Nghịch Thiên
Chương 40
Ánh bình minh vẫn chưa kịp rọi sáng mọi ngóc ngách của Bạch Vân Thành, nhưng Lý Vô Trần đã rời đi từ lâu. Hắn không đi theo con đường lớn, mà chọn lối mòn xuyên qua dãy núi phía Đông, nơi cây cối rậm rạp và ít dấu chân người. Gió đêm vẫn còn vương vấn hơi lạnh, mơn man trên gương mặt hắn, nhưng không thể làm nguội đi ngọn lửa hừng hực trong lòng.
Hắn biết, cái tên Lý Vô Trần giờ đây đã trở thành nỗi kinh hoàng, một huyền thoại rùng rợn trong Bạch Vân Thành. Kẻ phế vật bị ruồng bỏ đã trở lại, hủy diệt gia tộc Lâm thị, lật đổ Lôi Viêm Tông, và khiến cả thành trì chìm trong biển máu. Sự trả thù đã hoàn tất, nhưng cảm giác trong lòng hắn không phải là sự thỏa mãn tuyệt đối. Thay vào đó, là một khoảng trống, và một khao khát lớn hơn đang trỗi dậy.
“Bạch Vân Thành… chỉ là khởi đầu.” Lý Vô Trần lẩm bẩm, thanh âm trầm thấp khàn khàn, mang theo sự kiên định không gì lay chuyển được. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh lực cuộn trào trong đan điền, mạnh mẽ hơn gấp vạn lần so với một tháng trước. Vạn Cổ Hỗn Độn Châu trong thức hải của hắn vẫn trầm mặc, nhưng nó đã khai mở cho hắn một con đường tu luyện chưa từng có, một con đường nghịch thiên.
Hắn nhớ lại những lời cuối cùng của Trưởng lão Lôi Viêm Tông, những kẻ đã chết dưới tay hắn, những kẻ kiêu ngạo tự xưng là cường giả của tiểu thế giới này. Họ đã nhắc đến những thế lực mạnh hơn, những đại lục rộng lớn hơn. Lúc đó, hắn chỉ nghĩ đó là sự dối trá để mua thời gian, nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, đó có thể là sự thật.
Tiểu thế giới này quá nhỏ bé. Linh khí quá cằn cỗi. Hắn đã đạt đến cực hạn của cảnh giới Hóa Phàm trong nơi đây, và cảm thấy một bức tường vô hình đang chặn đứng con đường tiến lên của mình. Để mạnh hơn, để thực sự “Nghịch Thiên”, hắn phải bước ra, phải đến những nơi linh khí dồi dào hơn, đối mặt với những thách thức lớn hơn. Mục tiêu của hắn không chỉ là báo thù, mà là tìm kiếm chân lý, là lật đổ cái gọi là “Thiên Mệnh” đã áp đặt lên số phận hắn.
Lý Vô Trần tăng tốc, thân pháp như một làn gió, xuyên qua những tán lá rậm rạp. Hắn muốn nhanh chóng thoát khỏi phạm vi của Bạch Vân Thành, tiến vào vùng đất hoang vu hơn, nơi ít ai lui tới. Hắn cần thời gian để suy nghĩ, để định hướng cho hành trình tiếp theo. Hắn biết, có thể mình sẽ không bao giờ quay lại nơi này nữa.
Sau gần một ngày trời đêm không ngừng nghỉ, Lý Vô Trần đã đặt chân đến một khu vực rừng núi hiểm trở hơn, nơi những ngọn núi đá vôi dựng đứng, xen kẽ với những thung lũng sâu thẳm. Linh khí ở đây vẫn không khá hơn là bao, nhưng sự tĩnh mịch và hoang sơ mang lại cho hắn cảm giác an toàn nhất định.
Hắn dừng chân bên một vách đá cheo leo, phóng tầm mắt ra xa. Chân trời xanh thẳm trải dài vô tận, những dãy núi trùng điệp nối tiếp nhau, như những con rồng khổng lồ đang ngủ yên. Đâu là điểm cuối của tiểu thế giới này? Đâu là cánh cổng dẫn đến những đại lục rộng lớn mà hắn hằng ao ước?
