Nghịch Thiên
Chương 52
Lý Vô Trần đứng bất động trong căn mật thất tối tăm, hơi thở đều đặn như nhịp đập của quả tim vừa thức tỉnh trong đan điền. Hạt giống nghịch thiên, một khối năng lượng tinh túy không thể gọi tên, đang tỏa ra một luồng sinh khí ấm áp, dần dần dung nhập vào từng thớ thịt, từng kinh mạch của hắn. Nó không giống bất kỳ loại linh khí nào hắn từng biết, cũng không phải chân nguyên của bất kỳ công pháp phàm tục nào. Nó là một sự tồn tại độc lập, một ý chí bướng bỉnh, đang lặng lẽ thay đổi bản chất của hắn từ tận sâu bên trong.
“Phát hiện…” Hắn lẩm bẩm, nhớ lại lời cảnh báo từ tàn hồn cổ xưa trong vật phẩm nghịch thiên mà hắn đoạt được. “Một khi bị phát hiện, ta sẽ trở thành mục tiêu.” Sự thật này không khiến hắn sợ hãi, mà chỉ càng củng cố thêm quyết tâm sắt đá. Cuộc đời hắn vốn đã là một chuỗi dài của sự ruồng bỏ và truy sát. Việc có thêm một lý do để bị săn đuổi, đối với hắn, không khác gì việc thêm một gánh nặng trên vai vốn đã quá nặng nề. Nhưng lần này, hắn có thứ để chống lại.
Ánh mắt Lý Vô Trần lóe lên sự sắc bén. Hắn không còn là thiếu niên yếu đuối, đan điền bị phế năm xưa. Hắn đã trải qua vực sâu tuyệt vọng, đối mặt với cái chết, và giờ đây, hắn đã nắm trong tay một con át chủ bài có thể thay đổi tất cả. Tuy nhiên, hắn hiểu rõ, sức mạnh này vẫn còn non yếu. Nó như một mầm cây vừa nhú, cần được che chắn khỏi gió sương, cần được nuôi dưỡng cẩn thận trước khi có thể vươn mình thành đại thụ.
Công pháp hắn đang tu luyện, “Nghịch Thiên Quyết”, được truyền lại từ vật phẩm kia, cũng vô cùng đặc biệt. Nó không tích tụ linh khí từ ngoại giới một cách ồ ạt, mà tập trung vào việc hấp thu và chuyển hóa năng lượng từ chính “hạt giống” bên trong. Mỗi khi hạt giống rung động, một dòng năng lượng thuần khiết sẽ chảy khắp cơ thể hắn, cường hóa gân cốt, tẩy rửa tạp chất, khiến mỗi tế bào đều trở nên mạnh mẽ hơn. Tốc độ tu luyện của hắn, so với các thiên tài bẩm sinh khác, có thể không quá nhanh về mặt cảnh giới biểu kiến, nhưng nền tảng của hắn lại vững chắc đến đáng sợ. Quan trọng hơn, loại năng lượng này khó bị nhận ra bởi các tu sĩ thông thường, giúp hắn che giấu được bí mật của mình.
“Kẻ mạnh hơn…” Lý Vô Trần nhắm mắt, hình ảnh những khuôn mặt kiêu ngạo, khinh thường của đám trưởng lão gia tộc, của những kẻ đã đẩy hắn vào chỗ chết hiện lên trong tâm trí. Và cả những kẻ bí ẩn, mạnh hơn nữa, những thế lực mà hắn chỉ mới thoáng nghe qua, những thế lực đã gián tiếp gây ra bi kịch cho gia đình hắn. Hắn không vội vàng. Con đường báo thù là một cuộc marathon, không phải một cuộc chạy nước rút. Hắn cần phải đủ mạnh để không chỉ trả thù, mà còn để bảo vệ những người mà hắn trân quý, những người đã tin tưởng và giúp đỡ hắn trong những ngày tháng đen tối nhất.
