Nghịch Thiên
Chương 33
Lâm Hiên ngồi xuống tảng đá lạnh lẽo, nhắm mắt lại. Hơi thở của hắn trầm ổn, trái tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực không phải vì sợ hãi, mà vì một sự hưng phấn kỳ lạ, một khát vọng bùng cháy chưa từng có. Giờ đây, hắn không còn là phế vật bị ruồng bỏ của Lâm gia, cũng không phải là thiếu niên tuyệt vọng đứng bên bờ vực cái chết. Hắn là Lâm Hiên, kẻ đã nuốt chửng linh lực Nghịch Thiên, kẻ đang nắm giữ một công pháp cấm kỵ, và quan trọng nhất, kẻ đã chọn con đường nghịch lại số phận.
Hắn bắt đầu vận chuyển linh lực trong cơ thể. Dòng linh lực Nghịch Thiên cuồn cuộn như một con sông dữ dội, hoàn toàn khác biệt với những gì hắn từng biết. Nó mang theo một sức mạnh nguyên thủy, hoang dại, dường như muốn xé toạc mọi xiềng xích, phá vỡ mọi quy tắc. Đan điền của hắn, nơi từng bị phế bỏ, giờ đây lại trở thành một cái hố đen không đáy, không ngừng hấp thụ và chuyển hóa dòng linh lực này.
Công pháp cấm kỵ mà hắn vô tình lĩnh ngộ từ tàn phiến ngọc bội không có tên, chỉ có những ký tự cổ xưa và hình ảnh mơ hồ về sự hủy diệt và tái sinh. Nó không theo bất kỳ mạch lạc kinh mạch thông thường nào. Thay vào đó, nó hướng dẫn linh lực len lỏi vào từng tế bào, từng thớ thịt, từng sợi gân cốt, như muốn khắc ghi một dấu ấn mới lên toàn bộ cơ thể hắn. Mỗi khi linh lực Nghịch Thiên chảy qua, Lâm Hiên cảm thấy như mình đang bị hàng ngàn mũi kim châm vào, đau đớn thấu xương. Nhưng cùng với sự đau đớn là một cảm giác lột xác, một sự thanh tẩy và cường hóa.
Ngày đầu tiên, Lâm Hiên chỉ có thể kiên trì trong vài canh giờ trước khi toàn thân mỏi nhừ, linh lực cạn kiệt. Nhưng hắn không bỏ cuộc. Hắn nghỉ ngơi một chút, rồi lại tiếp tục. Hắn không cần ăn uống, chỉ dựa vào linh lực Nghịch Thiên để duy trì sự sống và phục hồi. Cứ thế, ngày này qua ngày khác, hắn chìm đắm hoàn toàn vào việc tu luyện.
Dần dần, Lâm Hiên nhận ra những thay đổi kinh ngạc. Làn da hắn trở nên săn chắc hơn, từng thớ cơ bắp như được tái tạo. Khí huyết trong người vận hành mạnh mẽ, phát ra âm thanh như dòng suối chảy xiết. Thị lực, thính giác của hắn cũng được tăng cường gấp bội. Hắn có thể nhìn rõ những vết nứt nhỏ nhất trên vách đá trong bóng tối, nghe được tiếng côn trùng bò dưới lòng đất. Cái cảm giác yếu ớt, bất lực trước kia đã bị thay thế bằng một sức mạnh tiềm ẩn, cuộn trào.
Linh lực Nghịch Thiên không chỉ củng cố thân thể hắn, mà còn tác động đến cả tinh thần và ý chí. Mỗi khi vận chuyển công pháp, Lâm Hiên cảm thấy ý thức mình trở nên sắc bén hơn, khả năng phân tích và lĩnh ngộ cũng tăng lên. Hắn có thể dễ dàng hiểu thấu những tầng ý nghĩa sâu xa của công pháp cấm kỵ, và thậm chí còn suy ra được những biến thể, những cách vận dụng mới phù hợp với bản thân.
Một tuần trôi qua. Lâm Hiên đã hoàn toàn thích nghi với cường độ tu luyện tàn khốc. Lớp da chết bong ra, để lộ làn da mới trắng ngần nhưng ẩn chứa sức mạnh đáng sợ. Hắn đã đột phá từ Luyện Thể cảnh tầng ba lên Luyện Thể cảnh tầng năm, tốc độ mà ngay cả những thiên tài của Lâm gia cũng phải kinh hãi. Nhưng quan trọng hơn, chất lượng linh lực của hắn đã vượt xa bất kỳ tu sĩ Luyện Thể cảnh nào. Dòng linh lực Nghịch Thiên trong đan điền hắn giờ đây không còn là một con sông dữ dội nữa, mà đã biến thành một hồ nước sâu thẳm, tĩnh lặng nhưng chứa đựng sức hủy diệt kinh hoàng.
Hắn thử nghiệm một chút với khả năng mới của mình. Khi linh lực Nghịch Thiên được phóng thích, nó không phát ra ánh sáng chói lòa hay âm thanh ầm ĩ như các công pháp khác. Thay vào đó, nó mang theo một sự tĩnh lặng chết chóc, một làn sóng năng lượng vô hình nhưng cực kỳ sắc bén. Hắn dễ dàng cắt đứt một tảng đá nhỏ bằng một ngón tay, để lại một vết cắt trơn tru như dao. Hắn cũng phát hiện ra mình có thể thu liễm toàn bộ khí tức, khiến bản thân gần như hòa lẫn vào bóng tối, trở thành một “bóng ma” thực thụ.
