Nghịch Thiên
Chương 41
Chân trời phía Nam dần ửng hồng, nhuộm lên vạn vật một màu cam rực rỡ, nhưng trong mắt Lý Vô Trần, đó không chỉ là bình minh của một ngày mới, mà là bình minh của một kỷ nguyên mới trong cuộc đời hắn. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, không chút do dự. Phía sau hắn là Bạch Vân Thành, là quá khứ đã bị hắn đạp đổ, là những xiềng xích phế vật đã bị hắn bẻ gãy. Phía trước là Trung Châu Đại Lục, là vô số cường địch, là những định mệnh được an bài sẵn, đang chờ hắn lật đổ.
Linh khí trong cơ thể hắn vận chuyển, không ngừng tôi luyện nhục thân và đan điền. Sau trận chiến với Huyết Ảnh Tông, sức mạnh của hắn đã tăng lên đáng kể, đạt đến đỉnh cao của Phàm Cảnh, chỉ còn một bước nữa là có thể phá vỡ giới hạn, tiến vào cảnh giới cao hơn. Nhưng hắn biết, Phàm Cảnh ở tiểu thế giới này đã là cực hạn. Muốn đột phá, hắn cần một môi trường linh khí dồi dào hơn, một thế giới rộng lớn hơn.
Đường đi về phía Nam không quá hiểm trở, nhưng càng đi sâu, linh khí trong không khí càng trở nên dày đặc một cách bất thường, giống như có một mạch linh thạch khổng lồ ẩn sâu dưới lòng đất. Cảnh vật cũng dần thay đổi, từ những khu rừng rậm rạp quen thuộc, giờ đây hiện ra những ngọn núi hùng vĩ sừng sững, mây mù bao phủ quanh năm, ẩn chứa một vẻ thần bí khó tả. Lý Vô Trần biết, hắn đang đến gần mục tiêu.
Sau ba ngày ba đêm không ngừng nghỉ, Lý Vô Trần cuối cùng cũng đến được khu vực mà hắn tin rằng là nơi những cường giả Thanh Vân Tông đã xuất hiện. Đó là một thung lũng sâu hun hút, bị kẹp giữa hai vách núi đá dựng đứng, đỉnh núi chạm tới mây xanh. Linh khí ở đây đặc quánh đến mức gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành một lớp sương mờ ảo màu xanh lục lơ lửng trong không trung. Trung tâm thung lũng có một vùng đất trũng hình tròn, nơi cây cối bị cháy trụi hoàn toàn, để lại một khoảng trống hoang tàn.
“Chính là nơi này,” Lý Vô Trần lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự sắc bén. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ, cổ xưa đang ẩn chứa bên dưới. Nơi đây không phải là một vùng đất hoang sơ bình thường, mà là một di tích cổ đại, có thể là một cổng dịch chuyển viễn cổ hoặc một lối đi bí mật.
Hắn cẩn thận bước vào thung lũng, từng bước thăm dò. Mặt đất dưới chân hắn cứng như sắt thép, mang theo dấu vết của những trận pháp đã bị phá hủy. Quả nhiên, những cường giả Thanh Vân Tông không phải tự nhiên mà xuất hiện, họ đã kích hoạt một thứ gì đó ở đây. Lý Vô Trần nhắm mắt, phóng thích thần thức, cẩn thận quét qua từng tấc đất. Thần thức của hắn chạm vào những tàn dư của một trận pháp dịch chuyển cực kỳ phức tạp, nhưng đã bị tổn hại nghiêm trọng. Tuy nhiên, vẫn còn một luồng năng lượng yếu ớt, bền bỉ tồn tại.
Sau nửa canh giờ tìm kiếm, Lý Vô Trần dừng lại trước một tảng đá khổng lồ, bề mặt nhẵn bóng nhưng ẩn chứa những hoa văn cổ quái. Hắn đưa tay chạm vào, cảm nhận được một luồng nhiệt độ kỳ lạ và một rung động tần số thấp. Hắn vận chuyển linh lực vào lòng bàn tay, nhẹ nhàng ấn lên tảng đá. Một ánh sáng mờ nhạt từ từ lan tỏa, và tảng đá dịch chuyển sang một bên, để lộ ra một lối vào hang động tối đen như mực.