Trước mắt, hắn cần phải rời khỏi nơi này. Mật thất này chỉ là một nơi tạm bợ, không đủ an toàn để hắn có thể chuyên tâm tu luyện. Hơn nữa, hắn cần nguồn lực. Dù Nghịch Thiên Quyết chủ yếu dựa vào hạt giống, nhưng để tăng tốc quá trình cường hóa cơ thể và lĩnh ngộ Đạo, hắn vẫn cần đến những linh dược quý hiếm, những tài nguyên mà một phàm nhân như hắn trước đây không bao giờ dám mơ tới.
Hắn mở mắt, ánh nhìn xuyên thấu bóng đêm. Phía Bắc của Vong Ưu Thành, có một khu rừng cổ thụ tên là Mê Vụ Lĩnh. Nơi đó linh khí dồi dào hơn một chút so với bên ngoài, và cũng là nơi sinh sống của nhiều loài linh thú, cùng với vô số linh thảo quý hiếm. Tuy nhiên, Mê Vụ Lĩnh cũng nổi tiếng là nguy hiểm, với nhiều bẫy rập tự nhiên và những con linh thú cấp thấp có thể dễ dàng xé xác một tu sĩ Luyện Khí kỳ bình thường. Gia tộc hắn, Lý gia, cũng có một vài mỏ khoáng linh thạch nhỏ ở rìa Mê Vụ Lĩnh, nhưng chưa bao giờ dám tiến sâu vào trong.
“Mê Vụ Lĩnh…” Lý Vô Trần tự nhủ. Đó chính là điểm đến tiếp theo của hắn. Vừa có thể tìm kiếm tài nguyên, vừa có thể rèn luyện bản thân trong môi trường khắc nghiệt. Hắn cần phải quen thuộc với sức mạnh mới của mình, học cách kiểm soát nó, và quan trọng nhất là, học cách che giấu nó một cách hoàn hảo.
Hắn đứng dậy, nhẹ nhàng vận chuyển Nghịch Thiên Quyết. Một luồng khí lưu vô hình xoay tròn trong đan điền, lan tỏa ra tứ chi bách hải. Hắn cảm nhận được sự nhẹ nhõm và linh hoạt chưa từng có. Từng bước đi của hắn giờ đây như hòa vào không khí, không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Hắn thử vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào bức tường đá thô ráp. Một tia năng lượng cực kỳ tinh tế từ đầu ngón tay hắn thẩm thấu vào đá, khiến một vết nứt nhỏ li ti xuất hiện, gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường.
“Sức mạnh này…” Lý Vô Trần thầm kinh ngạc. Nó không phải là sự bùng nổ của chân nguyên, mà là một loại ăn mòn, một sự phá hủy từ cấp độ vi mô. Nếu hắn dồn toàn lực, hắn tin rằng mình có thể dễ dàng xuyên thủng một khối đá lớn. Nhưng điều đáng sợ nhất là sự tinh tế và khả năng ẩn giấu của nó. Ngay cả một cường giả Luyện Khí tầng cao cũng khó mà phát hiện được loại năng lượng này nếu hắn không cố ý bộc lộ.
Hắn thu tay lại, nở một nụ cười nhạt. Đây chính là thứ hắn cần. Một sức mạnh có thể vượt qua giới hạn, nhưng lại không quá lộ liễu. Nó sẽ là vũ khí bí mật của hắn, là nền tảng cho sự phản công. Để tránh bị nghi ngờ, hắn vẫn phải giả vờ yếu đuối, vẫn phải che giấu những tiến bộ của mình dưới lớp vỏ bọc phế vật đã gắn liền với hắn suốt bao năm qua.
Trước khi rời đi, Lý Vô Trần quay sang nhìn vật phẩm nghịch thiên. Đó là một viên ngọc bội cổ xưa, màu sắc xám tro, trông không có gì đặc biệt. Chính nó đã mở ra cho hắn cánh cửa đến với con đường Nghịch Thiên. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy nó. Một luồng ấm áp truyền vào lòng bàn tay, tựa như một lời nhắc nhở, một lời hứa hẹn về tương lai.
Đêm đó, dưới ánh trăng mờ nhạt, một bóng người lướt đi lặng lẽ khỏi Vong Ưu Thành, hướng về phía Mê Vụ Lĩnh đầy bí ẩn. Không ai hay biết, hạt giống nghịch thiên đã bắt đầu nảy mầm, và vận mệnh của cả một tiểu thế giới, thậm chí cả vũ trụ, đang dần thay đổi theo từng bước chân của kẻ phàm nhân bị ruồng bỏ ấy.
