Nghịch Thiên
Chương 38
Tiếng thét xé lòng của Bạch Vân Vương gia vẫn chưa dứt, nhưng giờ đây nó đã biến thành những âm thanh gào rú đứt quãng, nghẹn ứ trong cổ họng bị bóp nghẹt. Luồng hắc khí cuồn cuộn từ kẻ Nghịch Thiên không chỉ ăn mòn da thịt mà còn gặm nhấm cả linh hồn, khiến nỗi đau thể xác hòa quyện với sự kinh hoàng tột độ của một vị Vương gia từng quyền uy ngút trời.
Kẻ Nghịch Thiên đứng đó, thân ảnh cao lớn bị bao phủ bởi màn sương đen dày đặc, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái trong đêm tối. Hắn nhìn Bạch Vân Vương gia quằn quại dưới chân mình, từng thớ thịt bị hắc khí xoáy sâu, từng mạch máu như bị đông cứng, gương mặt vặn vẹo trong sự bất lực và sợ hãi. Mười lăm năm tủi nhục, mười lăm năm sống không bằng chết, tất cả đều được nén lại trong một khoảnh khắc trả thù tàn khốc này.
“Ngươi… ngươi… là ai?” Bạch Vân Vương gia thều thào, giọng yếu ớt đến thảm hại, mắt mở trừng trừng nhìn vào bóng đen trước mặt, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một hình hài quen thuộc, nhưng chỉ có sự trống rỗng và cái chết đang cận kề.
Kẻ Nghịch Thiên không đáp, chỉ khẽ nhếch môi, để lộ một nụ cười lạnh lẽo đến tận xương tủy. Hắc khí trên người hắn bỗng nhiên cuộn xoáy mạnh hơn, như một con mãng xà khổng lồ đang thức giấc, vươn vòi rồng lên không trung, nuốt chửng những ánh nến leo lét còn sót lại trong đại sảnh. Khách khứa bị giam cầm trong không gian vô hình giờ đây đã hoàn toàn mất đi ý thức phản kháng, chỉ còn biết co ro run rẩy, nước mắt và nước mũi dàn dụa, cầu nguyện cho cái chết đến nhanh hơn để thoát khỏi cơn ác mộng này.
Keng! Keng! Keng!
Tiếng chuông báo động của Vương phủ càng lúc càng dồn dập, cùng lúc đó, những tiếng bước chân ầm ầm từ bên ngoài đại sảnh vọng vào. Cánh cửa chính bật mở toang, một luồng ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đuốc bên ngoài rọi vào, xé tan một phần màn đêm hắc ám. Hàng chục hộ vệ tinh nhuệ của Vương phủ, khoác áo giáp sáng bóng, tay cầm đao kiếm, lao vào như một cơn lũ.
Dẫn đầu là một lão giả râu tóc bạc phơ, thân hình vạm vỡ, khí tức hùng hậu. Đó là Hộ Viện Trưởng lão của Bạch Vân Vương phủ, Nguyên Minh, một cường giả cảnh giới Linh Hải đỉnh phong, người từng tung hoành khắp Bạch Vân Thành. Bên cạnh ông ta là ba vị trưởng lão khác, cùng hàng chục hộ vệ cấp cao, tất cả đều mang theo sát khí đằng đằng.
“Dừng tay! Kẻ nào dám cả gan xông vào Vương phủ ta gây chuyện!” Nguyên Minh gầm lên, ánh mắt sắc như dao quét qua đại sảnh, rồi dừng lại ở cảnh tượng kinh hoàng trước mắt. Bạch Vân Vương gia đang quằn quại, thân thể bị hắc khí bao phủ, những vị khách quen thuộc thì nằm la liệt, hoặc bất tỉnh, hoặc run rẩy như cầy sấy. Và trung tâm của mọi sự hỗn loạn là một bóng đen bí ẩn, đứng sừng sững, toát ra khí tức tà ác đến cực điểm.
Hắc khí trên người kẻ Nghịch Thiên khẽ động, như một tấm màn chắn vô hình. Nguyên Minh và các trưởng lão cảm thấy một áp lực nặng nề đè nén lên ngực, khiến họ phải hít thở khó khăn. Đây không phải là khí tức của một tu sĩ bình thường.
