Nghịch Thiên
Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:04:47 | Lượt xem: 5

Cánh cổng thành to lớn khép lại sau lưng, Lý Vô Trần hòa mình vào dòng người tấp nập. Trung Châu Đại Lục, khác xa với bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân đến. Không khí nơi đây dường như cũng đậm đặc linh khí hơn, mỗi hơi thở đều mang theo một cảm giác sảng khoái, tràn đầy sinh lực. Những tòa kiến trúc nguy nga sừng sững, chạm khắc tinh xảo, vươn cao tới tận mây xanh, cho thấy sự phát triển vượt bậc của nền văn minh tu luyện. Những con đường lát đá xanh cổ kính, rộng lớn, đủ cho hàng chục cỗ linh xa song hành mà vẫn còn dư chỗ.

Hắn ngẩng đầu nhìn, trên không trung thấp thoáng những bóng dáng phi hành, có người cưỡi linh thú hùng vĩ, có người đạp kiếm khí như cầu vồng, lại có kẻ trực tiếp ngự không mà đi, tốc độ nhanh đến mức chỉ còn là một vệt mờ. Mỗi người đều mang theo khí tức mạnh mẽ, không giống như những cường giả hắn từng gặp ở tiểu thế giới. Ở đây, cảnh giới Nguyên Anh có lẽ chỉ là khởi điểm, còn Hóa Thần, Luyện Hư cũng không phải là hiếm thấy.

Lý Vô Trần thầm rùng mình. Hắn đã cố gắng che giấu khí tức đến mức tối đa, biến mình thành một thiếu niên bình thường, nhưng ngay cả vậy, hắn vẫn cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường giữa biển người này. Sự khiêm tốn và ẩn nhẫn, quả nhiên là kim chỉ nam cho hành trình mới.

Hắn bước đi chậm rãi, đôi mắt đảo khắp nơi, thu thập mọi thông tin có thể. Những cửa hàng san sát nhau, bày bán đủ loại kỳ trân dị bảo, linh dược quý hiếm, pháp khí lấp lánh. Âm thanh rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng trò chuyện rộn ràng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sống động của một thế giới phồn hoa. Hắn nhận thấy, ở đây, linh thạch không chỉ là đơn vị tiền tệ, mà còn là thước đo địa vị, quyền lực.

Một góc phố, một đám đông đang tụ tập. Tò mò, Lý Vô Trần ghé lại gần. Đó là một đài tỷ võ nhỏ, nơi hai thanh niên đang giao đấu. Khí tức của họ đạt đến cảnh giới Kim Đan hậu kỳ, chiêu thức sắc bén, linh lực cuồn cuộn. Xung quanh, những tiếng reo hò cổ vũ không ngớt. Điều khiến Lý Vô Trần chú ý không phải là trận đấu, mà là thái độ của những người xem. Họ bình phẩm về cảnh giới, về chiêu thức, về xuất thân của hai người, như thể đó là chuyện thường ngày ở huyện. Điều này cho thấy, cảnh giới Kim Đan ở Trung Châu chỉ là hạng trung, không còn là đỉnh phong như ở tiểu thế giới của hắn.

“Phế vật! Kim Đan hậu kỳ mà chỉ có thế này sao? Trung Châu ta sao có thể chứa chấp những kẻ yếu kém như ngươi?” Một giọng nói kiêu ngạo vang lên từ đám đông. Một nam tử mặc cẩm bào, dáng vẻ bệ vệ, khinh khỉnh buông lời. Khí tức của hắn rõ ràng đã đạt đến Nguyên Anh sơ kỳ, nhưng thái độ lại ngông cuồng vô độ.

