhảy xuống. Hắn quyết định hướng đến thị trấn gần nhất mà ba người kia nhắc đến, tên là “Thanh Hà Trấn”. Đó sẽ là nơi tốt nhất để hắn tiếp tục thu thập thông tin, tìm hiểu kỹ hơn về thế giới này, và có lẽ, tìm kiếm cơ hội để phát triển.

Thanh Hà Trấn không quá xa, nhưng Lý Vô Trần mất gần nửa ngày để đến nơi, một phần vì hắn chọn những con đường ít người qua lại, một phần vì hắn không ngừng quan sát và ghi nhớ mọi thứ xung quanh. Khi đứng trên một ngọn đồi nhìn xuống, hắn thấy một thị trấn khá lớn, những ngôi nhà được xây bằng đá và gỗ chắc chắn, đường phố nhộn nhịp với bóng dáng tu sĩ qua lại. Linh khí ở đây còn dày đặc hơn trong rừng, chứng tỏ có những trận pháp tụ linh được bố trí khắp nơi.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình, cảm nhận sức mạnh đang sôi sục. Hắn đã không còn là phế vật bị ruồng bỏ của Phàm Trần Khởi Điểm nữa. Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, và bây giờ, nó sẽ bắt đầu vươn mình, đâm xuyên qua mọi tầng mây, mọi giới hạn của “Thiên”, ở chính nơi này, ở Vạn Tượng Phong Vân.

Tuy nhiên, hắn vẫn cần cẩn trọng. Một thân phận mới là điều cần thiết. Hắn không thể để quá khứ ảnh hưởng đến tương lai. Với một nụ cười nhạt trên môi, Lý Vô Trần bước xuống đồi, hòa mình vào dòng người tấp nập của Thanh Hà Trấn. Con đường Nghịch Thiên, giờ đây mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8