“Nguyên Minh trưởng lão! Cứu ta! Hắn… hắn là quỷ!” Bạch Vân Vương gia gắng sức kêu lên, nhưng giọng nói đã yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy.
Nguyên Minh sắc mặt đại biến. Ông ta đã phục vụ Bạch Vân Vương phủ gần trăm năm, chưa từng thấy kẻ nào dám cả gan hành động như vậy ngay trong chính Vương phủ. “Hộ vệ nghe lệnh! Giết! Không để lại một tên sống sót!”
Hàng chục hộ vệ đồng loạt rút đao, kiếm khí sáng rực trong bóng đêm, lao về phía kẻ Nghịch Thiên. Công kích mạnh mẽ cùng với sự phối hợp ăn ý, tạo thành một lưới đao kiếm dày đặc, hướng thẳng vào thân ảnh hắc ám.
Kẻ Nghịch Thiên vẫn đứng yên. Đôi mắt đỏ rực khẽ liếc nhìn những kẻ đang lao đến. Hắn khẽ hừ lạnh một tiếng, rồi một luồng hắc khí cuồn cuộn từ người hắn bùng nổ, không phải là thứ khí tức ăn mòn, mà là một sức mạnh bạo liệt, như một cơn lốc xoáy đen kịt.
Vù!
Cơn lốc hắc khí lan tỏa, quét ngang qua những hộ vệ đang xông tới. Những tiếng kêu thảm thiết vang lên. Những hộ vệ ở tuyến đầu, những người có tu vi thấp hơn, thậm chí không kịp phản ứng đã bị hất tung, thân thể vặn vẹo, xương cốt gãy nát, văng xa đập vào tường đá mà chết ngay tại chỗ. Những người khác thì bị sức ép kinh hoàng đè nén, máu tươi phụt ra từ miệng mũi, ngã quỵ xuống sàn, không thể gượng dậy.
Chỉ trong chớp mắt, hàng chục hộ vệ tinh nhuệ đã bị quét sạch, không một ai có thể tiếp cận được kẻ Nghịch Thiên.
Nguyên Minh và ba vị trưởng lão khác đứng sững sờ, kinh hãi tột độ. Đây là một cảnh tượng không thể tin được. Một kẻ chỉ bằng một đòn đã đánh tan toàn bộ hộ vệ của Vương phủ! Sức mạnh này đã vượt xa cảnh giới Linh Hải!
“Ngươi… Ngươi là cường giả Vô Cực Cảnh?!” Một vị trưởng lão không kìm được run rẩy thốt lên. Cường giả Vô Cực Cảnh là đỉnh cao của tiểu thế giới phàm nhân này, những tồn tại có thể dễ dàng hủy diệt một thành trì.
Kẻ Nghịch Thiên vẫn không nói. Hắn bước thêm một bước về phía Bạch Vân Vương gia, bàn tay được bao phủ bởi hắc khí vươn ra, tóm lấy cổ họng ông ta, nhấc bổng lên không trung. Bạch Vân Vương gia co giật kịch liệt, đôi mắt lồi ra, ánh nhìn tuyệt vọng hướng về phía Nguyên Minh và các trưởng lão.
“Dừng tay! Kẻ cuồng vọng! Vương gia ta là người của triều đình, ngươi dám động vào hắn là tự tìm đường chết!” Nguyên Minh gầm lên, khí tức Linh Hải đỉnh phong bùng nổ, một thanh trường đao từ trong tay ông ta bay ra, hóa thành một đạo cầu vồng chém thẳng vào kẻ Nghịch Thiên.
Ba vị trưởng lão còn lại cũng đồng loạt ra tay, triệu hồi binh khí và thi triển linh lực, ba luồng ánh sáng rực rỡ mang theo sức mạnh kinh người, từ ba phía khác nhau bao vây lấy kẻ Nghịch Thiên.
Kẻ Nghịch Thiên vẫn giữ Bạch Vân Vương gia trên tay, như thể ông ta chỉ là một con rối. Hắn không hề né tránh, mà chỉ khẽ nghiêng đầu. Một luồng hắc khí khác từ trong cơ thể hắn trào ra, lần này, nó ngưng tụ thành một vòng xoáy đen kịt bao quanh hắn và Bạch Vân Vương gia.