Không chút do dự, Lý Vô Trần bước vào. Bên trong hang động không hề ẩm ướt hay lạnh lẽo như hắn tưởng, mà ngược lại, không khí khô ráo, ấm áp, và một luồng linh khí tinh khiết hơn hẳn bên ngoài ập vào mặt hắn, khiến toàn thân hắn sảng khoái. Vách động được chạm khắc những bức phù điêu cổ xưa, mô tả những sinh vật kỳ lạ, những trận chiến hoành tráng và những vị thần linh hùng vĩ. Hắn biết, đây không phải là một hang động tự nhiên, mà là một công trình kiến trúc cổ đại.
Hắn đi sâu vào trong, tiếng bước chân vang vọng trong sự tĩnh mịch. Đến cuối hang động, một không gian rộng lớn hiện ra, rực rỡ ánh sáng từ những tinh thạch khảm trên vách đá. Trung tâm không gian là một đài tế khổng lồ, được xây bằng đá cẩm thạch đen tuyền, phía trên khắc đầy những ký hiệu phức tạp và những đường vân trận pháp cổ xưa. Đây chính là một cổ trận dịch chuyển. Nhưng nó không còn nguyên vẹn. Một phần của trận pháp bị nứt vỡ, năng lượng rò rỉ ra ngoài, tạo thành những luồng xoáy nhỏ trong không khí.
Khi Lý Vô Trần bước lên đài tế, một luồng ý chí vô hình đột nhiên ập tới, mạnh mẽ và cổ xưa, như thể đã tồn tại từ vô số năm tháng. “Kẻ phàm trần, không được Thiên Đạo chấp thuận, không được phép bước qua giới hạn!”
Đó không phải là một giọng nói, mà là một ý niệm trực tiếp truyền vào tâm trí hắn, mang theo sự uy nghiêm và áp bức khó tả. Từ trung tâm đài tế, một bóng mờ ảo từ từ ngưng tụ, đó là một hình nhân cao lớn, thân ảnh mờ ảo như sương khói, nhưng đôi mắt lại rực sáng như hai vì sao, nhìn thẳng vào Lý Vô Trần.
“Ngươi là ai?” Lý Vô Trần hỏi, linh lực trong cơ thể đã sẵn sàng bùng nổ. Hắn biết, đây không phải là một thực thể sống, mà là một tàn niệm, một ý chí được lưu giữ để bảo vệ cổ trận này.
“Ta là Người Giữ Cửa, là ý chí của Thiên Đạo được lưu giữ ở đây,” bóng mờ ảo đáp, giọng nói vang vọng trong tâm trí Lý Vô Trần. “Cổ trận này chỉ dành cho những Thiên Mệnh Chi Tử, những kẻ được Thiên Đạo lựa chọn. Ngươi mang theo khí tức nghịch thiên, không xứng đáng.”
Lý Vô Trần bật cười khẩy. “Thiên Đạo lựa chọn? Thiên Mệnh Chi Tử? Ta không cần Thiên Đạo chấp thuận. Ta tự lựa chọn con đường của mình.”
Khi hắn nói ra những lời đó, khí tức “Nghịch Thiên” từ sâu trong huyết mạch hắn bùng lên mạnh mẽ. Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền hắn khẽ rung động, phát ra một luồng năng lượng hùng hậu, đối chọi trực tiếp với ý chí của “Người Giữ Cửa”.
“Ngươi là dị số!” Người Giữ Cửa dường như bị chấn động, thân ảnh càng thêm mờ ảo. “Kẻ phá vỡ quy tắc, kẻ đối nghịch với trật tự. Ngươi không thể vượt qua!”
Nói rồi, Người Giữ Cửa vung tay, một luồng sức mạnh vô hình ập tới, muốn đẩy Lý Vô Trần ra khỏi đài tế. Đây là sức mạnh của quy tắc, của trật tự, thứ mà phàm nhân không thể chống lại.
