Nghịch Thiên
Chương 45
Bình minh của ngày mới không mang theo bất kỳ sự ủy mị hay nuối tiếc nào cho Lý Vô Trần. Hắn thức dậy trước khi mặt trời ló dạng, không cần tiếng gà gáy hay đồng hồ báo thức. Tâm trí hắn đã được tôi luyện qua vô số thử thách, luôn giữ sự cảnh giác cao độ và một ý chí kiên định.
Hắn thu dọn hành lý đơn giản của mình – một vài bộ quần áo thô sơ, lương thực khô, một bình nước, và thanh trường kiếm đã cùng hắn trải qua nhiều trận chiến. Lạc Dương Thành vẫn còn chìm trong màn sương mờ ảo, những mái ngói xanh xám nhấp nhô như sóng biển. Hắn không ngoảnh đầu nhìn lại. Quá khứ là những xiềng xích, và hắn đã quyết tâm cắt đứt chúng.
Cánh cổng thành phía Nam mở ra đón những chuyến xe buôn đầu tiên và những người dân lao động sớm. Lý Vô Trần hòa vào dòng người, dáng vẻ bình thường đến mức không ai chú ý. Hắn không phải là một thiếu niên thư sinh yếu ớt, cũng không phải một cường giả ngạo nghễ. Hắn là một cái bóng, một dị số, lặng lẽ mang theo ngọn lửa Nghịch Thiên trong trái tim mình.
Con đường phía Nam dẫn ra khỏi Lạc Dương Thành là một con đường đá lót, quanh co uốn lượn qua những cánh đồng xanh mướt và những khu rừng thưa. Ban đầu, không khí còn khá nhộn nhịp với những người đi chợ sớm hay những đoàn thương nhân. Nhưng càng đi xa, cảnh vật càng trở nên hoang sơ, đường mòn dần biến thành lối đi đất, và sự an toàn dường như cũng dần tan biến.
Lý Vô Trần không vội vàng. Hắn giữ một tốc độ ổn định, bước chân nhẹ nhàng nhưng vững chắc, như thể đã quen với việc đi bộ hàng trăm dặm. Hắn vận chuyển linh lực trong cơ thể, hòa quyện với từng nhịp thở, từng bước đi, để duy trì trạng thái tốt nhất và sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống. Công pháp Vô Danh mà hắn tu luyện dường như không có giới hạn, mỗi ngày đều mang lại những cảm nhận mới mẻ về sự dung hợp giữa linh lực và ý chí.
Đến giữa trưa, hắn đã rời xa khu vực canh tác, tiến sâu vào một khu rừng rậm rạp hơn. Tán cây cổ thụ cao vút che khuất ánh mặt trời, khiến không gian dưới đất trở nên âm u, ẩm ướt. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng chim hót líu lo xen lẫn với những âm thanh không rõ ràng từ sâu trong rừng. Đây chính là nơi mà những kẻ thủ ác thường ẩn nấp.
Lý Vô Trần không hề thả lỏng cảnh giác. Đôi mắt hắn quét qua từng bụi cây, từng tảng đá, không bỏ sót một chi tiết nhỏ nào. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn cảm nhận bằng linh giác. Linh lực trong đan điền của hắn như một dòng suối âm ỉ, sẵn sàng bùng nổ khi cần thiết.
Đột nhiên, một mùi tanh nồng xộc vào mũi hắn. Mùi máu tươi. Hắn lập tức nấp vào sau một thân cây cổ thụ, rút thanh kiếm ra khỏi vỏ. Mũi kiếm khẽ rung lên, phản chiếu ánh sáng lờ mờ xuyên qua tán lá.
Tiếng động dần rõ ràng hơn. Tiếng người quát tháo, tiếng rên rỉ, và tiếng kim loại va chạm. Một cuộc phục kích. Không ngoài dự đoán của hắn.
Hắn nhẹ nhàng di chuyển đến gần hơn, ẩn mình khéo léo giữa những tán lá rậm rạp. Từ vị trí ẩn nấp, hắn thấy một cảnh tượng quen thuộc nhưng vẫn khiến hắn sôi máu. Một đoàn thương nhân nhỏ, chỉ có ba người, đang bị một nhóm năm tên cướp chặn đường. Những tên cướp này ăn mặc rách rưới, mặt mày dữ tợn, tay cầm đao kiếm loang lổ máu. Một trong số những người thương nhân đã gục ngã, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất.
