Nghịch Thiên
Chương 42
Cảm giác quay cuồng ập đến không phải là một sự khó chịu thoáng qua, mà là một cơn ác mộng kéo dài. Thân thể Lý Vô Trần như bị vô số lưỡi dao vô hình xé toạc, từng thớ thịt, từng kinh mạch đều gào thét. Huyết khí cuộn trào, linh lực trong đan điền cũng trở nên hỗn loạn, chực chờ phá tan mọi phòng ngự. Hắn cảm nhận được sự hủy diệt đến từ không gian, một sức mạnh nguyên thủy và tàn bạo, hoàn toàn khác biệt với những gì hắn từng đối mặt ở tiểu thế giới.
Nhưng ý chí của Lý Vô Trần chưa bao giờ lay chuyển. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong hắn không chỉ rực cháy, mà còn biến thành một tấm khiên vô hình, ôm lấy linh hồn và đan điền hắn. Hắn cắn chặt răng, từng tế bào trong cơ thể phản ứng bản năng, hấp thụ sự hỗn loạn của không gian để tôi luyện bản thân. Hắn không chống cự, mà thuận theo, để cơn bão không gian cuốn đi, tin tưởng vào bản năng và “hạt giống Nghịch Thiên” đang nảy mầm trong huyết mạch mình.
Thời gian trôi qua dường như vô tận. Có lẽ chỉ là vài khắc, nhưng với Lý Vô Trần, đó là một kỷ nguyên của đau đớn và tôi luyện. Cuối cùng, cơn lốc dữ dội cũng dịu đi. Hắn cảm thấy một lực đẩy mạnh mẽ, rồi thân thể đột ngột rơi tự do. Trong khoảnh khắc đó, Lý Vô Trần dồn hết chút linh lực còn lại, vận chuyển công pháp, ổn định cơ thể giữa không trung.
Hắn rơi xuống một khu rừng rậm rạp, lá cây xào xạc đón lấy thân thể hắn. Dù đã cố gắng giảm chấn động, nhưng cú tiếp đất vẫn khiến hắn choáng váng. Lý Vô Trần khụy xuống, chống tay lên mặt đất, thở dốc. Toàn thân hắn đau nhức như vừa trải qua một trận chiến sinh tử, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng quắc, tràn đầy sự tò mò và cảnh giác.
Điều đầu tiên hắn cảm nhận được là sự khác biệt kinh ngạc của linh khí. Không còn là sự thưa thớt, mỏng manh như ở tiểu thế giới. Linh khí ở đây dày đặc đến mức gần như hóa lỏng, thấm đẫm vào từng hơi thở, từng lỗ chân lông. Chỉ hít thở thôi cũng cảm thấy tinh thần sảng khoái, cơ thể như được gột rửa. Đây chính là Trung Châu Đại Lục, nơi mà những truyền thuyết về cường giả và thần thông được sinh ra.
Lý Vô Trần đứng dậy, chậm rãi vận chuyển linh lực trong cơ thể. Hắn ngạc nhiên khi thấy linh lực của mình, dù đã bị hao tổn sau chuyến đi, lại đang tự động hấp thu linh khí xung quanh và phục hồi với tốc độ đáng kinh ngạc. Đây là một môi trường tu luyện lý tưởng, một thế giới mà hắn hằng ao ước.
Hắn bắt đầu quan sát xung quanh. Khu rừng này hùng vĩ hơn bất kỳ khu rừng nào hắn từng thấy. Cây cối cao vút trời xanh, thân cây to lớn đến mức mấy người ôm không xuể. Những loài thực vật lạ lẫm phát ra ánh sáng mờ ảo, hoặc tỏa ra mùi hương kỳ dị. Từ sâu trong rừng, thỉnh thoảng lại vọng đến tiếng gầm gừ trầm đục, cho thấy nơi đây ẩn chứa những loài yêu thú mạnh mẽ.
