Nghịch Thiên
Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:02:00 | Lượt xem: 3

Bóng đêm nuốt chửng Vương phủ Bạch Vân, nhưng không thể che giấu được luồng sát khí cuồn cuộn đang trỗi dậy từ sâu thẳm. Hắn, kẻ săn mồi, bước đi giữa những hành lang lát đá cẩm thạch lạnh lẽo, mỗi bước chân không tạo ra âm thanh, nhưng lại mang theo một sức nặng vô hình đè nén không gian xung quanh. Hắn không còn là cái bóng ẩn mình, hắn là ngọn lửa địa ngục vừa được châm lên, sẵn sàng thiêu rụi mọi thứ trên đường đi của mình.

Mùi hương xa hoa của trầm hương và các loài hoa quý trộn lẫn với một nỗi sợ hãi đang dần len lỏi. Những người hầu trong phủ, những kẻ tu luyện cấp thấp tuần tra, dường như cảm nhận được điều gì đó bất thường. Một con chó săn tinh khôn đang ngủ gật bỗng rên rỉ khe khẽ, dựng tai, lông gáy dựng đứng, đôi mắt hoảng loạn nhìn vào khoảng không vô định trước khi co rúm lại trong sợ hãi.

Hắn không cần phải tìm kiếm. Ký ức về Vương phủ này, về từng ngóc ngách, từng dấu vết của sự tàn ác đã in sâu vào tâm trí hắn từ nhiều năm trước. Hơn nữa, vật phẩm nghịch thiên trong cơ thể hắn, viên Hắc Thạch Tinh Thần, khẽ rung động, dẫn lối hắn đến nơi có nguồn năng lượng mạnh nhất, nơi vị Vương gia Bạch Vân đang ngự trị.

Bạch Vân Vương gia, một kẻ quyền quý tự cho mình là Thiên Mệnh Chi Tử, thường thích phô trương sức mạnh và sự xa hoa. Đêm nay, hắn đang tổ chức một bữa tiệc nhỏ trong đại sảnh phía đông, nơi tiếng cười nói ồn ào và âm nhạc du dương vẫn còn vọng lại. Đó là nơi tập trung của các bằng hữu thân tín, những kẻ đã từng hùa theo hắn trong quá khứ, những kẻ đã gián tiếp hay trực tiếp đẩy gia đình hắn vào vực sâu.

Hắn lặng lẽ tiến đến gần đại sảnh. Cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh xảo hé mở, cho phép ánh nến lung linh và tiếng người lọt ra ngoài. Bên trong, Bạch Vân Vương gia, một nam nhân trung niên với bộ râu tỉa tót và khuôn mặt đầy vẻ tự mãn, đang nâng chén rượu cười nói với một vài vị quan lại và trưởng lão tông môn. Hắn mặc một bộ vương bào thêu rồng vàng lộng lẫy, toát ra vẻ quyền uy và phú quý. Xung quanh, những thiếu nữ xinh đẹp đang nhảy múa, tiếng đàn sáo réo rắt, tạo nên một cảnh tượng xa hoa tráng lệ, hoàn toàn đối lập với sự bi thảm mà hắn đã phải trải qua.

Một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khóe môi hắn. Sự xa hoa này, sự tự mãn này, sẽ sớm trở thành tro bụi. Hắn không vội vã. Hắn muốn Bạch Vân Vương gia cảm nhận được sự tuyệt vọng từ từ, từng chút một.

Hắn lướt qua một hành lang vắng vẻ, nơi có một nhóm vệ sĩ đang canh gác. Những vệ sĩ này đều là những tu luyện giả đã đạt đến Ngưng Khí cảnh, được coi là cường giả ở Bạch Vân Thành. Tuy nhiên, trong mắt hắn, chúng chỉ là những con kiến. Hắn không ra tay trực tiếp, thay vào đó, một luồng khí tức vô hình, mang theo hàn ý cực điểm, bỗng nhiên tràn ngập không gian. Các vệ sĩ bỗng cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, toàn thân như bị kim châm, chân tay bủn rủn.

Trước khi chúng kịp phản ứng, một màn sương đen mỏng manh từ lòng đất bốc lên, bao phủ lấy chúng. Một tiếng hét nghẹn lại trong cổ họng, rồi tất cả chìm vào im lặng. Khi màn sương tan đi, năm tên vệ sĩ đã gục xuống, đôi mắt trợn trừng đầy kinh hãi, khuôn mặt tím tái như bị rút cạn sinh khí. Không một vết thương, không một tiếng động, chúng đã chết một cách bí ẩn và đáng sợ.

