Nghịch Thiên
Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:09:53 | Lượt xem: 4

Lý Vô Trần rời khỏi hang đá, không một chút chần chừ. Ánh trăng đã treo cao trên đỉnh núi, rải thứ ánh sáng bạc lạnh lẽo lên thảm thực vật rậm rạp. Hắn không dám nán lại dù chỉ một khắc. Trực giác mách bảo hắn rằng, món bảo vật như Huyền Diệp Thảo không thể nào bị bỏ qua dễ dàng. Những kẻ đã truy lùng nó, chắc chắn sẽ không từ bỏ chỉ vì hắn nhanh chân hơn một bước.

Dưới lớp áo choàng xám bạc, thân ảnh Lý Vô Trần thoắt ẩn thoắt hiện giữa những tán cây cổ thụ. Hắn vận dụng Nghịch Thiên Quyết, không phải để bộc phát sức mạnh mà là để điều hòa khí tức, khiến bản thân gần như hòa vào màn đêm, không để lại dấu vết. Tốc độ của hắn không quá nhanh, nhưng mỗi bước đi đều tính toán cẩn trọng, tránh né những cạm bẫy tự nhiên và những nơi dễ bị phát hiện.

Khu rừng sâu này không tĩnh lặng như vẻ ngoài của nó. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, và đôi khi, là những âm thanh mơ hồ của dã thú. Nhưng với Lý Vô Trần, những âm thanh đó lại trở thành một phần của bản giao hưởng cảnh giác. Hắn lắng nghe, không chỉ bằng thính giác mà còn bằng toàn bộ giác quan đã được Nghịch Thiên Quyết cường hóa. Hắn cảm nhận được dao động nhỏ nhất của linh khí, những rung động yếu ớt trong không khí.

Khoảng nửa canh giờ sau khi rời hang, một luồng khí tức xa lạ lướt qua cảm nhận của hắn. Không mạnh, nhưng có số lượng. Ba người. Bọn chúng đang tiến vào khu vực hang đá mà hắn vừa rời đi. Lý Vô Trần khẽ nhíu mày. Hắn đã đủ nhanh để tránh mặt trực diện, nhưng điều đó cho thấy những kẻ truy tìm đã đến gần như thế nào.

Hắn không thay đổi hướng đi, tiếp tục lẩn tránh sâu hơn vào rừng. Hắn cần một nơi tuyệt đối an toàn để luyện hóa Huyền Diệp Thảo, không phải một nơi chỉ đủ để trốn tạm. Hắn cần một địa điểm mà ngay cả những cường giả của tiểu thế giới này cũng khó lòng tìm thấy.

Màn đêm dần buông xuống sâu hơn. Lý Vô Trần đã đi được hàng trăm dặm, vượt qua vài ngọn núi nhỏ và một con sông ngầm. Hắn cảm thấy mệt mỏi, nhưng ý chí vẫn như sắt đá. Bỗng nhiên, một cảm giác gai người ập đến. Không phải từ phía sau, mà là từ hai bên sườn núi và phía trước. Hắn bị bao vây!

“Ngươi là kẻ nào? Dám cướp Huyền Diệp Thảo của Đỗ gia ta?” Một giọng nói khàn khàn vang lên từ phía trước, phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm. Theo sau là tiếng sột soạt của lá cây, sáu bóng người hiện ra từ trong bóng tối, bao vây Lý Vô Trần thành một vòng tròn.

Cả sáu kẻ đều mặc trang phục màu đen, trên ngực thêu hình một con chim ưng. Chúng đều mang theo vũ khí sắc bén, và điều quan trọng là, chúng đều sở hữu tu vi không hề thấp trong phàm giới này. Kẻ cầm đầu, tên là Đỗ Lực, tu vi đã đạt tới Luyện Khí Kỳ tầng bảy, còn những kẻ khác cũng ở Luyện Khí Kỳ tầng năm, tầng sáu. Đây đã là một đội hình cường đại đủ để san bằng một tiểu gia tộc trong vùng.