“Trung Châu Đại Lục… quả nhiên danh bất hư truyền,” Lý Vô Trần lẩm bẩm, một nụ cười nhếch mép hiện lên. Sự gian nan của chuyến đi dường như càng hun đúc thêm ý chí chiến đấu trong hắn. Hắn là một kẻ ngoại lai, một “dị số” đến từ một thế giới thấp kém, nhưng hắn sẽ không cam chịu bị khinh thường.
Hắn bắt đầu di chuyển, cẩn trọng từng bước. Điều quan trọng nhất bây giờ là phải tìm hiểu về thế giới mới này. Quy tắc, cường giả, thế lực… tất cả đều là những mảnh ghép mà hắn cần phải thu thập để có thể đứng vững và tiếp tục hành trình Nghịch Thiên của mình.
Không lâu sau, Lý Vô Trần phát hiện một con đường mòn nhỏ. Dù bị cây cối che phủ, nhưng dấu vết của con người vẫn còn rất rõ. Hắn đi theo con đường đó, hy vọng sẽ gặp được ai đó để hỏi thăm. Tuy nhiên, linh giác nhạy bén của hắn chợt cảm nhận được một luồng khí tức dao động mạnh mẽ phía trước.
Hắn ẩn mình vào một bụi cây rậm, thu liễm toàn bộ khí tức, quan sát. Cách đó không xa, có ba người đang vây công một con yêu thú. Con yêu thú này có hình dáng giống như một con báo đen khổng lồ, toàn thân phủ vảy cứng như thép, đôi mắt đỏ rực như máu. Sức mạnh của nó rõ ràng vượt xa bất kỳ yêu thú nào Lý Vô Trần từng đối mặt ở tiểu thế giới. Dù chỉ là một con yêu thú cấp thấp ở Trung Châu, nhưng nó đã đạt đến cấp độ mà ở tiểu thế giới có thể xưng bá một phương.
Ba người vây công con báo cũng không tầm thường. Hai nam một nữ, ăn mặc gọn gàng, trên người tỏa ra linh lực dồi dào. Đặc biệt là người nam đứng đầu, hắn ta chỉ khoảng hai mươi tuổi, nhưng tu vi đã đạt tới cảnh giới Thiên Cương Kỳ đỉnh phong. Ở tiểu thế giới, Thiên Cương Kỳ đã là một cường giả hiếm có. Còn ở đây, ba người trẻ tuổi này lại đang dễ dàng đối phó với một con yêu thú mạnh mẽ như vậy.
“Tiểu Phong, cẩn thận! Con Hắc Lân Báo này không phải yêu thú bình thường, nó đã đạt đến cấp độ Chuẩn Hóa Hình rồi!” Người nữ lên tiếng cảnh báo, thanh kiếm trong tay nàng lướt đi như điện, chém ra một luồng kiếm khí sắc bén.
Người nam tên Tiểu Phong cười lớn: “Yên tâm đi, Tiểu Huệ! Dù nó có là Chuẩn Hóa Hình thì sao? Hôm nay chúng ta phải lấy được Hắc Lân Đan của nó để nộp cho tông môn. Ngươi quên lời sư huynh Trương nói sao? Chúng ta phải nỗ lực tu luyện, không thể để thua kém các Thiên Kiêu của các tông môn khác!”
Nghe thấy từ “Thiên Kiêu”, Lý Vô Trần khẽ nhíu mày. Hắn đã nghe danh từ này từ lâu, nhưng đây là lần đầu tiên hắn nghe nó được nhắc đến một cách trực tiếp như vậy. “Thiên Kiêu” hay “Thiên Mệnh Chi Tử”, những kẻ được số phận ưu ái, được cho là mang thiên mệnh. Hắn, một kẻ Nghịch Thiên, chắc chắn sẽ có ngày đối đầu với những con người như vậy.
Cuộc chiến diễn ra ác liệt. Ba người trẻ tuổi phối hợp ăn ý, linh lực bùng nổ, đánh cho con Hắc Lân Báo không ngừng gầm gừ. Lý Vô Trần âm thầm quan sát, đánh giá sức mạnh của họ. Tu vi của hắn hiện tại đã đạt đến cảnh giới Hóa Phàm Cảnh đỉnh phong, một cảnh giới mà ở tiểu thế giới gần như không ai đạt tới. Nhưng ở Trung Châu này, một nhóm đệ tử trẻ tuổi đã có thể đối phó với yêu thú mạnh mẽ như vậy, cho thấy sự chênh lệch cảnh giới là rất lớn.