Đây chính là con đường hắn muốn. Một con đường không ai biết, một sức mạnh không ai đoán được. Hắn sẽ là một bóng ma ẩn mình, một lưỡi gươm sắc bén, chờ đợi thời cơ để trừng phạt những kẻ đã gây ra bi kịch cho hắn và người thân.
Trong những khoảnh khắc nghỉ ngơi hiếm hoi, hình ảnh cha mẹ hắn, hình ảnh người em gái bé bỏng của hắn lại hiện lên trong tâm trí. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi đau của sự yếu đuối. Nó đã biến thành động lực, thành ngọn lửa hờn căm thiêu đốt trong lòng hắn. Lâm gia, các ngươi đã gây ra quá nhiều tội ác. Các ngươi nghĩ rằng ta đã chết? Các ngươi nghĩ rằng các ngươi đã thoát? Không, ta sẽ trở lại. Và khi ta trở lại, các ngươi sẽ phải trả giá đắt.
Lâm Hiên đứng dậy, vươn vai. Cơ thể hắn phát ra những tiếng rắc rắc nhẹ nhàng, như thể khớp xương đang được căn chỉnh lại. Hắn cảm thấy tràn đầy năng lượng, nhưng đồng thời cũng nhận ra rằng hang động này, dù an toàn, đã không còn đủ để hắn tiếp tục phát triển. Linh khí ở đây quá thưa thớt, và công pháp Nghịch Thiên của hắn đòi hỏi một nguồn năng lượng lớn hơn, đa dạng hơn để tiếp tục tiến bộ.
Hắn cần phải ra ngoài. Nhưng không phải bây giờ. Hắn cần phải củng cố thêm một chút nữa, cần phải hiểu rõ hơn về sức mạnh mới này. Hắn cần phải lập kế hoạch. Lâm Hiên không thể manh động. Hắn đã học được bài học xương máu về sự non nớt và khinh suất. Kẻ thù của hắn là một thế lực lớn mạnh, có gốc rễ sâu xa. Hắn phải hành động một cách cẩn trọng, từng bước một, từng bước một.
Hắn bắt đầu luyện tập những động tác cơ bản của công pháp, kết hợp với các chiêu thức cận chiến đơn giản. Mặc dù công pháp cấm kỵ thiên về sự ẩn mình và bùng nổ sức mạnh tức thời, nhưng Lâm Hiên hiểu rằng một nền tảng võ học vững chắc vẫn là điều cần thiết. Mỗi cú đấm, mỗi cú đá của hắn đều mang theo một luồng sức mạnh ẩn chứa, không lộ liễu nhưng đủ để xuyên thủng đá tảng.
Trong vài ngày tiếp theo, Lâm Hiên không chỉ tu luyện mà còn tìm hiểu về môi trường xung quanh hang động. Hắn phát hiện ra một vài lối đi bí mật, những khe nứt nhỏ trong vách đá mà hắn có thể luồn lách qua. Hắn cũng học cách săn bắt một số loài thú rừng nhỏ để bổ sung dinh dưỡng, mặc dù nhu cầu của hắn giờ đây đã giảm đi đáng kể. Hắn trở nên thành thạo hơn trong việc che giấu dấu vết, di chuyển không tiếng động. Hắn đã thực sự biến thành một “bóng ma” của rừng sâu.
Sức mạnh của hắn không ngừng tăng lên, nhưng Lâm Hiên không hề tự mãn. Hắn biết rằng con đường phía trước còn rất dài. Luyện Thể cảnh chỉ là bước khởi đầu. Phía trên còn có Khai Mạch cảnh, Tụ Linh cảnh, và những cảnh giới cao hơn nữa. Lâm gia, với vị thế của mình, chắc chắn có những cường giả ở những cảnh giới đó.
Tuy nhiên, sự sợ hãi đã hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí hắn. Thay vào đó là sự kiên định, là ngọn lửa báo thù bừng cháy. Hắn sẽ không bao giờ lùi bước. Hắn sẽ chiến đấu, sẽ vượt qua mọi giới hạn, sẽ nghịch lại mọi ý trời để đạt được mục tiêu của mình. Hắn sẽ khiến Lâm gia phải hối hận vì đã chọc giận một kẻ dám “Nghịch Thiên”.
Một tháng trôi qua trong hang động. Lâm Hiên giờ đây đã đạt tới đỉnh cao của Luyện Thể cảnh tầng chín, chỉ còn một bước nữa là có thể đột phá Khai Mạch cảnh. Hắn không vội vã. Hắn cảm thấy mình cần tích lũy thêm, củng cố nền tảng vững chắc nhất có thể. Linh lực Nghịch Thiên đã hoàn toàn hòa nhập vào cơ thể hắn, khiến hắn có cảm giác như mình là một với thiên nhiên, nhưng đồng thời lại có thể tách rời khỏi mọi quy tắc tự nhiên.
Hắn đứng trước lối ra hang động, nhìn ra bên ngoài. Ánh trăng mờ ảo chiếu rọi khu rừng tĩnh mịch. Một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khóe môi hắn. Thời điểm để hắn bắt đầu hành trình “Nghịch Thiên” thực sự đã đến. Hắn sẽ không còn ẩn mình trong hang động này nữa. Lâm Hiên sẽ bước ra ngoài, và thế giới sẽ phải run sợ trước sự trở lại của một kẻ bị ruồng bỏ.