Nghịch Thiên
Chương 47
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, nhưng trong mắt Lý Vô Trần, đó không phải là màu của sự kết thúc, mà là màu của một khởi đầu mới, rực cháy và dữ dội. Trần Hiên đã biến mất, để lại khoảng không trống rỗng, cùng với một mớ thông tin hỗn độn và đầy thách thức về “Thiên Mệnh Chi Tử” và “Thiên Đạo”. Hắn không cần bất kỳ thiên mệnh nào. Mệnh của hắn, hắn sẽ tự định đoạt.
Hít một hơi thật sâu, Lý Vô Trần cảm nhận luồng linh khí mỏng manh nhưng tinh khiết của nơi này. Dù Trần Hiên nói đây chỉ là một tiểu thế giới, nhưng đối với hắn, nó vẫn còn quá nhiều điều để khám phá, quá nhiều thử thách để vượt qua. Thiên Đỉnh Học Viện là bước đi đầu tiên.
Chân Lý Vô Trần vững vàng bước đi, không chút do dự. Hắn không có ngựa, cũng không có phi hành pháp bảo xa xỉ. Chỉ bằng đôi chân trần, hắn băng qua những cánh rừng rậm, vượt qua những con sông chảy xiết, ngày đêm không ngừng nghỉ. Mỗi bước đi là một lần hắn khắc sâu thêm quyết tâm vào tâm khảm. Những kẻ từng khinh thường hắn, những kẻ đã cướp đi người thân của hắn, sẽ phải trả giá. Nhưng đó không phải là mục tiêu cuối cùng. Mục tiêu của hắn là cái gọi là “Thiên Đạo” kia.
Trên đường đi, hắn thỉnh thoảng gặp phải những nhóm cường đạo hoặc yêu thú cấp thấp. Với sức mạnh hiện tại của hắn, những trở ngại này chỉ như những viên đá dăm trên đường. Mỗi lần giao chiến, hắn lại càng thuần thục hơn các chiêu thức đã học, và quan trọng hơn, hắn học cách kiểm soát luồng khí tức đặc biệt trong cơ thể mình. Đó là luồng khí tức mà vật phẩm thần bí – tàn phiến ngọc bội – đã mang lại cho hắn, thứ đã giúp hắn tái tạo đan điền và mở ra một con đường tu luyện hoàn toàn khác biệt. Nó không phải linh khí bình thường, mà là một loại năng lượng nguyên thủy, mạnh mẽ và khó lường hơn nhiều.
Ba ngày ba đêm sau, Lý Vô Trần cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng Thiên Đỉnh Học Viện. Nó không phải một tòa kiến trúc đơn lẻ, mà là một quần thể kiến trúc khổng lồ, sừng sững trên một dãy núi cao chót vót, ẩn hiện trong mây mù. Những tòa tháp cao vút chạm trời, những cung điện nguy nga tráng lệ, tất cả đều được xây dựng từ đá cẩm thạch trắng muốt và vàng ròng, lấp lánh dưới ánh nắng ban mai. Linh khí nơi đây dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành từng luồng sương khói bồng bềnh bao phủ khắp các đỉnh núi. So với những nơi hắn từng sống, Thiên Đỉnh Học Viện tựa như một tiên cảnh trần gian.
“Đây chính là trung tâm tu luyện của tiểu thế giới này sao?” Lý Vô Trần lẩm bẩm, trong lòng không khỏi cảm thán. “Vậy mà Trần Hiên lại nói nó chỉ là một góc nhỏ.” Cảm giác về sự rộng lớn của thế giới một lần nữa ập đến, nhưng không làm hắn nản chí, ngược lại càng khơi dậy ý chí chinh phục mãnh liệt hơn.
Hắn tiến về phía cổng chính của học viện, nơi có hàng trăm thiếu niên, thiếu nữ đang tụ tập. Họ đến từ các gia tộc lớn, các tông môn nhỏ, hoặc những vùng đất xa xôi, tất cả đều mang trong mình khát vọng trở thành cường giả. Tiếng cười nói, tiếng khoe khoang, tiếng tranh luận ồn ào vang vọng. Lý Vô Trần, với bộ quần áo đơn bạc và khuôn mặt khắc khổ, nhanh chóng trở thành một kẻ lạc loài giữa đám đông rực rỡ và tự mãn đó.
Một nhóm thiếu niên ăn mặc sang trọng, trên người đeo đầy những pháp bảo lấp lánh, liếc nhìn Lý Vô Trần với vẻ khinh miệt. “Nhìn kìa, lại có một tên nhà quê đến đây mơ mộng à?” một kẻ trong số đó cười cợt. “Thiên Đỉnh Học Viện không phải là nơi ai muốn vào cũng được đâu.”
