Nghịch Thiên
Chương 48
Lý Vô Trần đứng thẳng tắp, thân ảnh gầy gò nhưng lại toát ra một khí thế kiên nghị, bất khuất. Hắn hoàn toàn bỏ ngoài tai những ánh mắt phức tạp, những lời thì thầm to nhỏ từ đám đông thí sinh xung quanh. Đối với hắn, những cảm xúc ghen tị, khinh thường hay sợ hãi đó đều vô nghĩa. Mục tiêu của hắn không phải là được người khác công nhận, mà là tự mình định nghĩa lại số phận.
Viện trưởng Thiên Đỉnh, Lạc Bất Phàm, vẫn giữ nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt lại sâu thẳm khó dò. Ông ta vẫy tay, ra hiệu cho toàn bộ thí sinh trật tự. Một làn sóng áp lực vô hình lan tỏa, khiến mọi tiếng xì xào đều im bặt.
“Các ngươi,” Viện trưởng cất tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng lại vang vọng khắp quảng trường, “đã vượt qua vòng tuyển chọn khắc nghiệt nhất của Thiên Đỉnh Học Viện. Từ giờ phút này, các ngươi chính là một phần của Thiên Đỉnh, là những hạt giống tiềm năng cho tương lai của đại lục Thiên Nguyên này.”
Ông dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt trẻ tuổi đầy kỳ vọng, rồi dừng lại lâu hơn một chút ở Lý Vô Trần. “Thiên Đỉnh Học Viện luôn chào đón những thiên tài, những kẻ có ý chí kiên cường và khát vọng vươn lên. Nơi đây sẽ cung cấp cho các ngươi tài nguyên tu luyện tốt nhất, những công pháp bí truyền, và sự chỉ dẫn của các trưởng lão, giảng sư hàng đầu. Tuy nhiên, đừng bao giờ quên rằng, con đường tu luyện là một hành trình cô độc và đầy chông gai. Thiên Đỉnh chỉ là một điểm khởi đầu, chứ không phải là đích đến cuối cùng.”
“Tại đây, các ngươi sẽ được phân chia vào các viện khác nhau dựa trên tiềm năng và lĩnh vực sở trường. Ta hy vọng, tất cả các ngươi sẽ nỗ lực hết mình, không ngừng vượt qua giới hạn của bản thân. Hãy nhớ, Thiên Mệnh có thể định sẵn một con đường, nhưng ý chí của con người mới là thứ quyết định rốt cuộc con đường đó sẽ đi đến đâu.”
Lời nói cuối cùng của Viện trưởng như mang một ý nghĩa đặc biệt, khẽ chạm vào tâm can của Lý Vô Trần. Hắn ngước nhìn Lạc Bất Phàm, cảm thấy vị Viện trưởng này không hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Ông ta đã nhìn thấu điều gì đó ở hắn chăng?
Sau bài phát biểu, một vị trưởng lão tóc bạc, râu dài, thân hình cao lớn bước ra. Ông ta mặc một bộ trường bào màu xanh sẫm, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tinh tường. Đây là Trưởng lão Nhan Thanh Phong, phụ trách việc tiếp nhận tân sinh.
“Tất cả tân sinh hãy nghe đây!” Giọng Trưởng lão Nhan Thanh Phong vang dội, khí thế bức người. “Thiên Đỉnh Học Viện có ba viện chính: Thiên Viện dành cho những thiên tài có tiềm năng đột phá cao nhất, Địa Viện dành cho những người có nền tảng vững chắc và khả năng phát triển ổn định, và Huyền Viện dành cho những người có phương hướng tu luyện độc đáo hoặc cần rèn luyện đặc biệt.”
Ông ta bắt đầu đọc danh sách, mỗi khi một cái tên được xướng lên, người đó sẽ bước ra và được một đệ tử dẫn tới khu vực của viện mình. Hầu hết các thí sinh xuất sắc nhất đều được phân vào Thiên Viện, với sự tự mãn hiện rõ trên khuôn mặt.
“Mộ Dung Kiệt, Thiên Viện!” Trưởng lão Nhan Thanh Phong đọc. Một thiếu niên tuấn tú, khí chất cao ngạo, bước ra với nụ cười đắc ý. Hắn là người đứng thứ hai trong kỳ thi ảo cảnh, chỉ sau Lý Vô Trần, và là một trong những Thiên Kiêu nổi tiếng nhất đại lục. Hắn liếc nhìn Lý Vô Trần một cách khinh khỉnh, như muốn nói: “May mắn của ngươi sẽ không kéo dài mãi.”
Lý Vô Trần vẫn đứng yên, không biểu lộ cảm xúc. Hắn đã quen với những ánh mắt như vậy. Thậm chí, từ sâu thẳm, hắn còn cảm thấy một chút nhàm chán với sự kiêu ngạo nông cạn của những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử” này.
Danh sách dần ngắn lại, chỉ còn vài người, trong đó có Lý Vô Trần. Hắn nhận thấy Mộ Dung Kiệt và những người khác trong Thiên Viện đang ngấm ngầm chờ đợi xem hắn sẽ được phân vào đâu.
“Lý Vô Trần!” Cuối cùng, Trưởng lão Nhan Thanh Phong xướng tên hắn, giọng điệu có chút khác biệt, không còn sự lạnh nhạt ban đầu mà thay vào đó là một tia suy tư. “Ngươi được phân vào Thiên Viện!”
Cả quảng trường xôn xao. Mộ Dung Kiệt và đám Thiên Kiêu khác đều tỏ vẻ bất ngờ. Một kẻ xuất thân bình thường, không có gia thế hiển hách, lại được nhận vào Thiên Viện? Điều này nằm ngoài dự đoán của họ.
