Nghịch Thiên
Chương 53
Sau trận chiến chớp nhoáng với Hổ Liệt Phong, Lý Vô Trần không nán lại dù chỉ một khắc. Hắn biết rõ, trong thế giới tu luyện khắc nghiệt này, dù là một linh thú mạnh mẽ hay một cường giả, cái chết cũng chỉ là khởi đầu cho một vòng luân hồi mới, hoặc là một cơ hội cho kẻ khác. Hắn đã lấy đi nội đan, thứ quý giá nhất của con linh thú, và những gì còn lại chỉ là một cái xác vô dụng, sớm muộn gì cũng trở thành thức ăn cho những sinh vật khác của rừng sâu.
Hành trình tìm Huyền Diệp Thảo tiếp tục. Rừng núi trùng điệp, cây cối cổ thụ vươn mình che khuất ánh mặt trời, tạo nên một không gian u tối và ẩm ướt. Từng bước chân của Lý Vô Trần đều nhẹ nhàng, cẩn trọng, đôi mắt liên tục quan sát xung quanh. Hắn không còn là thiếu niên yếu đuối của ngày xưa. Mỗi lần đối mặt với hiểm nguy, mỗi lần vận dụng Nghịch Thiên Quyết, hắn lại cảm thấy bản thân mình lột xác, trở nên mạnh mẽ và quyết đoán hơn.
Nghịch Thiên Quyết, môn công pháp cấm kỵ mà hắn vô tình đoạt được, không chỉ mang lại sức mạnh mà còn thay đổi cả tri giác của hắn. Hắn có thể cảm nhận được sự dao động của linh khí trong không khí, nhận biết được những nguy hiểm tiềm tàng ẩn mình trong bóng tối. Đó là một cảm giác vừa xa lạ, vừa quen thuộc, như thể những xiềng xích từng trói buộc cơ thể và linh hồn hắn đang dần được tháo gỡ.
Huyền Diệp Thảo là một loại linh dược quý hiếm ở phàm trần, thường mọc ở những nơi có linh khí đặc biệt, hoặc gần các khoáng mạch linh thạch. Những nơi như vậy thường có linh thú mạnh mẽ canh giữ, hoặc là địa bàn tranh giành của các thế lực tu luyện nhỏ. Lý Vô Trần đã nghiên cứu kỹ bản đồ và thông tin có được, hướng về phía một khe núi hiểm trở, nơi được cho là có khả năng cao tìm thấy Huyền Diệp Thảo.
Càng đi sâu vào khe núi, linh khí trong không khí càng trở nên đậm đặc hơn, dù vẫn còn rất thưa thớt so với những cảnh giới cao hơn mà hắn chỉ mới nghe nói đến. Vách đá dựng đứng, ẩm ướt, phủ đầy rêu phong và dây leo chằng chịt. Tiếng nước chảy róc rách từ những dòng suối nhỏ len lỏi qua kẽ đá. Không khí lạnh lẽo dần, một cảm giác âm u bao trùm lấy không gian.
Đột nhiên, Lý Vô Trần dừng lại. Đôi mắt hắn khẽ nheo lại. Một luồng linh khí dao động yếu ớt nhưng rất đặc trưng của Huyền Diệp Thảo phảng phất trong gió. Nhưng không chỉ có vậy. Hắn còn cảm nhận được sự hiện diện của con người. Ba luồng khí tức, không quá mạnh, nhưng cũng không phải là hạng xoàng, đang ẩn mình phía trước, cách đó không xa.
Hắn lập tức thu liễm toàn bộ khí tức, nhẹ nhàng ẩn mình vào sau một tảng đá lớn phủ đầy dây leo. Từ vị trí này, hắn có thể quan sát rõ ràng cảnh tượng phía trước. Bên dưới một vách đá dốc đứng, nơi có một dòng suối nhỏ đổ xuống tạo thành một vũng nước trong xanh, ba người đang đứng. Hai người trong số đó đang cẩn thận dùng dụng cụ đào bới thứ gì đó ở sát mép vũng nước, người còn lại thì cảnh giác quan sát xung quanh.
Họ ăn mặc gọn gàng, có vẻ là đệ tử của một tông môn nhỏ nào đó. Khí tức của họ đều ở khoảng Tam Trọng Khí Hải Cảnh, tương đương với Hổ Liệt Phong vừa bị Lý Vô Trần hạ gục. Riêng người lãnh đạo, kẻ đang canh gác, có vẻ mạnh hơn một chút, có lẽ đã đạt đến Tứ Trọng Khí Hải Cảnh.
Và điều quan trọng nhất: giữa vách đá ẩm ướt, lộ ra một vài nhánh Huyền Diệp Thảo, lá xanh thẫm như ngọc bích, tỏa ra một vầng sáng mờ nhạt. Chúng đã gần như bị đào lên hết, chỉ còn lại một hai nhánh nhỏ.