Nhưng Lý Vô Trần không phải là phàm nhân bình thường. Hắn là kẻ Nghịch Thiên. Hắn gầm nhẹ một tiếng, Thần Long Huyết Mạch trong cơ thể sôi trào, Tàn Thiên Quyết vận chuyển đến cực hạn. Hắn không né tránh, mà trực tiếp đón nhận luồng sức mạnh đó. Một lớp vảy rồng mờ ảo xuất hiện trên da hắn, kim quang rực rỡ. Hắn dậm chân xuống đài tế, khí thế như núi thái sơn, không chút suy chuyển.
“Thiên Đạo cũng có thể bị phá vỡ!” Lý Vô Trần gầm lên, tung ra một quyền. Quyền này không mang theo bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ là một quyền thuần túy sức mạnh, nhưng lại ẩn chứa ý chí nghịch chuyển càn khôn của hắn.
Quyền phong xé tan không khí, va chạm trực diện với ý chí của Người Giữ Cửa. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, không gian rung chuyển dữ dội. Người Giữ Cửa bị đánh bật lùi, thân ảnh càng thêm yếu ớt, gần như tan biến. Ý chí của nó phát ra một tiếng kêu kinh hãi, mang theo sự không thể tin được.
“Không thể nào! Ngươi… ngươi đã phá vỡ quy tắc!”
Lý Vô Trần không để ý đến nó, hắn biết thời gian không còn nhiều. Hắn nhanh chóng kiểm tra cổ trận. Đúng như hắn dự đoán, trận pháp bị tổn hại nghiêm trọng, nếu kích hoạt tùy tiện, rất có thể sẽ bị lạc vào không gian hỗn loạn. Hắn cần phải sửa chữa nó.
Dựa vào kiến thức về trận pháp mà hắn đã học được từ tàn phiến ngọc bội, cùng với sự nhạy bén của mình, Lý Vô Trần bắt đầu điều chỉnh các ký hiệu, dùng linh lực của mình để hàn gắn những vết nứt. Đây là một công việc cực kỳ tinh vi và nguy hiểm, chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả khôn lường.
Hắn mất hơn hai canh giờ để hoàn thành. Khi những vết nứt cuối cùng được hàn gắn, mặc dù không thể hoàn hảo như ban đầu, nhưng cổ trận đã đủ ổn định để hoạt động. Lý Vô Trần đặt một lượng lớn linh thạch thượng phẩm vào các mắt trận, sau đó hít một hơi thật sâu, đặt tay lên trung tâm trận pháp.
Linh lực trong cơ thể hắn tuôn trào như thác lũ, đổ vào cổ trận. Các đường vân trận pháp bắt đầu phát sáng rực rỡ, những ký hiệu cổ xưa sống động như thật. Một luồng xoáy không gian dần hình thành trên đài tế, phát ra tiếng vo ve trầm đục, như tiếng thì thầm của một thế giới khác.
Người Giữ Cửa, giờ đây chỉ còn là một bóng mờ yếu ớt, nhìn Lý Vô Trần với ánh mắt phức tạp. “Ngươi… sẽ mang đến biến số cho Trung Châu, cho toàn bộ thế giới… Kẻ nghịch thiên… Ngươi sẽ phải đối mặt với những gì ngươi không thể tưởng tượng…”
Lý Vô Trần không đáp lời. Hắn cảm nhận được sự hút mạnh mẽ từ luồng xoáy không gian. Hắn biết, đây chính là cánh cửa đến Trung Châu Đại Lục, đến một thế giới rộng lớn hơn, nơi có những Thiên Kiêu, những Thần Tử, và những định mệnh đang chờ hắn phá vỡ. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong hắn không chỉ bùng cháy, mà còn rực sáng hơn bao giờ hết.
Không chút do dự, Lý Vô Trần bước vào luồng xoáy không gian. Một cảm giác quay cuồng ập đến, thân thể hắn như bị xé toạc, nhưng hắn vẫn giữ vững ý chí. Hắn biết, hành trình thực sự, hành trình Nghịch Thiên vĩ đại, giờ đây mới chính thức bắt đầu.
Phía trước hắn là vô định, là những thách thức không thể lường trước, nhưng Lý Vô Trần không sợ hãi. Hắn là kẻ Nghịch Thiên. Hắn sẽ lật đổ mọi quy tắc, mọi định mệnh, và cuối cùng, định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.