Lý Vô Trần nhìn lướt qua, ánh mắt bình tĩnh. Hắn đã đoán trước được điều này. Huyền Diệp Thảo là bảo vật hiếm có, chắc chắn sẽ có nhiều thế lực nhòm ngó. “Huyền Diệp Thảo không có chủ. Kẻ mạnh được.” Hắn đáp lại, giọng nói trầm ổn, không lộ chút sợ hãi nào.

Đỗ Lực cười khẩy: “Ăn nói ngông cuồng! Một tên tiểu tử Luyện Khí Kỳ tầng ba như ngươi mà dám tranh bảo vật với Đỗ gia ta? Giao Huyền Diệp Thảo ra đây, ta có thể tha cho ngươi một con đường sống. Bằng không…” Hắn không nói hết câu, nhưng sát ý trong ánh mắt đã đủ để làm bất kỳ ai cũng phải run sợ.

Luyện Khí Kỳ tầng ba. Đó là cảnh giới mà Lý Vô Trần đang thể hiện ra bên ngoài. Kể từ khi hắn luyện Nghịch Thiên Quyết, hắn đã học được cách che giấu tu vi thật sự của mình. Ngay cả khi hắn đã có thể bộc phát sức mạnh vượt xa tầng ba, hắn vẫn giữ vẻ ngoài yếu kém để đánh lừa đối thủ.

“Bằng không thì sao?” Lý Vô Trần hỏi ngược lại, khóe môi khẽ nhếch. “Ngươi sẽ giết ta sao?”

“Đúng vậy! Ngươi muốn chết nhanh hay chết chậm?” Đỗ Lực tức giận. Hắn chưa từng gặp kẻ nào ngông cuồng như vậy.

Lý Vô Trần lắc đầu, trong mắt lóe lên một tia sắc lạnh. “Đáng tiếc, e là các ngươi không có cơ hội đó.”

Ngay khi dứt lời, Lý Vô Trần động. Không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, hắn chỉ đơn giản là biến mất. Tốc độ của Nghịch Thiên Quyết không chỉ là nhanh, mà là một sự bẻ cong không gian nhỏ, khiến động tác của hắn trở nên khó lường. Trong mắt Đỗ Lực và đồng bọn, Lý Vô Trần như một bóng ma, biến ảo khó lường.

Một tên Luyện Khí Kỳ tầng năm đứng gần nhất chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy một luồng gió lạnh lướt qua cổ họng. Hắn cúi đầu xuống, chỉ thấy một vết hằn đỏ mảnh như sợi chỉ đang xuất hiện, rồi máu tươi phun trào. Hắn ngã vật xuống, mắt vẫn trợn trừng, không tin vào những gì vừa xảy ra.

“Cẩn thận! Hắn không đơn giản!” Đỗ Lực rống lên, nhưng đã quá muộn. Lý Vô Trần đã như một con sói săn mồi, lướt qua từng kẻ địch. Hắn không sử dụng kiếm hay đao, mà dùng chính đôi tay của mình. Mỗi đòn đánh mang theo sức mạnh bùng nổ của Nghịch Thiên Quyết, trực tiếp đánh vào yếu huyệt của đối phương, không cho chúng cơ hội phản kháng.

Chỉ trong chớp mắt, ba kẻ nữa đã ngã xuống, không kịp rên lấy một tiếng. Đỗ Lực kinh hoàng. Hắn là một cường giả có tiếng trong vùng, nhưng đội ngũ tinh nhuệ của hắn lại bị một tên tiểu tử Luyện Khí Kỳ tầng ba hạ gục dễ dàng như vậy? Điều này đã vượt quá nhận thức của hắn.

“Ngươi… Ngươi rốt cuộc là ai?” Đỗ Lực lùi lại, mồ hôi lạnh toát ra. Hắn biết mình đã đụng phải một khối sắt.