“Nộp hết tiền bạc, bảo vật ra đây! Nếu không, lão tử sẽ cho các ngươi xuống suối vàng đoàn tụ với tiểu tử này!” Tên cướp đầu sỏ, một gã đàn ông vạm vỡ với một vết sẹo dài trên má, cười khẩy, mũi đao chỉ vào một người phụ nữ run rẩy.
Lý Vô Trần không vội ra tay. Hắn quan sát. Năm tên cướp này đều là võ giả cấp thấp, khoảng Luyện Khí cảnh tầng 3 đến tầng 5. Tên đầu sỏ có lẽ đạt đến Luyện Khí cảnh tầng 5. Những người thương nhân thì yếu ớt hơn nhiều, chỉ có hai người còn lại, một nam một nữ, đều chỉ là phàm nhân hoặc võ giả cấp một, hai. Tình thế rõ ràng là tuyệt vọng.
Hắn nhớ lại những lời nói cuối cùng của gia gia, những lời dạy về đạo lý, về việc không bao giờ quay lưng lại với những kẻ yếu thế bị áp bức. Nhưng hắn cũng nhớ bài học xương máu về sự yếu đuối của bản thân. Hắn không còn là Lý Vô Trần của ngày xưa, kẻ sẽ lao ra một cách mù quáng. Hắn là Lý Vô Trần, kẻ sẽ hành động có tính toán, nhưng không bao giờ quên đi lý tưởng của mình.
Linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu vận chuyển nhanh hơn. Hắn đã đạt đến Luyện Khí cảnh tầng 7, và công pháp Vô Danh giúp hắn có sức mạnh vượt xa những kẻ cùng cảnh giới. Hơn nữa, kinh nghiệm chiến đấu sinh tử của hắn không phải là thứ mà những tên cướp rừng núi này có thể so sánh.
Hắn nhắm vào tên cướp đứng ở rìa ngoài cùng, kẻ đang mải mê lục soát túi của người thương nhân đã chết. Hắn cần một đòn đánh phủ đầu bất ngờ để tạo lợi thế.
Với một động tác nhẹ nhàng như chim én lượn, Lý Vô Trần vụt ra khỏi chỗ ẩn nấp. Hắn không gây ra một tiếng động nào. Thanh kiếm trong tay hắn như một tia chớp bạc. “Xoẹt!”
Tên cướp đứng ngoài chưa kịp phản ứng, cổ họng đã bị lưỡi kiếm sắc bén cắt đứt. Máu tươi phun ra như suối, thân thể hắn đổ gục xuống đất, đôi mắt vẫn còn mở trừng trừng vì kinh ngạc.
Sự việc xảy ra quá nhanh, khiến những tên cướp còn lại ngây người. Tên đầu sỏ lập tức gầm lên: “Ai đó? Kẻ nào dám!”
Lý Vô Trần không trả lời. Hắn không muốn lãng phí lời nói với những kẻ như vậy. Hắn xoay người, chân đạp mạnh xuống đất, mượn lực lao thẳng về phía tên cướp thứ hai đang lùi lại vì sợ hãi. Hắn không dùng những chiêu thức hoa mỹ, mà là những đòn đánh trực diện, nhanh gọn và chí mạng.
Mũi kiếm của hắn đâm xuyên qua ngực tên cướp, rút ra nhanh như chớp. Tên cướp ôm ngực, máu tuôn xối xả, ngã vật xuống. Hai tên đã chết chỉ trong tích tắc.
“Cùng lên! Giết hắn!” Tên đầu sỏ rống lên, vung đao xông tới. Hai tên còn lại cũng lấy lại tinh thần, từ hai bên tấn công Lý Vô Trần.
Lý Vô Trần mỉm cười lạnh lùng. Hắn không sợ hãi. Đây chính là thứ hắn cần, những trận chiến thực tế để mài giũa ý chí và sức mạnh. Hắn không né tránh hoàn toàn, mà sử dụng kiếm của mình như một phần kéo dài của cơ thể, đỡ gạt, phản công, và tìm kiếm sơ hở.
Một tên cướp vung rìu từ trên cao bổ xuống. Lý Vô Trần nghiêng người tránh né, đồng thời mũi kiếm của hắn lướt qua cánh tay của tên cướp còn lại đang định chém từ bên sườn. Một tiếng kêu đau đớn vang lên, tên cướp ôm cánh tay chảy máu, lùi lại.
Tên cướp cầm rìu vì đòn đánh hụt nên mất thăng bằng. Lý Vô Trần không bỏ lỡ cơ hội. Hắn tiến lên một bước, thân pháp nhanh nhẹn đến kinh ngạc, mũi kiếm đâm thẳng vào yết hầu của đối thủ. “Phập!”