Đinh! Đinh! Đinh!
Đao quang của Nguyên Minh chém vào vòng xoáy hắc khí, phát ra tiếng kim loại va chạm chói tai, tóe ra vô số tia lửa điện. Thanh đao bị bật ngược trở lại, Nguyên Minh cảm thấy một lực phản chấn mạnh mẽ truyền đến, khiến ông ta lùi lại ba bước, cánh tay tê dại.
Ba đạo linh quang của các trưởng lão cũng va chạm vào vòng xoáy hắc khí, nhưng chỉ như đá chìm đáy biển, không hề tạo ra chút gợn sóng nào. Linh lực của họ bị vòng xoáy nuốt chửng, không thể gây ra chút thương tổn nào cho kẻ Nghịch Thiên.
“Cái gì?!” Nguyên Minh kinh hãi thốt lên. Phòng ngự của kẻ này đã đạt đến mức độ biến thái!
Kẻ Nghịch Thiên lúc này mới cất tiếng, giọng nói trầm thấp, khàn đặc, chứa đựng sự lạnh lẽo thấu xương: “Triều đình? Triều đình là cái thá gì? Mười lăm năm trước, ai đã dung túng cho Bạch Vân Vương gia này hãm hại gia đình ta? Ai đã khiến ta sống không bằng chết? Triều đình các ngươi, chẳng qua cũng chỉ là lũ sâu mọt!”
Hắn siết chặt tay hơn, Bạch Vân Vương gia ho khù khụ, máu tươi trào ra từ khóe miệng. “Ngươi… ngươi là… con trai của… Lý gia?”
Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt đỏ rực của kẻ Nghịch Thiên. “Ngươi cuối cùng cũng nhớ ra sao? Ta là Lý Vô Trần! Kẻ mà ngươi đã nhẫn tâm phế đi đan điền, vứt bỏ vào bãi tha ma! Kẻ mà ngươi nghĩ rằng đã chết không còn xương cốt!”
Nghe thấy cái tên “Lý Vô Trần”, Nguyên Minh và các trưởng lão đồng loạt chấn động. Lý Vô Trần? Đứa con trai phế vật của Lý gia, kẻ đã bị Bạch Vân Vương gia xử lý mười lăm năm trước? Hắn vẫn còn sống? Và lại có được sức mạnh kinh khủng như thế này?
“Không thể nào! Ngươi… ngươi là phế vật! Làm sao có thể…” Bạch Vân Vương gia trừng lớn mắt, trong ánh nhìn của ông ta không còn sự sợ hãi đơn thuần, mà là nỗi kinh hoàng tột độ khi đối mặt với một hồn ma từ quá khứ, một định mệnh đã bị ông ta bẻ cong nhưng giờ đây lại quay trở lại báo thù.
“Phế vật?” Lý Vô Trần cười khẩy, nụ cười ẩn chứa đầy sự châm biếm và thù hận. “Phải, ta từng là phế vật trong mắt các ngươi. Nhưng chính sự phế vật đó đã cho ta cơ hội Nghịch Thiên! Hôm nay, ta sẽ cho các ngươi thấy, cái gọi là ‘thiên’ trong mắt các ngươi, chỉ là một trò hề!”
Hắn buông Bạch Vân Vương gia xuống, nhưng không phải thả tự do. Một luồng hắc khí khác từ đầu ngón tay hắn bắn ra, xuyên thẳng vào đan điền của Bạch Vân Vương gia. Không phải là giết chết, mà là triệt để phế bỏ. Bạch Vân Vương gia rống lên một tiếng cuối cùng, thân thể co quắp, gục xuống sàn, mắt trợn trừng vô hồn.
“Ngươi đã phế ta, ta phế lại ngươi. Ngươi đã khiến ta sống không bằng chết, ta sẽ khiến ngươi nếm trải hương vị đó gấp trăm lần.” Lý Vô Trần lạnh lùng tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp đại sảnh, gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng vào những vị khách còn đang bị giam cầm.
“Kẻ Nghịch Thiên! Ngươi đã tự tìm đường chết!” Nguyên Minh tức giận đến cực điểm. Bạch Vân Vương gia đã bị phế! Đây là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được đối với Bạch Vân Vương phủ, đối với triều đình!