Lý Vô Trần không trả lời. Hắn chỉ nhìn Đỗ Lực, ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm. Trong giây phút đó, Đỗ Lực cảm thấy như mình đang đối mặt với một con quỷ đến từ địa ngục, chứ không phải một thiếu niên. Sát khí cuồn cuộn từ Lý Vô Trần khiến hắn run rẩy từ tận xương tủy.

Đỗ Lực không còn tâm trí chiến đấu. Hắn quay người bỏ chạy thục mạng. Nhưng Lý Vô Trần nào có thể để hắn thoát? Kẻ này đã biết hắn có Huyền Diệp Thảo, để hắn sống sót sẽ là tai họa về sau.

Một luồng chân khí mạnh mẽ bộc phát từ Lý Vô Trần, đôi chân hắn như được gắn thêm cánh. Hắn lao tới, tốc độ nhanh hơn Đỗ Lực gấp đôi. Một cú đấm mạnh mẽ, không chút thương tiếc, đánh thẳng vào lưng Đỗ Lực.

“Phụt!”

Đỗ Lực phun ra một ngụm máu lớn, thân thể văng xa hơn chục trượng, va vào một gốc cây cổ thụ rồi ngã xuống bất động. Hắn đã chết.

Lý Vô Trần thu lại quyền lực, ánh mắt không chút gợn sóng. Hắn không phải kẻ hiếu sát, nhưng trong thế giới tu luyện này, sự nhân từ có thể phải trả giá bằng mạng sống. Hắn lục soát thi thể của Đỗ Lực và những kẻ khác, thu lấy một ít linh thạch và một vài bình đan dược cấp thấp. Quan trọng hơn, hắn tìm thấy một tấm bản đồ khu vực, vẽ rất chi tiết các tông môn, thế lực và những nơi ẩn dật.

Ánh mắt hắn dừng lại ở một chấm nhỏ trên bản đồ, cách đây không xa. Một khu vực được đánh dấu là “Cấm Địa Hắc Phong”, một nơi mà ngay cả những thợ săn hay đạo tặc cũng không dám bén mảng vì địa hình hiểm trở và những lời đồn về linh hồn ác quỷ. Nhưng đối với Lý Vô Trần, đó lại là một nơi lý tưởng để ẩn mình.

Lý Vô Trần nhanh chóng xử lý hiện trường, xóa bỏ mọi dấu vết. Hắn không muốn để lại bất kỳ manh mối nào. Sau đó, hắn theo tấm bản đồ, tiến thẳng về phía Cấm Địa Hắc Phong.

Mất thêm vài canh giờ nữa, Lý Vô Trần cuối cùng cũng đến được rìa Cấm Địa Hắc Phong. Nơi đây quả nhiên khác biệt. Linh khí xung quanh dường như bị một lực lượng vô hình nào đó hút vào bên trong, tạo thành một vùng sương mù dày đặc và những luồng gió lạnh lẽo thổi ra. Cây cối bên trong đều có hình thù kỳ dị, thân cây vặn vẹo như những con rắn khổng lồ. Ánh trăng cũng khó lòng xuyên qua được lớp sương mù dày đặc đó.

Lý Vô Trần không chút do dự, bước thẳng vào trong. Hắn đi sâu vào một khe núi hẹp, bao phủ bởi những tảng đá lởm chởm. Sau khoảng một dặm đường, hắn phát hiện một hang động nhỏ, ẩn mình sau một thác nước ngầm. Nơi này vừa kín đáo, vừa có nguồn nước. Quan trọng hơn, linh khí ở đây có vẻ nồng đậm hơn bên ngoài, như thể hang động này là một điểm tụ tập linh khí tự nhiên.

Đây chính là nơi hắn cần.