Đột nhiên, một luồng dao động linh khí mạnh mẽ, khác thường, truyền đến từ phía xa. Nó không phải là linh khí nguyên thủy của thiên địa nơi đây, mà là một loại linh khí tinh thuần và dồi dào hơn, mang theo một chút khí tức áp bức. Lý Vô Trần lập tức cảnh giác. Hắn đã từng cảm nhận được linh khí tương tự từ những cường giả Lôi Viêm Tông, nhưng luồng dao động này còn mạnh hơn rất nhiều.
Hắn ẩn mình vào một bụi cây rậm rạp, thu liễm toàn bộ khí tức, lặng lẽ di chuyển về phía nguồn dao động. Càng đến gần, luồng linh khí càng trở nên rõ ràng. Một luồng linh khí tinh thuần đến mức khó tin, như thể nó không thuộc về tiểu thế giới cằn cỗi này.
Sau khi vòng qua một con suối nhỏ và một cụm đá lớn, Lý Vô Trần thấy một khe núi hẹp, nơi có ba bóng người đang đứng. Họ đều mặc trang phục màu xanh lam thêu hình mây trắng, trông rất chỉnh tề và có vẻ không phải là người của vùng này. Khí tức của họ mạnh mẽ, mỗi người đều đã vượt qua cảnh giới Hóa Phàm, đạt tới cảnh giới mà Lý Vô Trần chưa từng thấy.
“Sư huynh, không ngờ ở một tiểu thế giới cằn cỗi như thế này lại có thể xảy ra một đợt linh khí bạo động mạnh mẽ đến vậy. Chẳng lẽ có bảo vật gì xuất thế?” Một người trong số đó, một nam tử trẻ tuổi với khuôn mặt tuấn tú, lên tiếng, giọng nói mang theo vẻ ngạc nhiên. Hắn liếc nhìn xung quanh, ánh mắt đầy vẻ khinh thường đối với môi trường nơi đây.
Người được gọi là Sư huynh, một nam tử trung niên hơn, mái tóc dài buộc gọn, ánh mắt sắc bén, trầm ngâm đáp: “Linh khí bạo động quả thực rất kỳ lạ. Luồng linh khí đó đột nhiên bùng nổ rồi lại biến mất nhanh chóng, như thể có một cường giả nào đó vừa đột phá, hoặc một vật phẩm nghịch thiên xuất hiện. Nhưng linh khí ở đây quá loãng, không đủ để nuôi dưỡng một cường giả chân chính, hay một bảo vật quý hiếm.”
“Có lẽ chỉ là một trận động đất nhỏ, gây ra sự xáo trộn linh khí mà thôi.” Người thứ ba, một nữ tử xinh đẹp với vẻ mặt lạnh lùng, nói. “Chúng ta đã lãng phí quá nhiều thời gian ở đây rồi. Trung Châu Đại Lục còn nhiều việc quan trọng hơn đang chờ. Sư tôn đã dặn, nếu không tìm thấy manh mối rõ ràng, chúng ta nên quay về Thanh Vân Tông.”
Thanh Vân Tông… Trung Châu Đại Lục… Những cái tên này lọt vào tai Lý Vô Trần, khiến tim hắn đập mạnh. Đây rồi, đây chính là những gì hắn đang tìm kiếm!
Nam tử trung niên lắc đầu: “Không, không đơn giản như vậy. Ta cảm nhận được tàn dư của một loại linh lực rất đặc biệt, không thuộc về bất kỳ công pháp tu luyện nào ta từng biết. Nó mạnh mẽ, nhưng lại ẩn chứa một khí tức cổ xưa, hỗn độn… Có lẽ, chúng ta nên báo cáo lại cho Tông chủ. Dù sao, đây cũng là một tiểu thế giới thuộc phạm vi ảnh hưởng của Thanh Vân Tông chúng ta.”
Lý Vô Trần nín thở. Thanh Vân Tông. Trung Châu Đại Lục. Tiểu thế giới này thuộc phạm vi ảnh hưởng của họ. Vậy là có một con đường, một mối liên hệ giữa thế giới của hắn và đại lục rộng lớn kia. Hắn nắm chặt tay, cảm giác hào hứng trỗi dậy mạnh mẽ.
“Sư huynh, nếu thật sự có bảo vật, hay cường giả phi thường xuất hiện, vậy chúng ta có nên tìm kiếm không?” Nam tử trẻ tuổi hỏi, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam.
