Nghịch Thiên
Chương 34
Lâm Hiên hít một hơi thật sâu, khí lạnh của màn đêm tràn vào phổi, mang theo mùi ẩm ướt của đất và hương thơm của cỏ cây. Ánh trăng mờ ảo trải dài trên những tán lá rậm rạp, tạo thành những hình thù kỳ dị nhảy múa theo gió. Hắn bước ra khỏi hang động, mỗi bước chân đều vững chãi, không còn chút nào sự chần chừ hay e ngại của một kẻ từng bị ruồng bỏ.
Một tháng ẩn mình trong bóng tối, hắn đã lột xác. Linh lực Nghịch Thiên không chỉ chữa lành đan điền bị phế của hắn, mà còn tái tạo cơ thể hắn, biến mỗi thớ thịt, mỗi xương cốt thành một vật chứa hoàn mỹ cho dòng năng lượng độc đáo đó. Hắn cảm thấy mình như một sợi dây đàn căng như dây thép, sẵn sàng bung ra bất cứ lúc nào, giải phóng sức mạnh đã bị kìm nén quá lâu.
Đứng dưới ánh trăng, Lâm Hiên ngẩng đầu. Khuôn mặt tuấn tú giờ đây hằn lên vẻ sắc lạnh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự bất cần và một ngọn lửa hận thù âm ỉ cháy. Hắn không còn là thiếu niên yếu đuối, tuyệt vọng năm nào. Hắn là Lâm Hiên, kẻ mang trong mình hạt giống Nghịch Thiên, kẻ sẽ lật đổ mọi định luật.
“Khai Mạch cảnh,” hắn lẩm bẩm, âm thanh khàn đặc như tiếng đá cọ xát. “Một bước ngoặt, một khởi đầu.”
Hắn cảm nhận rõ ràng sự bế tắc ở đỉnh Luyện Thể cảnh tầng chín. Năng lượng trong cơ thể hắn cuộn trào như thủy triều, nhưng vẫn bị một bức tường vô hình ngăn cản, không thể tiến thêm một bước. Đối với người thường, đây là lúc cần linh khí dồi dào, cần linh đan diệu dược, cần sự dẫn dắt của cường giả. Nhưng Lâm Hiên thì khác. Linh lực Nghịch Thiên của hắn không tuân theo quy tắc đó.
Hắn không cần hấp thu linh khí từ bên ngoài. Linh lực Nghịch Thiên trong cơ thể hắn tự nó đã là một nguồn năng lượng vô tận, một dòng chảy phản lại mọi quy tắc tự nhiên. Nó không tìm kiếm sự hài hòa, mà tìm kiếm sự phá vỡ, sự tái tạo.
Hắn tìm một tảng đá phẳng trong khu rừng, ngồi xuống, khoanh chân. Hít thở sâu, hắn dồn toàn bộ ý chí vào việc điều khiển Linh lực Nghịch Thiên. Khác với việc dẫn dắt linh khí đi qua kinh mạch, hắn đang *ép buộc* các mạch máu, các huyệt đạo của mình mở ra, *tạo ra* những con đường mới cho dòng năng lượng cuồng bạo này lưu thông.
Cơ thể hắn bắt đầu run rẩy. Các gân xanh nổi lên trên cổ và trán. Đau đớn! Một cơn đau xé ruột xé gan ập đến, như hàng ngàn mũi kim châm vào từng tế bào, như có thứ gì đó đang cố gắng xé toạc hắn từ bên trong. Đây không phải là cơn đau của sự chuyển hóa tự nhiên, mà là cơn đau của sự *cưỡng ép*, của sự *phản kháng*.
Linh lực Nghịch Thiên không chỉ là năng lượng, nó còn mang theo ý chí của sự nghịch chuyển, sự lật đổ. Khi nó cố gắng phá vỡ giới hạn của cơ thể phàm nhân, chính bản thân cơ thể hắn cũng phải chống chịu một áp lực kinh hoàng. Mỗi mạch máu, mỗi sợi cơ, mỗi tế bào đều gào thét phản đối, nhưng đồng thời cũng bị dòng năng lượng này cưỡng chế khai mở.
Ánh trăng trên cao bỗng trở nên quỷ dị. Một luồng sáng xanh tím mờ ảo bắt đầu bao phủ lấy Lâm Hiên, không phải là ánh sáng phản chiếu, mà như thể nó được phát ra từ chính cơ thể hắn. Những chiếc lá gần đó bắt đầu héo úa, khô quắt lại, rồi tan biến thành tro bụi, như thể sự sống của chúng bị rút cạn bởi một lực lượng đi ngược lại quy luật sinh trưởng.
Hắn nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. “Phá! Phá cho ta!”
Trong đầu hắn, một tiếng nổ lớn vang vọng. Các kinh mạch, vốn bị phong bế hoặc yếu ớt, giờ đây như bị một dòng lũ cuồng nộ xô đổ. Chúng không chỉ được khai thông, mà còn được mở rộng, củng cố một cách phi thường, trở thành những con sông rộng lớn cho dòng Linh lực Nghịch Thiên chảy qua. Cảm giác đau đớn dữ dội dần nhường chỗ cho một cảm giác thư thái, mạnh mẽ chưa từng có.
Lâm Hiên mở bừng mắt. Đôi mắt hắn giờ đây không chỉ đơn thuần là sắc lạnh, mà còn lấp lánh một ánh sáng kỳ dị, như thể hắn có thể nhìn xuyên thấu mọi thứ, nhìn thấy những dòng chảy năng lượng vô hình trong không khí, nhìn thấy những quy tắc đang vận hành xung quanh.