Hắn nhận ra rằng, dù hắn là “kẻ Nghịch Thiên” ở tiểu thế giới, nhưng ở Trung Châu này, hắn chỉ là một hạt cát nhỏ bé. Sức mạnh của hắn vẫn cần phải được nâng cao gấp bội để có thể thực sự đối đầu với “Thiên Mệnh”.
Cuối cùng, sau một hồi chiến đấu kịch liệt, người nam tên Tiểu Phong tung ra một đòn quyết định. Một đạo quyền ấn rực lửa đánh thẳng vào đầu con Hắc Lân Báo, khiến nó gục xuống, giãy giụa vài cái rồi tắt thở. Ba người reo hò chiến thắng.
“Tuyệt vời! Cuối cùng cũng giết được nó! Mau lấy Hắc Lân Đan đi!” Tiểu Huệ vui vẻ nói.
Tiểu Phong tiến đến, dùng dao mổ bụng con yêu thú, lấy ra một viên nội đan đen nhánh, tỏa ra linh khí nồng đậm. Hắn cất nó vào một chiếc túi trữ vật, sau đó cả ba nhanh chóng rời đi, không quên dọn dẹp hiện trường để tránh thu hút những yêu thú khác.
Lý Vô Trần chờ cho ba người đó đi xa, mới từ bụi cây bước ra. Hắn nhìn theo hướng họ rời đi, rồi lại nhìn xuống nơi con Hắc Lân Báo vừa ngã xuống. Hắn không khỏi cảm thán. Một thế giới mới, những con người mới, những quy tắc mới. Tất cả đều thách thức hắn.
Hắn kiểm tra lại tình trạng của mình. Dù đã phục hồi phần nào, nhưng hắn cần một nơi an toàn để điều tức, đồng thời suy nghĩ về bước đi tiếp theo. Ở đây, hắn không có bất kỳ mối quan hệ nào, không có bất kỳ thông tin nào. Hắn phải tự mình tìm hiểu và phát triển.
Hắn tiếp tục đi theo con đường mòn. Không lâu sau, âm thanh ồn ào từ xa vọng đến. Đó là tiếng người nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng ngựa xe. Hắn biết, mình đã đến gần một khu vực có người ở. Đây là cơ hội tốt để hắn thu thập thông tin.
Đi thêm một đoạn, một thị trấn nhỏ hiện ra trước mắt Lý Vô Trần. Những bức tường thành bằng đá kiên cố, những mái nhà ngói xanh đỏ, và dòng người tấp nập ra vào cổng thành. Linh khí ở đây vẫn rất dồi dào, và hắn cảm nhận được rất nhiều luồng khí tức của các tu sĩ, mạnh có, yếu có.
Lý Vô Trần thu liễm khí tức của mình đến mức thấp nhất, biến mình thành một thiếu niên bình thường. Hắn biết, ở một thế giới mới đầy rẫy cường giả, sự khiêm tốn và ẩn nhẫn là điều cần thiết. Hắn không muốn gây sự chú ý quá sớm. Hắn cần phải tìm hiểu, trau dồi, và chờ đợi thời cơ để bùng nổ.
Hắn bước vào cổng thành, hòa mình vào dòng người. Một cảm giác mới lạ, vừa hứng khởi vừa thận trọng dâng trào trong lòng hắn. Đây là Trung Châu Đại Lục, nơi khởi đầu cho hành trình Nghịch Thiên vĩ đại. Hắn sẽ đối mặt với những Thiên Kiêu, những Thần Tử, và những định mệnh đã được an bài. Nhưng hắn là Lý Vô Trần, kẻ Nghịch Thiên. Hắn sẽ lật đổ tất cả.
Bàn tay hắn siết chặt, ánh mắt kiên định. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ dùng chính đôi tay mình, dùng ý chí của mình, để viết lại câu chuyện của “Thiên”.