Ông ta vận chuyển toàn bộ linh lực, thanh trường đao trên tay bỗng nhiên phát sáng rực rỡ, hóa thành một con mãnh hổ bằng ánh sáng, gầm rống lao về phía Lý Vô Trần. Ba vị trưởng lão khác cũng không còn giữ lại, thi triển những tuyệt kỹ mạnh nhất của mình, tạo thành một mạng lưới công kích dày đặc, muốn nghiền nát Lý Vô Trần.
“Vô ích!” Lý Vô Trần khẽ lắc đầu. Hắn đưa tay phải lên, lòng bàn tay hướng về phía Nguyên Minh. Một vòng xoáy hắc khí khổng lồ đột nhiên hình thành trước mặt hắn, không ngừng bành trướng, nuốt chửng mãnh hổ ánh sáng của Nguyên Minh, sau đó tiếp tục xoay tròn, hút lấy toàn bộ linh lực và công kích của ba vị trưởng lão.
Trong nháy mắt, tất cả mọi công kích đều biến mất, như chưa từng tồn tại. Vòng xoáy hắc khí không những không tiêu tan, mà còn ngưng tụ lại, từ từ biến thành một quả cầu đen kịt, lơ lửng giữa không trung, toát ra một khí tức hủy diệt kinh hoàng.
“Các ngươi, tất cả những kẻ đã từng nhúng tay vào chuyện của Lý gia, hoặc dung túng cho Bạch Vân Vương gia làm điều ác, ta sẽ không bỏ qua bất kỳ ai!” Lý Vô Trần tuyên bố, giọng nói vang vọng như tiếng phán quyết của tử thần.
Quả cầu hắc khí đột nhiên bắn ra vô số tia sáng đen, những tia sáng này như những lưỡi dao sắc bén, không ngừng xuyên thủng không gian. Nguyên Minh và ba vị trưởng lão kinh hãi lùi lại, cố gắng chống đỡ, nhưng những tia sáng đen đó quá nhanh, quá mạnh mẽ, và dường như có thể xuyên thủng mọi phòng ngự.
Phập! Phập! Phập!
Máu tươi bắn ra. Nguyên Minh bị một tia sáng đen xuyên qua vai, một vị trưởng lão khác bị xuyên thủng đùi, ngã gục xuống. Hai vị trưởng lão còn lại may mắn tránh được đòn chí mạng, nhưng cũng bị thương nhẹ, sắc mặt tái mét, ánh mắt tràn đầy sự tuyệt vọng và sợ hãi. Họ biết rằng, dù có bao nhiêu cường giả Vương phủ kéo đến, cũng không thể ngăn cản được kẻ Nghịch Thiên này.
Lý Vô Trần không truy kích. Hắn chỉ nhìn Nguyên Minh và những người còn lại, đôi mắt đỏ rực như muốn khắc sâu hình ảnh của họ vào tâm trí. “Hãy nói cho Bạch Vân Thành biết, Lý Vô Trần đã trở lại. Và cuộc chơi, từ giờ phút này, sẽ không còn theo quy tắc của các ngươi nữa.”
Nói xong, hắn khẽ phất tay. Luồng hắc khí bao trùm đại sảnh đột nhiên co rút lại, rồi biến mất hoàn toàn. Những vị khách đang bị giam cầm bỗng chốc cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, nhưng họ không dám nhúc nhích, vẫn nằm im run rẩy trên sàn nhà.
Lý Vô Trần quay người, bước đi chậm rãi về phía cửa chính. Thân ảnh hắn hòa vào bóng đêm, nhưng khí tức lạnh lẽo và tàn bạo vẫn còn đọng lại, ám ảnh khắp đại sảnh. Hắn không hề ngoảnh lại, không hề lưu luyến. Mối thù đầu tiên đã được trả. Nhưng đây chỉ là khởi đầu.
Nguyên Minh ngã quỵ xuống, nhìn theo bóng lưng khuất dần của Lý Vô Trần. Cả Bạch Vân Vương phủ, từ nay, sẽ không còn yên bình nữa. Bạch Vân Thành, từ giờ khắc này, sẽ rung chuyển bởi cơn bão Nghịch Thiên.
Chương 38 kết thúc.