“Đáng chết!” Lý Vô Trần thầm rủa. Hắn đã đến chậm một bước. Huyền Diệp Thảo là mục tiêu hàng đầu của hắn lúc này, không thể để tuột mất. Nhưng đối đầu với ba người này, một mình hắn sẽ rất khó khăn, dù Nghịch Thiên Quyết có mạnh mẽ đến đâu.
Hắn nín thở, lắng nghe cuộc trò chuyện của bọn họ.
“Đại sư huynh, Huyền Diệp Thảo ở đây thật sự rất nhiều! Chúng ta phát tài rồi!” Một đệ tử trẻ tuổi reo lên, giọng đầy hưng phấn.
Người được gọi là Đại sư huynh, một nam tử trung niên với vẻ mặt kiêu ngạo, cười khẩy: “Hừ, loại linh thảo này luôn mọc ở những nơi hiểm trở. Nếu không phải chúng ta có tin tức mật, kẻ khác đời nào tìm ra được. Nhanh tay lên, đừng để kéo dài sinh trưởng của nó, dược tính sẽ giảm.”
“Vâng, Đại sư huynh!” Hai người kia đồng thanh đáp, động tác càng thêm gấp gáp.
Ánh mắt Lý Vô Trần lóe lên một tia lạnh lẽo. Tin tức mật? Có lẽ họ đã dò la được từ đâu đó, hoặc có được một tấm bản đồ cổ. Dù thế nào, hắn cũng không thể để họ mang đi hết số Huyền Diệp Thảo này. Huyền Diệp Thảo là nguyên liệu chính để luyện chế “Phá Chướng Đan”, một loại đan dược giúp đột phá Khí Hải Cảnh, cực kỳ quan trọng đối với hắn lúc này.
Hắn bắt đầu suy tính. Ba người, một Tứ Trọng, hai Tam Trọng Khí Hải Cảnh. Nếu đối đầu trực diện, hắn sẽ gặp bất lợi về số lượng. Nghịch Thiên Quyết tuy mạnh, nhưng tiêu hao linh lực cũng không nhỏ. Hắn cần một chiến thuật. May mắn thay, địa hình hiểm trở này lại là một lợi thế.
Hắn hít một hơi thật sâu, vận chuyển Nghịch Thiên Quyết. Một luồng linh lực âm thầm, luân chuyển trong kinh mạch. Khí tức của hắn hoàn toàn ẩn đi, hòa vào cảnh vật xung quanh. Hắn di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma, lợi dụng những tảng đá, những bụi cây rậm rạp để tiếp cận gần hơn.
Đại sư huynh kia vẫn đang cảnh giác, nhưng ánh mắt hắn ta chủ yếu quét qua những con đường lớn hơn, những lối vào khe núi mà người thường hay linh thú lớn có thể đi qua. Hắn ta không hề nghĩ đến có kẻ sẽ ẩn mình trong những khe đá nhỏ hẹp và leo trèo như một con khỉ.
Lý Vô Trần áp sát đến một khoảng cách đủ gần. Hắn có thể nghe rõ tiếng nói chuyện, tiếng đất đá bị đào bới. Hai nhánh Huyền Diệp Thảo cuối cùng đã được bới lên, cẩn thận đặt vào một hộp ngọc. Niềm vui sướng hiện rõ trên gương mặt của ba người bọn họ.
“Được rồi, chúng ta đi thôi. Tránh đêm dài lắm mộng.” Đại sư huynh ra lệnh.
Không! Không thể để họ đi!
Lý Vô Trần quyết định hành động. Hắn biết, nếu để họ rời đi, cơ hội sẽ không còn. Hắn không cần phải đánh bại cả ba. Hắn chỉ cần tạo ra sự hỗn loạn và cướp lấy Huyền Diệp Thảo.
Hắn tung người lao ra từ phía sau tảng đá. Tốc độ nhanh đến kinh ngạc, cơ hồ như một cơn gió lướt qua. Mục tiêu của hắn là người đệ tử đang cầm hộp ngọc chứa Huyền Diệp Thảo.
“Ai?!” Đại sư huynh phản ứng nhanh nhất, nhưng vẫn chậm hơn một nhịp. Một luồng kiếm khí sắc bén chém thẳng vào vị trí Lý Vô Trần vừa ẩn nấp.
Lý Vô Trần không nói một lời, hắn nhắm thẳng vào đệ tử đang cầm hộp ngọc. Người đệ tử kia giật mình, theo bản năng giơ hộp ngọc lên che chắn. Đây chính là điều Lý Vô Trần muốn.