Hắn bước qua những cái xác, không một chút biểu cảm. Đây chỉ là khởi đầu. Hắn tiếp tục di chuyển, hướng về phía đại sảnh, nơi bữa tiệc vẫn đang diễn ra. Mỗi bước đi của hắn, uy áp từ viên Hắc Thạch Tinh Thần trong đan điền càng lúc càng mạnh mẽ, khiến cho không khí trong Vương phủ trở nên đặc quánh, nặng nề.

Tiếng cười nói trong đại sảnh bỗng yếu dần. Một vị quan lại bỗng rùng mình, đánh rơi chén rượu trên tay. “Có điều gì đó không đúng,” ông ta thì thầm, ánh mắt hoảng loạn quét qua cánh cửa. Bạch Vân Vương gia nhíu mày, khó chịu. “Ngươi làm sao vậy, Lưu đại nhân? Hôm nay là ngày vui, đừng nói những lời xui xẻo.”

Nhưng ngay lúc đó, một cơn gió lạnh buốt thấu xương lùa vào đại sảnh, thổi tắt gần hết những ngọn nến. Không gian lập tức chìm trong bóng tối lờ mờ, chỉ còn vài ngọn nến le lói chập chờn. Tiếng nhạc ngừng bặt, những thiếu nữ nhảy múa sợ hãi la lên, co rúm vào nhau.

Một bóng người cao gầy, khoác áo choàng đen, lặng lẽ xuất hiện ở ngưỡng cửa đại sảnh. Hắn đứng đó, như một phần của bóng tối, nhưng sự hiện diện của hắn lại chói mắt đến mức đáng sợ. Khuôn mặt hắn bị che khuất trong bóng tối của mũ áo, chỉ để lộ đôi mắt đỏ rực như máu, lóe lên ánh sáng chết chóc.

“Kẻ nào?” Bạch Vân Vương gia đứng bật dậy, chén rượu đã vỡ tan dưới chân. Hắn là một cường giả Khai Mạch cảnh tầng thứ tám, đã lâu rồi không ai dám xông thẳng vào phủ đệ của hắn một cách ngông cuồng như vậy. Một luồng linh lực hùng hậu bùng phát từ cơ thể Bạch Vân, áp chế về phía kẻ lạ mặt.

Tuy nhiên, luồng linh lực đó như va phải một bức tường vô hình, không thể tiến thêm một tấc. Ngược lại, một áp lực còn kinh khủng hơn, mang theo sự lạnh lẽo của địa ngục, phản ngược lại, khiến Bạch Vân Vương gia lùi lại ba bước, khuôn mặt tái mét. Hắn cảm thấy như có một ngọn núi khổng lồ đang đè nặng lên mình, từng thớ thịt, từng khớp xương đều đau nhức.

“Bạch Vân Vương gia,” giọng nói của hắn trầm thấp, khàn khàn, nhưng lại vang vọng khắp đại sảnh như tiếng chuông tử thần. “Ngươi có nhớ, mười lăm năm trước, tại Lưu Thủy thôn, đã có một gia đình bị ngươi hủy diệt không?”

Lời nói này như một tia sét đánh xuống, khiến Bạch Vân Vương gia run rẩy. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ rực kia, một nỗi sợ hãi kinh hoàng bỗng trào dâng trong lòng. Ký ức về một quá khứ đen tối, về một sai lầm mà hắn tưởng chừng đã chôn vùi, bỗng hiện về rõ ràng.

“Ngươi… ngươi là ai?” Bạch Vân Vương gia lắp bắp, linh lực trong cơ thể hắn không thể vận chuyển trôi chảy, như bị một xiềng xích vô hình trói buộc.

Hắn chậm rãi nhấc tay, kéo chiếc mũ áo choàng xuống. Khuôn mặt trẻ trung nhưng đầy vẻ sương gió, đôi mắt đỏ rực và vết sẹo mờ ám bên thái dương hiện ra dưới ánh nến chập chờn. Không ai trong đại sảnh nhận ra hắn, nhưng đối với Bạch Vân, khuôn mặt ấy lại quen thuộc đến rợn người.

“Ta là kẻ mà ngươi đã phế đi đan điền, đã truy sát đến tận cùng trời đất,” hắn nói, từng lời như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim Bạch Vân. “Ta là kẻ mà ngươi đã nghĩ rằng đã chết, đã trở thành một phế nhân không đáng nhắc tới. Ta là… kẻ Nghịch Thiên!”