Lý Vô Trần phớt lờ những lời châm chọc đó. Hắn đã quá quen với sự khinh miệt. Ánh mắt hắn chỉ tập trung vào một tấm bia đá khổng lồ dựng ngay cổng, trên đó khắc những dòng chữ cổ kính: “Chỉ người có ý chí sắt đá, linh căn siêu phàm, hoặc cơ duyên nghịch thiên mới được phép bước vào Thiên Đỉnh Học Viện.”
Đúng lúc đó, một vị trưởng lão tóc bạc phơ, râu dài tới ngực, bước ra từ trong học viện. Ông ta nhìn lướt qua đám đông, ánh mắt sắc bén như chim ưng. “Được rồi, các ngươi im lặng! Kỳ tuyển sinh năm nay bắt đầu. Các ngươi sẽ trải qua ba vòng kiểm tra. Vòng một: Kiểm tra linh căn và tiềm năng. Vòng hai: Kiểm tra sức mạnh thực chiến. Vòng ba: Kiểm tra ý chí và tâm tính.”
Vòng một bắt đầu. Từng người một bước lên một bệ đá đặc biệt, đặt tay lên quả cầu thủy tinh. Quả cầu sẽ phát sáng với màu sắc khác nhau, biểu thị thuộc tính và cấp độ linh căn. Đa số đều là linh căn cấp thấp hoặc trung bình. Một vài người đạt được linh căn thượng phẩm thì được đám đông trầm trồ, khen ngợi.
Đến lượt Lý Vô Trần. Hắn bước lên bệ đá, đặt tay lên quả cầu. Cả đám đông im lặng chờ đợi. Quả cầu thủy tinh vẫn im lìm, không một chút ánh sáng nào. Các giám khảo nhíu mày. “Không có linh căn?” một vị trưởng lão thốt lên, giọng điệu đầy vẻ nghi ngờ. “Hay là linh căn quá thấp đến mức không thể hiện ra?”
Tiếng xì xào bắt đầu lan ra. “Quả nhiên là tên nhà quê, ngay cả linh căn cũng không có.” “Phế vật mà cũng muốn vào Thiên Đỉnh Học Viện sao?”
Vị trưởng lão giám khảo lắc đầu. “Ngươi… không đạt yêu cầu. Trở về đi.”
Lý Vô Trần không nói một lời. Hắn biết linh căn của mình đã bị phế, sau đó được tái tạo lại bằng tàn phiến ngọc bội. Linh căn của hắn không thể được đo lường bằng những phương pháp thông thường. Hắn rút tay về, định rời đi, nhưng đúng lúc đó, một giọng nói trầm thấp vang lên.
“Khoan đã!”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía người vừa lên tiếng. Đó là vị viện trưởng của Thiên Đỉnh Học Viện, một lão giả râu tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền từ nhưng đôi mắt lại sáng quắc như sao. Ông ta đã ngồi quan sát từ đầu, nhưng đây là lần đầu tiên lên tiếng.
“Linh căn không phải là tất cả,” Viện trưởng Thiên Đỉnh chậm rãi nói. “Có những người sở hữu linh căn nghịch thiên, hoặc có những cơ duyên đặc biệt, không thể đo lường bằng những phương pháp thông thường. Tiểu tử, ngươi có muốn thử vòng hai không?”
Đám đông lại xôn xao. Viện trưởng lại phá lệ vì một kẻ không linh căn sao? Lý Vô Trần ngẩng đầu, ánh mắt giao nhau với ánh mắt của vị viện trưởng. Hắn nhìn thấy trong đôi mắt già nua kia một tia sáng kỳ lạ, như thể ông ta đang tìm kiếm điều gì đó đặc biệt ở hắn.
“Đương nhiên,” Lý Vô Trần đáp, giọng nói bình tĩnh nhưng đầy kiên định. “Ta đến đây không phải để bị từ chối.”
Vị trưởng lão giám khảo có vẻ không hài lòng, nhưng không dám phản đối quyết định của Viện trưởng. Lý Vô Trần được phép bước vào vòng hai: Kiểm tra sức mạnh thực chiến.
Vòng hai diễn ra trong một đấu trường lớn. Thí sinh sẽ phải chiến đấu với một con rối gỗ được kích hoạt bằng linh lực, cấp độ sức mạnh của con rối sẽ tăng dần. Lý Vô Trần là người cuối cùng bước vào. Hắn đối mặt với con rối cấp độ Hậu Thiên Cảnh đỉnh phong, cấp độ mà hầu hết các thí sinh đều phải chật vật mới vượt qua.