Trên đường đi, Lý Vô Trần liên tục vận chuyển Nghịch Thiên Quyết. Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Tầm nhìn của hắn trở nên sắc bén hơn, thính giác nhạy bén đến mức có thể nghe thấy tiếng côn trùng bò dưới tán lá mục. Mùi hương của đất, của cây cối, của những loài hoa dại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn như hòa mình vào thiên nhiên, không phải bằng cách hấp thu mà bằng cách đồng điệu với nó, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất.
Sự thay đổi này không chỉ là về sức mạnh thể chất, mà còn là một sự thay đổi sâu sắc trong nhận thức. Hắn bắt đầu nhìn thế giới theo một cách khác. Những quy tắc, những giới hạn mà trước đây hắn từng tin là bất khả xâm phạm, giờ đây lại hiện ra như những sợi xích vô hình, dễ dàng bị phá vỡ. “Thiên Đạo” mà người đời thường nhắc đến, liệu có phải chỉ là một sự sắp đặt của kẻ mạnh hơn? Liệu nó có thực sự là chân lý tối thượng?
Lý Vô Trần lắc đầu, xua đi những suy nghĩ quá xa vời. Đó là những câu hỏi của tương lai. Hiện tại, hắn cần phải sống sót, cần phải đủ mạnh để đối mặt với những kẻ đã hãm hại hắn và gia đình. Mê Vụ Lĩnh là bước đầu tiên. Hắn biết rằng, hành trình này sẽ cô độc, nhưng hắn không đơn độc. Hạt giống nghịch thiên trong đan điền, vật phẩm cổ xưa trong tay, và ý chí không bao giờ khuất phục của hắn, tất cả sẽ là bạn đồng hành trên con đường lật đổ định mệnh.
Khi bình minh ló dạng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên xuyên qua kẽ lá, Lý Vô Trần đã đặt chân đến rìa Mê Vụ Lĩnh. Một làn sương mù dày đặc bao phủ khu rừng, tạo nên một vẻ đẹp ma mị và đầy rẫy hiểm nguy. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương ẩm ướt của đất rừng, mùi cỏ cây hoang dại và một chút mùi tanh nồng của linh thú. Đây chính là nơi hắn sẽ bắt đầu hành trình của mình, nơi hắn sẽ nuôi dưỡng hạt giống nghịch thiên, chờ đợi ngày nó bùng nổ, phá tan mọi xiềng xích của phàm trần.
Hắn bước vào màn sương, thân ảnh dần chìm khuất, như một bóng ma hòa vào cảnh vật. Cả thế giới dường như vẫn ngủ yên, không hề hay biết rằng một mầm mống của sự biến đổi đang lặng lẽ nảy nở, chuẩn bị lật đổ mọi trật tự đã được định sẵn.
Hắn không biết rằng, ngay cả việc hắn có thể tiến vào Mê Vụ Lĩnh mà không bị phát hiện bởi những linh thú canh gác ở rìa rừng đã là một kỳ tích. Sức mạnh của hạt giống không chỉ là cường hóa bản thân, mà còn là khả năng hòa mình vào tự nhiên một cách hoàn hảo, che giấu khí tức đến mức khó tin. Đây là một lợi thế không nhỏ, giúp hắn tránh được vô số phiền phức không đáng có.
Mục tiêu đầu tiên của hắn ở Mê Vụ Lĩnh là tìm kiếm “Huyền Diệp Thảo”, một loại linh thảo cấp thấp nhưng cực kỳ hữu ích trong việc củng cố kinh mạch và tăng cường khả năng hấp thụ linh khí của cơ thể. Đối với một người tu luyện Nghịch Thiên Quyết như hắn, Huyền Diệp Thảo sẽ giúp quá trình chuyển hóa năng lượng từ hạt giống diễn ra hiệu quả hơn, đồng thời cũng giúp che giấu bớt đi sự đặc biệt của năng lượng Nghịch Thiên khỏi sự dò xét của người khác, nếu có ai đó vô tình đi ngang qua.