Bạch Vân Vương gia lảo đảo, như bị một cú đấm vô hình đánh trúng. “Không thể nào! Ngươi… ngươi đã chết rồi! Ta đã đích thân xác nhận!”

“Cái chết của ta, chỉ là khởi đầu cho sự trỗi dậy của ta,” hắn đáp, bước một bước về phía trước. Áp lực vô hình càng lúc càng tăng, những vị khách khác trong đại sảnh đã ngã quỵ xuống đất, miệng sùi bọt mép, toàn thân run rẩy như bị điện giật. Ngay cả những trưởng lão tông môn Khai Mạch cảnh cũng không thể chống cự, linh lực trong đan điền như bị đóng băng.

Hắn không quan tâm đến những kẻ đó. Mục tiêu duy nhất của hắn là Bạch Vân. Một luồng năng lượng đen kịt, lạnh lẽo, bỗng nhiên bùng phát từ cơ thể hắn, bao trùm lấy hắn như một lớp áo giáp hắc ám. Đây là sức mạnh mà hắn đã tu luyện được từ Hắc Thạch Tinh Thần, một sức mạnh cấm kỵ, hoàn toàn khác biệt với mọi linh lực mà Bạch Vân từng biết.

“Ngươi muốn gì?” Bạch Vân Vương gia gầm lên, cố gắng chống cự. Hắn hiểu rằng đêm nay, mạng sống của hắn đang bị đe dọa nghiêm trọng. “Ngươi nghĩ ngươi có thể làm gì ta? Đây là Bạch Vân Vương phủ! Ta là Vương gia! Ngươi sẽ phải chết!”

“Ngươi sẽ phải trả giá,” hắn lạnh lùng đáp. Bàn tay hắn khẽ nhấc lên, một luồng hắc khí cuồn cuộn ngưng tụ thành một lưỡi đao sắc bén. Lưỡi đao không có thực thể, nhưng lại phát ra hàn khí kinh người, đủ để đóng băng cả linh hồn.

“Giết!” Bạch Vân Vương gia không còn giữ được vẻ bình tĩnh. Hắn vận dụng toàn bộ linh lực trong cơ thể, một thanh trường kiếm linh quang lóe sáng xuất hiện trong tay. Hắn vung kiếm, một đường kiếm khí rực rỡ mang theo sức mạnh của Khai Mạch cảnh tầng thứ tám chém thẳng về phía hắn.

Nhưng đối với hắn, đường kiếm này chậm chạp như rùa bò. Hắn khẽ nghiêng người, tránh né nhẹ nhàng. Lưỡi đao hắc khí trong tay hắn vung lên, không hề có âm thanh, không hề có chấn động. Nhưng khi nó lướt qua, nó để lại một vết nứt không gian mờ ảo, và một luồng tử khí kinh hoàng.

“Phập!”

Một tiếng động nhẹ vang lên. Bạch Vân Vương gia chưa kịp hiểu chuyện gì, bỗng cảm thấy một cơn đau thấu xương ở vai trái. Hắn nhìn xuống, con mắt trợn trừng kinh hãi. Cánh tay trái của hắn, cùng với thanh trường kiếm, đã bay ra khỏi cơ thể, máu tươi phun ra như suối, nhuộm đỏ vương bào lộng lẫy.

“Aaaaaaa!” Tiếng hét thảm thiết của Bạch Vân Vương gia vang vọng khắp đại sảnh, xé tan màn đêm. Những vị khách còn lại hoảng loạn đến cực điểm, cố gắng bò ra khỏi sảnh, nhưng dường như có một lực lượng vô hình giam cầm họ tại chỗ.

Hắn không dừng lại. Hắn muốn Bạch Vân Vương gia phải cảm nhận nỗi đau đớn tột cùng, nỗi sợ hãi mà hắn đã phải chịu đựng trong mười lăm năm qua. Hắn bước thêm một bước, luồng hắc khí trên người hắn càng lúc càng mạnh mẽ, bao trùm lấy toàn bộ đại sảnh, biến nơi đây thành một địa ngục trần gian.

Tiếng chuông báo động của Vương phủ bỗng vang lên dồn dập, xé toạc màn đêm. Những cường giả khác của Vương phủ, những hộ vệ tinh nhuệ, đang nhanh chóng kéo đến. Nhưng đã quá muộn. Cuộc trả thù của kẻ Nghịch Thiên, giờ đây, đã thực sự bắt đầu, và Bạch Vân Thành, từ giây phút này, sẽ không còn được yên bình nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8