Nghịch Thiên
Chương 50

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:07:50 | Lượt xem: 6

Lý Vô Trần đứng lặng trên hành lang, cảm nhận luồng khí tức thanh đạm từ vườn linh dược. Cổ ngọc trong tay hắn lúc này không chỉ khẽ rung mà còn phát ra một độ ấm nhè nhẹ, như có sinh mệnh, như đang khao khát điều gì đó. Hắn nheo mắt. Đây không phải là khí tức linh dược thông thường. Có một sự cộng hưởng kỳ lạ giữa cổ ngọc và khu vườn, một thứ mà ngay cả những đệ tử ngoại môn có tu vi cao hơn cũng khó lòng phát hiện.

Hắn lén lút nhìn quanh. Đêm đã khuya, Thiên Đỉnh Học Viện chìm trong tĩnh lặng. Những đệ tử khác đã trở về phòng tu luyện hoặc nghỉ ngơi. Vị trí khu nhà tạp dịch nằm khá xa khu vực chính của học viện, lại bị bao phủ bởi cây cối rậm rạp, rất ít khi có người qua lại vào giờ này. Đây là cơ hội trời cho.

Lý Vô Trần nhẹ nhàng bước xuống bậc thềm đá, tiến vào khu vườn linh dược. Dưới ánh trăng mờ ảo, những cây linh thảo xanh mướt hiện lên với vẻ đẹp huyền bí. Khu vườn này rộng lớn, được chia thành nhiều khu vực nhỏ, trồng đủ loại linh dược từ cấp thấp nhất cho đến những loại khá quý hiếm mà ngay cả đệ tử nội môn cũng phải thèm muốn. Tuy nhiên, nhiệm vụ của Lý Vô Trần chỉ là chăm sóc những loại linh dược cấp thấp và trung bình, nằm ở rìa khu vườn.

Hắn đi sâu hơn vào khu vực mà mình phụ trách. Càng gần những linh dược, cổ ngọc trong tay hắn càng phát ra ánh sáng nhạt hơn, màu xanh lam huyền ảo. Độ ấm từ nó cũng rõ rệt hơn, lan tỏa vào lòng bàn tay Lý Vô Trần, khiến hắn cảm thấy một dòng năng lượng nhẹ nhàng đang chảy qua.

“Cổ ngọc này… rốt cuộc là thứ gì?” Hắn thầm nghĩ, lòng tràn đầy nghi hoặc và cả sự mong chờ. Vật phẩm này đã cứu hắn khỏi cái chết, và giờ đây, nó lại cho hắn một tín hiệu khác thường.

Hắn dừng lại trước một bụi Bách Hợp Thảo, một loại linh dược cấp một khá phổ biến, thường dùng để điều hòa khí huyết. Nhìn bề ngoài, bụi Bách Hợp Thảo này không có gì đặc biệt, thậm chí có vài lá hơi úa vàng do thiếu chăm sóc cẩn thận. Lý Vô Trần đưa cổ ngọc lại gần. Ngay lập tức, cổ ngọc như bị một lực hút vô hình kéo lấy, phát ra một luồng ánh sáng xanh lam mạnh mẽ hơn. Một sợi khí tức màu xanh lục nhạt, mắt thường khó thấy, từ bụi Bách Hợp Thảo từ từ tách ra, bị cổ ngọc hút vào.

Sợi khí tức đó vừa chạm vào cổ ngọc, liền tan biến, như được cổ ngọc nuốt chửng. Ngay sau đó, một dòng năng lượng tinh thuần hơn gấp bội, không hề lẫn tạp chất, thông qua cổ ngọc truyền thẳng vào lòng bàn tay Lý Vô Trần. Dòng năng lượng này ấm áp và dịu dàng, nhẹ nhàng chảy vào kinh mạch bị tổn thương của hắn, rồi hội tụ về đan điền.

Lý Vô Trần giật mình. Hắn đã từng thử tu luyện bằng cách hấp thu linh khí trời đất, nhưng vì đan điền bị phế, linh khí vừa vào cơ thể liền tan biến hoặc gây đau đớn dữ dội. Nhưng dòng năng lượng từ cổ ngọc này lại khác biệt hoàn toàn. Nó tinh thuần đến mức không cần qua bất kỳ sự tinh luyện nào, trực tiếp dung nhập vào cơ thể, như thể nó được sinh ra là để dành cho hắn. Đan điền của hắn, vốn dĩ khô cạn và nứt nẻ, lúc này như được tưới một dòng suối mát, dù chỉ là một giọt nhỏ, nhưng lại mang đến cảm giác sống động chưa từng có.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thay đổi vi diệu trong cơ thể. Tuy lượng năng lượng không nhiều, nhưng nó đã thực sự tồn tại trong đan điền của hắn, không hề tiêu tán. Đây là dấu hiệu cho thấy, con đường tu luyện của hắn, không hề bị đóng lại!

“Nó không chỉ hút linh khí… mà còn tinh luyện linh khí!” Lý Vô Trần thì thầm, đôi mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc và mừng rỡ. Cổ ngọc này không đơn thuần là một vật phẩm chứa đựng linh khí, mà nó còn là một bộ lọc, một công cụ biến đổi, có thể biến linh khí thô sơ thành năng lượng tinh thuần nhất. Điều này giải thích tại sao hắn có thể hấp thu nó mà không gặp phải vấn đề gì.