Nghịch Thiên Quyết vận chuyển, không sử dụng chiêu thức hoa mỹ, chỉ là một quyền đơn giản nhưng ẩn chứa lực lượng phá hủy từ bên trong. Quyền kình xuyên phá qua lớp phòng ngự của đối phương, không trực tiếp đánh vào cơ thể, mà là vào luồng linh lực đang vận chuyển trong kinh mạch của hắn ta.
“A!” Người đệ tử la lên thảm thiết. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ xé nát kinh mạch, phá vỡ sự cân bằng linh lực trong cơ thể. Hộp ngọc rơi khỏi tay hắn, lăn lông lốc trên mặt đất.
Lý Vô Trần không dừng lại. Hắn đá văng hộp ngọc, đồng thời nhặt lấy nó trong một động tác cực kỳ nhanh gọn. Cùng lúc đó, hắn không quên tung ra một cú đá vào ngực người đệ tử vừa bị thương, khiến hắn ta văng ra xa, đập mạnh vào vách đá.
“Tiểu tử! Ngươi dám!” Đại sư huynh giận dữ gầm lên. Hắn ta không ngờ lại có kẻ dám ra tay trắng trợn như vậy. Hắn rút ra một thanh trường kiếm, kiếm quang lấp lánh chém tới tấp.
Đệ tử còn lại cũng đã định thần, vung chưởng ấn đánh về phía Lý Vô Trần. Hai luồng công kích từ hai phía, phong tỏa đường lui của hắn.
Lý Vô Trần biết rõ hắn không thể đánh lâu. Hắn đã đạt được mục đích. Hắn vận dụng Nghịch Thiên Quyết, tốc độ bùng nổ đến mức không thể tin nổi, lướt qua giữa hai luồng công kích trong một kẽ hở nhỏ. Hắn không cố gắng đối đầu, mà là né tránh và thoát thân.
Kiếm khí của Đại sư huynh suýt sượt qua vai hắn, chém vào vách đá tạo ra một vết nứt sâu. Chưởng ấn của đệ tử kia cũng chỉ đánh trúng không khí.
“Muốn chạy sao? Không dễ vậy đâu!” Đại sư huynh hét lớn, vung kiếm đuổi theo. Hắn ta là Tứ Trọng Khí Hải Cảnh, tốc độ và linh lực đều vượt trội Lý Vô Trần ở Nhị Trọng Khí Hải Cảnh.
Nhưng Lý Vô Trần không chạy theo đường thẳng. Hắn lợi dụng địa hình hiểm trở, những khe đá nhỏ hẹp, những chỗ lồi lõm của vách núi. Hắn nhảy vọt lên những tảng đá cao, luồn lách qua những bụi cây gai góc. Tốc độ của hắn không phải là nhanh nhất, nhưng sự khéo léo và khả năng thích nghi với môi trường lại vượt trội.
Đại sư huynh và đệ tử còn lại bị cản trở bởi địa hình, tốc độ giảm đi đáng kể. Người đệ tử bị thương thì đã không còn khả năng đuổi theo, chỉ có thể ôm ngực rên rỉ.
Lý Vô Trần chạy được một đoạn, thấy đã thoát khỏi tầm nhìn của bọn chúng, liền không còn vội vã nữa. Hắn tìm một hang đá nhỏ ẩn mình, nhanh chóng kiểm tra hộp ngọc trong tay. Bên trong là ba nhánh Huyền Diệp Thảo, tươi xanh, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ và linh khí nồng đậm. Hắn thở phào nhẹ nhõm.
Đây là lần đầu tiên hắn cướp bóc từ người khác. Cảm giác không thoải mái, nhưng cũng không hối hận. Trong thế giới này, kẻ yếu bị khinh thường, kẻ mạnh được tôn trọng. Tài nguyên là hữu hạn, tranh giành là điều tất yếu. Nếu hắn không đủ mạnh, chính hắn sẽ là kẻ bị tước đoạt.
Hắn biết, những kẻ kia sẽ không bỏ qua dễ dàng. Nhưng hắn cũng không sợ. Hắn đã có Huyền Diệp Thảo, và hắn sẽ sử dụng nó để trở nên mạnh hơn. Mỗi bước đi, mỗi cuộc đối đầu, đều là một sự khẳng định cho con đường “Nghịch Thiên” mà hắn đã chọn.
Lý Vô Trần cất hộp ngọc cẩn thận vào không gian chứa đồ của mình. Hắn không nán lại hang đá. Hắn cần phải rời khỏi khu vực này càng nhanh càng tốt, tìm một nơi an toàn để luyện hóa Huyền Diệp Thảo và đột phá cảnh giới.
Con đường phía trước còn dài, còn vô vàn hiểm nguy. Nhưng với Nghịch Thiên Quyết trong tay, với ý chí sắt đá không khuất phục trước số phận, Lý Vô Trần biết rằng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ là người lật đổ mọi quy tắc, phá vỡ mọi xiềng xích, và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.