Lý Vô Trần nhíu mày. Thật không ngờ, vừa đặt chân đến đây đã chứng kiến cảnh tượng này. Sự phân cấp khắc nghiệt và thái độ ngạo mạn của kẻ mạnh hơn đã in sâu vào máu thịt của những người ở đây. Hắn nhớ lại những lời chế giễu “phế vật” mà hắn từng phải nghe. Một tia lạnh lẽo lóe lên trong mắt hắn, nhưng nhanh chóng bị che giấu. Hắn không thể bộc lộ bản thân quá sớm, càng không thể vì những chuyện nhỏ nhặt mà gây sự chú ý.

Hắn tiếp tục đi, tâm trí đã có một cái nhìn tổng quan hơn về Trung Châu. Nơi đây cường giả như mây, tài nguyên phong phú, nhưng cũng đầy rẫy sự cạnh tranh, áp bức. Đây chính là mảnh đất màu mỡ để hắn mài giũa bản thân, nhưng cũng là nơi ẩn chứa vô vàn hiểm nguy.

Việc đầu tiên cần làm là tìm một chỗ nghỉ chân, sau đó là thu thập thêm thông tin chi tiết về các thế lực, tông môn, và những quy tắc ngầm của đại lục này. Hắn không muốn mình trở thành kẻ mù mờ, lạc lõng giữa biển người. Hắn cần một thân phận mới, một khởi đầu mới, không dính dáng đến quá khứ đầy bi kịch của mình.

Hắn đi đến một khu vực sầm uất hơn, nơi có nhiều khách điếm và tửu quán. Chọn một khách điếm không quá sang trọng nhưng cũng không quá tồi tàn, Lý Vô Trần bước vào. Linh lực nơi đây khá dồi dào, đủ để hắn duy trì tu luyện cơ bản.

“Khách quan, xin hỏi ngài cần gì?” Một tiểu nhị nhanh nhẹn tiến tới, vẻ mặt tươi cười.

“Cho ta một gian phòng thượng hạng, yên tĩnh.” Lý Vô Trần nói, ngữ khí bình thản.

Tiểu nhị liếc nhìn hắn một cái, đánh giá bộ quần áo đơn giản cùng khí tức yếu ớt, ánh mắt có chút khinh thường nhưng vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp. “Thượng hạng phòng cần ba mươi khối hạ phẩm linh thạch một đêm. Ngài có đủ không?”

Lý Vô Trần không nói gì, lấy ra một cái túi trữ vật. Bên trong là số linh thạch hắn đã tích góp được từ những cuộc phiêu lưu ở tiểu thế giới. Mặc dù ở đó linh thạch không phổ biến, nhưng hắn vẫn có được một lượng kha khá từ các di tích và kho báu. Hắn lấy ra năm mươi khối hạ phẩm linh thạch, đặt lên quầy. “Không cần trả lại.”

Ánh mắt tiểu nhị lập tức thay đổi, trở nên cung kính hơn nhiều. “Dạ vâng, khách quan xin mời theo ta. Ngài là khách quý, gian phòng của ngài có view đẹp nhất, linh khí cũng nồng đậm hơn.”

Lý Vô Trần gật đầu, theo tiểu nhị lên lầu. Hắn biết, ở thế giới này, tiền tài và sức mạnh luôn đi đôi với nhau. Một lượng linh thạch nhỏ nhưng hào phóng đã đủ để thay đổi thái độ của kẻ phục vụ. Hắn càng thêm khẳng định, hắn phải nhanh chóng tích lũy tài nguyên và tăng cường thực lực.

Gian phòng quả nhiên rất tốt. Rộng rãi, sạch sẽ, có một tiểu trận pháp tụ linh khí, giúp linh khí trong phòng nồng đậm hơn bên ngoài. Lý Vô Trần đóng cửa phòng, bố trí thêm vài trận pháp ẩn nấp và cảnh giới đơn giản mà hắn học được từ các di tích cổ xưa. Sau đó, hắn ngồi xuống bồ đoàn, bắt đầu nhập định.