“Ở nơi linh khí cằn cỗi như thế này, dù có bảo vật cũng sẽ bị phong ấn, khó mà phát huy toàn bộ uy lực. Còn cường giả? Cùng lắm cũng chỉ là Hóa Phàm cảnh đỉnh phong, không đáng để chúng ta bận tâm.” Nam tử trung niên phẩy tay, vẻ mặt khinh thường. “Chúng ta là đệ tử Thanh Vân Tông, đến từ Trung Châu Đại Lục, nơi Thiên Kiêu xuất hiện như mây, Thần Tử mang Thiên Mệnh. Một tiểu giới như thế này, không có gì đáng giá.”
Những lời nói đó như một gáo nước lạnh tạt vào Lý Vô Trần, nhưng đồng thời lại càng thổi bùng lên ngọn lửa “Nghịch Thiên” trong hắn. Thiên Kiêu? Thần Tử mang Thiên Mệnh? Hắn, một kẻ bị coi là phế vật, không có Thiên Mệnh, sẽ chứng minh rằng ý chí của phàm nhân có thể lật đổ mọi quy tắc!
Đúng lúc đó, nam tử trung niên đột nhiên nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét qua vị trí của Lý Vô Trần. “Ai đó?”
Lý Vô Trần biết mình đã bị phát hiện. Hắn không chần chừ, vận dụng thân pháp tối đa, như một bóng ma lướt qua khu rừng, nhanh chóng rút lui. Hắn không muốn đối đầu với những cường giả này lúc này, vì hắn cần thông tin hơn là một trận chiến vô nghĩa.
“Có kẻ lén lút!” Nữ tử lạnh lùng quát lên, định đuổi theo. Nhưng nam tử trung niên đã ngăn lại.
“Thôi đi. Khí tức rất yếu, có lẽ chỉ là một con yêu thú thông linh, hoặc một phàm nhân tu luyện chút công pháp cùi bắp, không đáng để chúng ta bận tâm. Quan trọng là, chúng ta đã có đủ thông tin để báo cáo Tông chủ. Có vẻ như tiểu giới này đang có dấu hiệu bất ổn, có lẽ nên tăng cường kiểm soát.” Hắn nói, ánh mắt vẫn còn một chút nghi ngờ, nhưng cuối cùng cũng từ bỏ.
Lý Vô Trần đã chạy xa, ẩn mình trên một ngọn cây cao, lắng nghe những lời cuối cùng của bọn họ. Hắn thở phào nhẹ nhõm. May mắn là hắn đã không bị lộ quá nhiều.
“Thanh Vân Tông… Trung Châu Đại Lục…” Hắn lặp lại những cái tên đó, ghi khắc vào lòng. Hắn đã có mục tiêu tiếp theo. Những cường giả kia, họ đến từ một thế giới rộng lớn hơn, mạnh mẽ hơn, và họ mang theo một sự kiêu ngạo, một sự khinh miệt đối với tiểu thế giới này. Điều đó càng khiến hắn quyết tâm.
Vạn Cổ Hỗn Độn Châu trong thức hải của hắn khẽ rung động, như đang hưởng ứng ý chí của hắn. Nó không chỉ ban cho hắn sức mạnh, mà còn là chìa khóa để hắn mở ra cánh cửa đến với những thế giới rộng lớn hơn.
Lý Vô Trần không quay lại con đường cũ. Hắn hướng về phía Nam, nơi những cường giả Thanh Vân Tông kia vừa đến. Hắn tin rằng, con đường đến Trung Châu Đại Lục nằm ở đó. Có thể là một cổ trận dịch chuyển, hoặc một lối đi bí mật nào đó. Dù khó khăn đến mấy, hắn cũng sẽ tìm ra.
Hành trình của kẻ Nghịch Thiên, giờ đây thực sự bước vào một chương mới. Từ một Bạch Vân Thành bé nhỏ, hắn sẽ tiến ra Trung Châu Đại Lục rộng lớn, đối mặt với những Thiên Kiêu, những Thần Tử mang Thiên Mệnh, và lật đổ mọi định kiến, mọi quy tắc. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong hắn, sẽ bùng cháy rực rỡ hơn bao giờ hết, soi sáng con đường đến với chân lý và tự do.
Chân trời phía Nam, nơi ánh mặt trời đang dần lên, ẩn chứa vô vàn bí ẩn và thách thức. Lý Vô Trần không sợ hãi. Hắn bước đi, vững vàng và kiên định, như một mũi tên đã rời cung, chỉ có thể tiến về phía trước.