Giờ chỉ còn lại tên đầu sỏ và tên cướp bị thương ở cánh tay. Tên bị thương sợ hãi đến mức vứt bỏ vũ khí, quỳ xuống cầu xin: “Đại hiệp tha mạng! Đại hiệp tha mạng! Tiểu nhân không dám nữa!”
Lý Vô Trần liếc nhìn hắn một cái, đôi mắt lạnh lùng như băng. “Những kẻ như các ngươi, giết người không ghê tay, bây giờ mới biết sợ sao?”
Tên cướp đầu sỏ thấy tình thế đã xoay chuyển hoàn toàn, cũng bắt đầu run rẩy. Hắn tuy là Luyện Khí cảnh tầng 5, nhưng không thể ngờ Lý Vô Trần lại mạnh đến mức này, ra tay tàn nhẫn và hiệu quả. Hắn biết mình không phải đối thủ. Hắn vung đao chém loạn xạ một đòn cuối cùng để mở đường thoát, rồi quay đầu bỏ chạy vào sâu trong rừng.
Lý Vô Trần không đuổi theo tên bị thương. Hắn tập trung vào tên đầu sỏ. Kẻ cầm đầu mới là mối nguy hiểm lớn nhất. Hắn không muốn để lại hậu họa. Hắn thi triển thân pháp Vô Ảnh, tốc độ tăng vọt, chỉ trong vài hơi thở đã rút ngắn khoảng cách.
Tên cướp đầu sỏ hoảng sợ quay đầu lại. Hắn thấy Lý Vô Trần đã ở ngay sau lưng mình, thanh kiếm như một con rắn độc vươn tới. Hắn chỉ kịp hét lên một tiếng thảm thiết trước khi lưỡi kiếm đâm xuyên qua sau lưng, xuyên qua tim.
Lý Vô Trần rút kiếm ra, máu tươi bắn ra. Hắn phủi nhẹ giọt máu trên lưỡi kiếm, nhìn năm cái xác nằm la liệt trên đất. Hắn không cảm thấy vui sướng hay thỏa mãn, chỉ có một sự lạnh nhạt. Đây là con đường hắn đã chọn, con đường của máu và lửa. Hắn không thể mềm lòng.
Hắn quay lại nhìn hai người thương nhân. Người phụ nữ đã ngất đi vì sợ hãi, còn người đàn ông thì run rẩy quỳ xuống, dập đầu lia lịa: “Đa tạ đại hiệp cứu mạng! Đa tạ đại hiệp!”
Lý Vô Trần gật đầu, không nói gì. Hắn kiểm tra những tên cướp đã chết, thu thập một ít tiền bạc và vài viên linh thạch cấp thấp từ chúng. Những thứ này tuy không nhiều, nhưng cũng đủ để trang trải chi phí cho hành trình sắp tới. Hắn không phải là kẻ ra tay vì nghĩa hiệp, mà là một kẻ sống sót, cần mọi thứ có thể để tồn tại và mạnh lên.
Hắn không nán lại lâu. “Các ngươi hãy mau rời khỏi đây,” hắn nói, giọng nói trầm ổn, “Tìm một nơi an toàn hơn.”
Người đàn ông vội vàng gật đầu, cố gắng đỡ người phụ nữ đứng dậy. Hắn nhìn theo bóng lưng của Lý Vô Trần, đôi mắt vẫn còn đong đầy sự sợ hãi và kính nể.
Lý Vô Trần tiếp tục hành trình của mình, bước chân không hề chậm lại. Cuộc chiến vừa rồi chỉ là một khởi đầu nhỏ. Hắn biết con đường đến Thiên Đỉnh Học Viện, và xa hơn nữa là con đường Nghịch Thiên, sẽ còn đầy rẫy những thử thách, những kẻ thù mạnh hơn gấp bội. Nhưng mỗi một trận chiến, mỗi một giọt máu, mỗi một khắc sinh tử đều là một bước đệm, tôi luyện hắn trở nên mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn.
Hắn nhìn lên bầu trời xanh thẳm, xuyên qua những tán lá cây. “Thiên à, ngươi cứ thử xem. Ta sẽ không bao giờ khuất phục.”
Ngọn lửa trong đôi mắt hắn vẫn rực cháy, mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hắn là một dị số, hắn sẽ phá vỡ mọi giới hạn, mọi quy tắc. Con đường Nghịch Thiên đã chính thức bắt đầu, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên” này.