Lý Vô Trần thiết lập một vài kết giới đơn giản quanh hang động, chủ yếu để cảnh báo sớm nếu có kẻ đến gần. Tuy không thể ngăn cản cường giả, nhưng đủ để hắn có thời gian chuẩn bị. Hắn ngồi xuống một phiến đá bằng phẳng, lấy Huyền Diệp Thảo ra khỏi không gian chứa đồ. Hộp ngọc tỏa ra một luồng linh khí tinh thuần, khiến cả hang động như bừng sáng.

Cầm lấy Huyền Diệp Thảo, Lý Vô Trần cảm nhận được một nguồn năng lượng sống dồi dào đang chảy trong nó. Thảo dược này có màu xanh ngọc bích, lá cây óng ánh như tơ lụa, và một mùi hương thanh khiết lan tỏa khắp nơi, khiến tinh thần hắn sảng khoái lạ thường.

“Huyền Diệp Thảo… cơ duyên nghịch thiên đầu tiên của ta.” Hắn thì thầm, ánh mắt kiên định. “Nó sẽ là nền tảng để ta bước tiếp trên con đường Nghịch Thiên.”

Hắn không chần chừ nữa. Lý Vô Trần đưa Huyền Diệp Thảo vào miệng. Vị ngọt thanh mát tan chảy ngay lập tức, và một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ trong đan điền hắn, lan tỏa khắp kinh mạch.

Cảm giác này hoàn toàn khác biệt so với bất kỳ loại linh dược nào hắn từng biết. Năng lượng của Huyền Diệp Thảo không chỉ đơn thuần là bồi bổ linh khí, mà nó còn mang theo một loại “ý chí” của tự nhiên, muốn điều chỉnh và cân bằng cơ thể hắn theo một trật tự nhất định. Nhưng Nghịch Thiên Quyết đã vận hành, như một dòng chảy ngược, cưỡng ép dòng năng lượng đó, không để nó điều khiển mà là để nó phục tùng.

Kinh mạch của Lý Vô Trần căng trướng, đau đớn như bị xé rách, nhưng cũng đồng thời được mở rộng và củng cố. Linh khí trong cơ thể hắn không ngừng xoay chuyển, va đập, rồi lại được Nghịch Thiên Quyết dẫn dắt, hội tụ về đan điền.

Hắn cảm nhận được rào cản của Luyện Khí Kỳ tầng ba đang lung lay dữ dội. Rồi tầng bốn, tầng năm… Sức mạnh bùng nổ của Huyền Diệp Thảo kết hợp với sự độc đáo của Nghịch Thiên Quyết đang đẩy hắn tiến về phía trước một cách chóng mặt. Đây không chỉ là một sự đột phá cảnh giới thông thường, đây là một sự lột xác.

Cơ thể Lý Vô Trần run lên bần bật, trán rịn đầy mồ hôi. Nhưng sâu trong đôi mắt nhắm nghiền của hắn, một ngọn lửa ý chí bùng cháy dữ dội. Hắn sẽ không dừng lại. Hắn sẽ vượt qua mọi giới hạn, mọi quy tắc. Hắn sẽ… Nghịch Thiên!

Trong hang động, linh khí cuồn cuộn xoáy vào cơ thể Lý Vô Trần, tạo thành một vòng xoáy nhỏ. Ánh sáng xanh nhạt từ cơ thể hắn lóe lên, rồi lại chìm xuống, như hơi thở của một sinh vật cổ xưa đang thức tỉnh.

Rào cản cuối cùng trước cảnh giới Luyện Khí Kỳ tầng bảy đang sụp đổ. Nhưng Lý Vô Trần cảm thấy một lực lượng còn lớn hơn đang kéo hắn đi, như muốn phá vỡ giới hạn của chính phàm nhân. Nghịch Thiên Quyết không cho phép hắn chỉ dừng lại ở đó. Nó muốn hắn đi xa hơn, vượt lên trên tất cả!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8