Hắn quay lại nhìn bụi Bách Hợp Thảo. Sau khi bị cổ ngọc hút đi sợi khí tức kia, bụi cây trông có vẻ hơi héo úa hơn một chút, nhưng không đến mức chết khô. Điều này cho thấy cổ ngọc chỉ hút đi một phần tinh hoa, không phải là toàn bộ sinh mệnh của linh dược.

Lý Vô Trần thử nghiệm với một cây Huyết Tinh Thảo khác. Cây Huyết Tinh Thảo này có màu đỏ sẫm đặc trưng, nhưng vì đất đai cằn cỗi và thiếu chăm sóc, nó trông khá èo uột. Hắn đưa cổ ngọc lại gần. Lại một lần nữa, luồng sáng xanh lam bùng lên, hút đi một sợi khí tức màu đỏ nhạt từ Huyết Tinh Thảo. Dòng năng lượng ấm nóng hơn, mang theo một chút khí huyết, truyền vào cơ thể hắn. Lý Vô Trần cảm nhận rõ ràng các kinh mạch của mình như được làm ấm, một cảm giác thư thái lan tỏa.

Hắn liên tục thử nghiệm trên nhiều loại linh dược khác nhau: Thanh Phong Thảo, Địa Tâm Chi, Phục Linh Hoa… Mỗi loại linh dược đều cung cấp một loại năng lượng với thuộc tính khác nhau, nhưng tất cả đều được cổ ngọc tinh luyện đến mức tối đa, dễ dàng dung nhập vào cơ thể hắn. Cảm giác đan điền dần dần được lấp đầy, dù chậm rãi nhưng chắc chắn, khiến Lý Vô Trần như rơi vào một giấc mơ.

Hắn chợt nhớ lại lời nói của vị trưởng lão phụ trách tạp dịch: “Ngươi chỉ là một phế vật, không thể tu luyện. Nhiệm vụ của ngươi là chăm sóc linh dược, đừng mơ mộng hão huyền.” Lúc đó, Lý Vô Trần đã cảm thấy tuyệt vọng. Nhưng giờ đây, chính những linh dược mà người khác coi là cỏ dại, lại trở thành nguồn sức mạnh của hắn. Chính khu vườn này, nơi hắn bị đày đến, lại là bí mật giúp hắn nghịch chuyển số phận.

Lý Vô Trần tiếp tục hấp thu linh khí một cách thầm lặng. Hắn không tham lam. Hắn biết mình không thể một sớm một chiều trở thành cường giả. Hơn nữa, việc hấp thu quá nhiều linh khí từ một cây linh dược có thể khiến nó héo úa, gây nghi ngờ. Hắn chỉ hút một lượng nhỏ từ mỗi cây, đảm bảo không để lại dấu vết rõ ràng. Khu vườn này có hàng ngàn cây linh dược, đủ để hắn âm thầm tích lũy.

Hắn dành gần hết đêm để đi quanh khu vườn, mỗi lần dừng lại trước một cây linh dược, lại đưa cổ ngọc ra, lặng lẽ hấp thu. Dần dần, một dòng năng lượng mỏng manh nhưng kiên cố đã hình thành trong đan điền của hắn. Nó giống như một hạt mầm vừa nảy nở, yếu ớt nhưng tràn đầy sức sống. Lý Vô Trần có thể cảm nhận được nó. Đây là khởi đầu của con đường tu luyện mà hắn tưởng chừng đã vĩnh viễn mất đi.

Hắn cũng nhận ra một điều khác: cổ ngọc này không chỉ tinh luyện linh khí, mà còn có khả năng hấp thu một cách thụ động linh khí từ môi trường xung quanh, dù chậm hơn rất nhiều so với việc trực tiếp hút từ linh dược. Điều này có nghĩa là ngay cả khi hắn không ở trong vườn linh dược, cổ ngọc vẫn sẽ âm thầm giúp hắn tích lũy sức mạnh.

Khi ánh bình minh đầu tiên hé rạng phía chân trời, nhuộm hồng cả khu vườn, Lý Vô Trần đã thấm mệt nhưng tinh thần phấn chấn chưa từng thấy. Hắn cất cổ ngọc vào trong lòng áo, cảm nhận hơi ấm từ nó truyền đến. Đan điền của hắn giờ đây không còn trống rỗng nữa. Hắn đã có một khởi đầu. Một khởi đầu mà không ai có thể ngờ tới, một khởi đầu nằm ngoài mọi quy tắc của Thiên Đỉnh Học Viện, và cả cái Thiên Mệnh mà người khác vẫn tôn thờ.

Hắn trở về phòng tạp dịch của mình, khuôn mặt vẫn giữ vẻ mệt mỏi, uể oải như thường lệ. Không ai biết rằng, dưới vẻ ngoài của một đệ tử tạp dịch phế vật, một hạt giống nghịch thiên đã thực sự nảy mầm, lặng lẽ hút lấy tinh hoa của đất trời, chờ ngày bùng nổ, lật đổ mọi định kiến, mọi xiềng xích.

“Thiên Mệnh sao… Ta sẽ cho ngươi thấy, một hạt cỏ dại cũng có thể mọc xuyên qua đá, vươn mình chạm đến bầu trời,” Lý Vô Trần thầm nhủ, đôi mắt lóe lên tia sáng kiên định. Con đường nghịch thiên của hắn, nay đã có bước chân đầu tiên, vững chắc hơn bao giờ hết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8