Hắn đã đột phá. Khai Mạch cảnh tầng một! Nhưng đây không phải là một Khai Mạch cảnh bình thường.
Linh lực Nghịch Thiên giờ đây lưu chuyển mạnh mẽ trong cơ thể hắn, không chỉ tăng cường sức mạnh, mà còn ban cho hắn một khả năng đặc biệt. Hắn cảm nhận được sự kết nối với thiên nhiên, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được sự *tách rời* khỏi nó. Hắn có thể điều khiển linh khí, nhưng không phải bằng cách hấp thụ và chuyển hóa nó như người khác. Thay vào đó, hắn có thể *phản lại* dòng chảy của nó, bẻ cong nó theo ý muốn, thậm chí là làm suy yếu nó.
Hắn đứng dậy, cơ thể nhẹ bẫng, linh hoạt hơn bao giờ hết. Một cành cây khô nằm dưới chân hắn. Hắn nhẹ nhàng nhặt lên, rồi bất chợt bóp mạnh. Cành cây không vỡ nát, mà lại mềm nhũn ra, như thể mọi sự cứng cáp, mọi quy tắc vật lý của nó đều bị đảo ngược trong khoảnh khắc. Đây là một khả năng nhỏ, nhưng nó là bằng chứng rõ ràng nhất về tính chất “Nghịch Thiên” của sức mạnh hắn.
“Đúng vậy,” hắn thì thầm, nụ cười lạnh lẽo trở nên rõ ràng hơn. “Đây mới là khởi đầu.”
Hắn cần phải kiểm tra sức mạnh mới của mình. Một tiếng gầm gừ vang lên từ sâu trong rừng. Một con yêu thú cấp thấp, chắc chắn đã bị sự biến động linh khí vừa rồi thu hút. Đối với một Khai Mạch cảnh bình thường, đối mặt với yêu thú trong đêm có thể là một thử thách. Nhưng đối với Lâm Hiên, nó chỉ là một phép thử.
Một con Lang Yêu với bộ lông xám tro và đôi mắt đỏ ngầu lao ra từ bụi rậm. Nó có kích thước bằng một con hổ lớn, nhe nanh múa vuốt, mang theo một làn gió tanh tưởi. Cấp bậc của nó tương đương với một tu sĩ Khai Mạch cảnh tầng hai hoặc ba.
Lâm Hiên không lùi bước. Hắn đứng yên, chờ đợi. Khi Lang Yêu chỉ còn cách hắn vài bước, hắn đột ngột di chuyển. Tốc độ của hắn nhanh đến kinh ngạc, không phải là tốc độ đơn thuần của sức mạnh cơ bắp, mà là sự bẻ cong không gian trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Hắn như một bóng ma, lướt qua dưới hàm răng sắc nhọn của Lang Yêu.
Một cú đấm. Không hoa mỹ, không chiêu thức phức tạp. Chỉ là một cú đấm thẳng vào sườn Lang Yêu, nhưng nó mang theo toàn bộ sức mạnh của Linh lực Nghịch Thiên. Con Lang Yêu rên lên một tiếng thảm thiết, thân thể khổng lồ của nó bị hất văng ra xa, đâm sầm vào một cái cây cổ thụ, gãy nát toàn bộ xương sườn.
Nó cố gắng gượng dậy, nhưng Lâm Hiên đã xuất hiện ngay trước mặt nó. Hắn vung tay, một luồng ánh sáng xanh tím mờ ảo thoát ra từ lòng bàn tay, bao phủ lấy đầu Lang Yêu. Không có tiếng nổ, không có máu chảy. Con Lang Yêu cứng đờ lại, đôi mắt đỏ ngầu dần mất đi sự sống, rồi toàn bộ cơ thể nó khô quắt lại, biến thành một cái xác khô héo chỉ trong vài hơi thở, như thể sự sống và linh hồn của nó bị một lực lượng vô hình rút cạn.
Lâm Hiên thu tay lại, không một chút biểu cảm. Sức mạnh này… thực sự khiến hắn cảm thấy phấn khích. Nó không phải là sức mạnh của sự hủy diệt đơn thuần, mà là sức mạnh của sự *đảo ngược*, của sự *tái định nghĩa*.
Hắn nhìn về phía đông, nơi có ánh sáng mờ ảo của bình minh sắp ló dạng. Đó là hướng của Bạch Vân Thành, nơi gia tộc Lâm thị và những kẻ đã hãm hại hắn đang ngự trị. Nơi hắn đã từng bị gọi là phế vật, bị vứt bỏ không thương tiếc.
“Bạch Vân Thành,” hắn lẩm bẩm. “Ta sẽ trở lại. Và lần này, không ai có thể ngăn cản ta.”
Mục tiêu của hắn không chỉ là báo thù. Hắn muốn tìm ra sự thật đằng sau cái chết của cha mẹ, về thân thế thực sự của mình, và về nguồn gốc của Linh lực Nghịch Thiên. Hắn biết, Bạch Vân Thành chỉ là khởi đầu. Con đường “Nghịch Thiên” của hắn còn rất dài, nhưng hắn đã sẵn sàng.
Bóng dáng hắn hòa vào bóng tối cuối cùng của màn đêm, hướng về phía bình minh đang lên, mang theo một ngọn lửa hận thù và một ý chí bất diệt. Thế giới phàm trần này, từ giờ phút này, sẽ không còn yên bình nữa.