“Tuy nhiên,” Trưởng lão Nhan Thanh Phong nói tiếp, dập tắt mọi tiếng xì xào, “vì sự đặc biệt trong phương pháp tu luyện và tiềm năng chưa được khai thác hoàn toàn của ngươi, Viện trưởng đặc biệt sắp xếp ngươi vào khu vực Bích Thủy, dưới sự hướng dẫn của Trưởng lão Tĩnh Hiên. Nơi đó tuy linh khí dồi dào, nhưng cũng là nơi thử thách ý chí và khả năng tự lực của ngươi. Ngươi có đồng ý không?”
Khu vực Bích Thủy? Trưởng lão Tĩnh Hiên? Lý Vô Trần chưa từng nghe nói đến những cái tên này. Nhưng từ giọng điệu của Nhan Thanh Phong, hắn có thể cảm nhận được đây là một sự sắp xếp đặc biệt, có thể là một thử thách, nhưng cũng có thể là một cơ hội.
“Đệ tử đồng ý,” Lý Vô Trần đáp, giọng nói bình thản. Hắn không có gì để mất, và hắn tin vào bản năng của mình.
Một đệ tử nội môn bước tới, ra hiệu cho Lý Vô Trần đi theo. Trên đường đi, đệ tử này, tên là Lâm Phong, giải thích sơ qua về Học Viện. Lâm Phong là một thiếu niên hiền lành, ánh mắt có chút ngưỡng mộ khi nhìn Lý Vô Trần.
“Sư huynh Lý, khu vực Bích Thủy nằm sâu trong Thiên Viện, nhưng lại khá biệt lập. Trưởng lão Tĩnh Hiên là một vị trưởng lão bí ẩn, ít khi xuất hiện. Nghe nói, bà ấy chỉ nhận những đệ tử cực kỳ đặc biệt, hoặc những người có ‘duyên’ với bà. Trước đây, khu vực Bích Thủy này đã bỏ trống rất lâu rồi.”
Lý Vô Trần gật đầu, thầm ghi nhớ. Điều này càng khẳng định suy đoán của hắn: sự sắp xếp này không hề đơn giản.
Thiên Đỉnh Học Viện rộng lớn hơn hắn tưởng tượng rất nhiều. Những dãy kiến trúc cổ kính, hùng vĩ ẩn hiện giữa rừng cây xanh ngát, xen kẽ là những thác nước đổ xuống hồ sen trong vắt. Linh khí ở đây quả thực nồng đậm hơn hẳn bên ngoài, thậm chí còn tinh khiết hơn cả những nơi hắn đã từng tu luyện trước đây. Hắn có thể cảm nhận được từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể đang khẽ rung động, như đang vui mừng hấp thụ nguồn linh khí dồi dào này.
Sau khoảng thời gian đi bộ khá dài, họ cuối cùng cũng đến một con đường đá nhỏ, rêu phong phủ kín, dẫn vào một khu rừng trúc yên tĩnh. Bên trong rừng trúc, một ngôi nhà gỗ nhỏ đơn sơ hiện ra, bao quanh là một hồ nước trong xanh tĩnh lặng, đúng như tên gọi Bích Thủy.
“Đây chính là nơi ở của sư huynh Lý,” Lâm Phong chỉ tay. “Phía sau ngôi nhà là một động phủ nhỏ, nơi sư huynh có thể bế quan tu luyện. Linh khí ở đây tuy không mạnh mẽ như khu vực trung tâm Thiên Viện, nhưng lại rất ôn hòa và thuần khiết, rất thích hợp để tĩnh tâm.”
Lý Vô Trần bước vào ngôi nhà gỗ. Bên trong đơn giản nhưng sạch sẽ, có một chiếc giường, một bàn trà và một vài giá sách trống. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt len lỏi trong không gian, không phải là linh khí thuần túy, mà là một loại năng lượng cổ xưa nào đó, rất khó để nắm bắt.
Sau khi Lâm Phong rời đi, Lý Vô Trần ngồi xuống chiếc giường gỗ, nhắm mắt lại. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí đang thẩm thấu vào cơ thể. Rồi hắn đưa tay chạm vào chiếc cổ ngọc mà hắn vô tình nhặt được trong một lần gặp nạn. Chiếc cổ ngọc vốn đen sạm, nhưng giờ đây lại phát ra một ánh sáng mờ nhạt, như đang chậm rãi hấp thụ linh khí xung quanh, hoặc đang cộng hưởng với luồng khí tức cổ xưa trong ngôi nhà.
“Thiên Đỉnh Học Viện…” Hắn lẩm bẩm. Hắn biết, nơi đây sẽ không hề yên bình. Những ánh mắt ghen tị, những lời nói khinh thường của Mộ Dung Kiệt và những kẻ khác chỉ là khởi đầu. Con đường “Nghịch Thiên” của hắn sẽ phải đối mặt với vô số thử thách, từ những kẻ tự cho mình là “Thiên Mệnh Chi Tử” cho đến những quy tắc được thiết lập bởi “Thiên”.
Nhưng hắn không sợ hãi. Trái lại, một ngọn lửa ý chí bùng cháy mạnh mẽ hơn trong đáy mắt hắn. Hắn sẽ chứng minh, một phàm nhân bị ruồng bỏ cũng có thể phá vỡ mọi xiềng xích, lật đổ mọi quy tắc. Hắn sẽ tự tay viết nên câu chuyện của riêng mình, một câu chuyện mà “Thiên Mệnh” cũng phải cúi đầu.
“Thiên Đỉnh Học Viện, ta đến rồi,” Lý Vô Trần khẽ thì thầm, nắm chặt chiếc cổ ngọc trong tay. “Ta sẽ khiến nơi này, và cả cái Thiên Mệnh kia, phải thay đổi vì ta.”