Con rối gỗ lao tới, tung ra những quyền cước mạnh mẽ, mang theo linh lực cuồn cuộn. Lý Vô Trần không né tránh, hắn bước lên, hai tay kết ấn, một luồng khí tức đen trắng đan xen bùng lên quanh người hắn. Đó là năng lượng từ tàn phiến ngọc bội, thứ đã giúp hắn lĩnh ngộ được một phần của công pháp cấm kỵ.
Hắn không sử dụng những chiêu thức hoa mỹ, chỉ là những cú đấm và đá đơn giản, nhưng mỗi chiêu đều mang theo một lực lượng kinh người. Khác với linh lực của người thường, năng lượng của Lý Vô Trần mang theo một sự hỗn loạn và nguyên thủy, có khả năng xuyên phá và ăn mòn. Chỉ trong vài chiêu, con rối gỗ đã bị đánh tan tác, các khớp nối kêu răng rắc rồi vỡ vụn thành từng mảnh.
Cả đấu trường chìm vào im lặng. Các thí sinh khác há hốc mồm kinh ngạc. Ngay cả các vị trưởng lão cũng không giấu được vẻ sửng sốt. Một người không linh căn, lại có thể đánh bại con rối Hậu Thiên Cảnh đỉnh phong một cách dễ dàng như vậy? Sức mạnh này đã vượt qua cảnh giới đó rất nhiều. Đây không còn là sức mạnh của phế vật nữa, mà là một sự dị biến, một điều phi thường!
Vị Viện trưởng mỉm cười, đôi mắt đầy vẻ tán thưởng. “Quả nhiên không phụ kỳ vọng. Ngươi đã vượt qua vòng hai. Đến vòng ba.”
Vòng ba là một bài kiểm tra tâm tính và ý chí. Thí sinh sẽ bước vào một ảo cảnh, nơi họ phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất của mình, hoặc những cám dỗ khó cưỡng. Đây là vòng kiểm tra khó nhất, vì nó không chỉ đòi hỏi sức mạnh mà còn cả sự kiên định của bản thân.
Lý Vô Trần bước vào ảo cảnh. Ngay lập tức, hắn thấy mình đứng giữa một chiến trường đổ nát, xung quanh là những thi thể người thân yêu. Hình ảnh cha mẹ hắn, những người đã hy sinh vì hắn, hiện lên rõ mồn một. Giọng nói của những kẻ đã hãm hại hắn vang vọng bên tai, chế giễu sự yếu đuối của hắn. Nỗi đau, sự hối hận, và cả sự tức giận dâng trào trong lòng hắn.
Nhưng Lý Vô Trần không sụp đổ. Hắn nhắm mắt lại, hít thở thật sâu. Hắn đã trải qua quá nhiều đau khổ. Những ký ức đó không phải để làm hắn yếu đuối, mà là để tôi luyện ý chí của hắn. Hắn nhớ lại lời thề của mình: lật đổ Thiên Đạo, định nghĩa lại mệnh của mình.
Khi hắn mở mắt ra, ánh mắt không còn là sự đau khổ hay tức giận, mà là một ngọn lửa kiên định. “Đây không phải là nỗi sợ hãi,” hắn nói, giọng nói vang vọng trong ảo cảnh. “Đây là động lực. Ta sẽ không bao giờ gục ngã trước những bóng ma của quá khứ.”
Ảo cảnh bắt đầu lung lay, rồi vỡ vụn. Lý Vô Trần bước ra khỏi ảo cảnh, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng ánh mắt hắn vẫn sáng rực. Các vị trưởng lão nhìn hắn với vẻ kinh ngạc tột độ. Hắn đã vượt qua ảo cảnh nhanh hơn bất kỳ thí sinh nào khác, và với một ý chí kiên cường đến khó tin.
Viện trưởng Thiên Đỉnh Học Viện đứng dậy, vỗ tay. “Tốt! Rất tốt! Lý Vô Trần, ngươi chính thức được nhận vào Thiên Đỉnh Học Viện!”
Tiếng vỗ tay vang lên lác đác, phần lớn là từ các trưởng lão và một số ít thí sinh ngưỡng mộ. Còn lại, đa số vẫn nhìn Lý Vô Trần với ánh mắt phức tạp: có sự ghen tị, có sự khinh thường, và cả một chút sợ hãi trước sự dị thường của hắn.
Lý Vô Trần không quan tâm. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, và những thử thách ở Thiên Đỉnh Học Viện mới chỉ là khởi đầu. Hắn sẽ là một “dị số” ở nơi này, một kẻ phá vỡ mọi quy tắc. Hắn sẽ chứng minh rằng, “Thiên Mệnh” không phải là thứ không thể thay đổi. Hắn sẽ tự tay viết nên “Nghịch Thiên” của riêng mình.