Lý Vô Trần di chuyển sâu hơn vào trong sương mù. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức yếu ớt của linh thú xung quanh, nhưng chúng đều không nhận ra sự hiện diện của hắn. Hắn như một cơn gió, lướt qua giữa các thân cây cổ thụ rêu phong, đôi mắt sắc bén quét qua từng bụi cây, từng tảng đá.
Bỗng nhiên, một tiếng gầm gừ nhẹ vọng đến từ phía trước. Đó là tiếng của một con “Hổ Liệt Phong”, một linh thú cấp hai, không quá mạnh nhưng đủ để gây nguy hiểm cho những tu sĩ Luyện Khí tầng trung. Con Hổ Liệt Phong này nổi tiếng với tốc độ nhanh như gió và móng vuốt sắc bén như thép. Thông thường, một tu sĩ Luyện Khí tầng ba hoặc tầng bốn mới dám đối mặt với nó.
Lý Vô Trần dừng lại, ẩn mình sau một gốc cây đại thụ. Hắn nhìn thấy con Hổ Liệt Phong đang rình mồi. Con mồi là một con thỏ rừng nhỏ bé, đang run rẩy gặm cỏ. Đối với Lý Vô Trần, đây là cơ hội tuyệt vời để thử nghiệm sức mạnh mới của mình mà không gây ra quá nhiều động tĩnh.
Hắn hít một hơi sâu, vận chuyển Nghịch Thiên Quyết. Hạt giống trong đan điền rung động mãnh liệt hơn, dòng năng lượng ấm áp chảy khắp cơ thể, tập trung vào đôi chân và cánh tay. Hắn cảm nhận được tốc độ và sức mạnh của mình đang tăng lên đáng kể.
“Sát khí không cần phải bùng nổ, chỉ cần đủ tinh tế để xuyên thủng.” Hắn nhớ lại lời tàn hồn cổ xưa từng nói. Hắn không định đối đầu trực diện, mà là một đòn đánh bất ngờ, chí mạng.
Con Hổ Liệt Phong vồ tới con thỏ. Ngay khoảnh khắc đó, Lý Vô Trần lao ra. Hắn không dùng bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ là một cú đấm đơn giản, nhưng được gia trì bởi năng lượng Nghịch Thiên. Nắm đấm của hắn không mang theo tiếng gió rít, không có ánh sáng chói lòa, chỉ là một dòng năng lượng vô hình, tinh tế và cực kỳ cô đọng.
Nắm đấm của hắn va chạm vào sườn của con Hổ Liệt Phong. Không có tiếng gầm đau đớn, chỉ có một tiếng “Rắc!” nhỏ nhẹ. Con linh thú to lớn run rẩy một cái, sau đó đổ sụp xuống, bất động. Ánh mắt nó vẫn còn sự ngạc nhiên và hoang mang, dường như không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Lý Vô Trần rút tay về. Trên sườn của con Hổ Liệt Phong, không có vết thương bên ngoài, nhưng bên trong, nội tạng của nó đã bị một lực lượng vô hình xuyên phá và hủy diệt hoàn toàn. Đây chính là sức mạnh của Nghịch Thiên Quyết, một sức mạnh phá vỡ cấu trúc từ bên trong, khó lòng phòng bị.
Hắn kiểm tra xung quanh, không có dấu hiệu của ai khác. Con thỏ rừng tội nghiệp đã bỏ chạy từ lúc nào. Lý Vô Trần không nán lại. Hắn lấy đi nội đan của con Hổ Liệt Phong – một tài nguyên quý giá ở phàm trần – rồi tiếp tục hành trình tìm Huyền Diệp Thảo, để lại xác con linh thú cho sự ăn mòn của thời gian và thiên nhiên.
Một bước chân nhỏ, một chiến thắng nhỏ, nhưng lại là bằng chứng hùng hồn cho sự nảy mầm của hạt giống nghịch thiên. Lý Vô Trần biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, còn vô số hiểm nguy. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ là người lật đổ mọi quy tắc, phá vỡ mọi xiềng xích, và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.