Hắn không vội vàng tu luyện. Việc đầu tiên là điều chỉnh trạng thái, hấp thụ linh khí Trung Châu, để cơ thể thích nghi với môi trường mới. Linh khí nơi đây tinh khiết hơn, nồng đậm hơn gấp bội so với tiểu thế giới. Chỉ cần hít thở thôi, hắn cũng cảm thấy kinh mạch như được gột rửa, sức mạnh trong cơ thể dường như được kích thích. Hắn biết, tốc độ tu luyện của hắn ở đây chắc chắn sẽ nhanh hơn rất nhiều.

Trong lúc nhập định, hắn thả lỏng ý thức, để nó lan tỏa ra ngoài một cách cực kỳ vi diệu, thu thập những thông tin vụn vặt trôi nổi trong không khí. Hắn nghe được những câu chuyện phiếm của khách trọ, những tin tức từ các thương nhân, những lời đồn đại về các tông môn lớn, các thiên tài trẻ tuổi.

“Nghe nói, Thiên Kiêu của Thanh Vân Tông, Mộ Dung Phong, lại đột phá rồi! Mới hơn hai mươi tuổi đã đạt tới Nguyên Anh trung kỳ, đúng là tài năng trời ban!”

“Cái gì mà Thiên Kiêu? So với Thần Tử của Thiên Thần Điện, Hoa Thiên Vũ thì thấm vào đâu? Nghe đồn Hoa Thiên Vũ đã đạt tới Nguyên Anh hậu kỳ, sắp bước vào Luyện Hư rồi!”

“Đừng quên Long Tử của Long Tộc, Long Hiên. Hắn ta mới là quái vật thực sự! Vừa sinh ra đã có huyết mạch Thần Long thuần khiết, tu vi tiến triển như bay, không ai có thể sánh bằng.”

Những cái tên liên tục lọt vào tai Lý Vô Trần. “Thiên Kiêu”, “Thần Tử”, “Long Tử”… Những danh xưng đầy vẻ tự hào, những kẻ được định sẵn là sẽ đứng trên đỉnh phong của Trung Châu Đại Lục. Hắn cảm nhận được sự ngạo mạn, sự bất khả xâm phạm từ những lời đồn đại ấy. Đây chính là những “Thiên Mệnh Chi Tử” mà hắn sẽ phải đối đầu.

Một nụ cười khẩy hiện lên trên môi Lý Vô Trần. Thiên Mệnh ư? Hắn là kẻ Nghịch Thiên. Hắn không tin vào những số phận đã được an bài. Những kẻ được gọi là “Thiên Kiêu” kia, liệu có biết rằng, có một kẻ từ hạ giới, một “phế vật” trong mắt họ, đang âm thầm bước lên, chuẩn bị lật đổ mọi trật tự mà họ tin tưởng?

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí dồi dào đang chảy trong kinh mạch. Sức mạnh của hắn đã được phong ấn, nhưng tiềm năng của hắn thì không. Vật phẩm nghịch thiên hắn đoạt được, công pháp cấm kỵ hắn tu luyện, huyết mạch đặc biệt trong cơ thể hắn – tất cả đều là vốn liếng để hắn đối đầu với “Thiên”.

Đêm dần buông xuống, ánh trăng bạc xuyên qua khung cửa sổ, chiếu rọi căn phòng. Lý Vô Trần mở mắt, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả tinh không. Hắn đã thích nghi với linh khí nơi đây, và cảm thấy mình đã sẵn sàng cho bước đi tiếp theo.

Ngày mai, hắn sẽ ra ngoài, tìm hiểu về các thế lực lớn, các môn phái tuyển đệ tử, các khu vực linh mạch. Hắn cần tìm một nơi để tu luyện, để trưởng thành, để tích lũy sức mạnh. Hắn cần một thân phận phù hợp để che giấu mình, đồng thời cũng là bàn đạp để hắn vươn lên.

Hành trình Nghịch Thiên vĩ đại, mới chỉ bắt đầu. Trung Châu Đại Lục, hãy chờ xem. Lý Vô Trần này, sẽ khiến cho “Thiên” phải run rẩy!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8