Nghịch Thiên
Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:59:29 | Lượt xem: 3

Lâm Hiên lao mình vào màn sương sớm, khu rừng phía sau căn nhà cũ nát nuốt chửng bóng dáng gầy gò của hắn. Không khí ẩm ướt, lạnh lẽo, nhưng trong lòng hắn lại bùng lên một ngọn lửa hừng hực, thiêu đốt mọi sợ hãi, mọi yếu đuối còn sót lại. Hắn không còn là kẻ thất bại, không còn là phế vật bị ruồng bỏ. Hắn là Lâm Hiên, kẻ đã nhận được cơ duyên nghịch chuyển, kẻ đã bắt đầu hành trình thách thức số phận.

Những cành cây đẫm sương quất nhẹ vào mặt, những chiếc lá mục nát dưới chân tạo ra tiếng sột soạt mơ hồ. Hắn di chuyển cẩn trọng, từng bước chân nhẹ như mèo, tránh xa những cành khô, những tảng đá có thể gây ra tiếng động. Ký ức về những tháng ngày bị săn đuổi, phải ẩn mình trong bóng tối đã tôi luyện cho hắn bản năng sinh tồn sắc bén. Giờ đây, với sức mạnh mới đang cuộn trào trong đan điền, cảm giác của hắn càng trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết.

Hắn cảm nhận được sự dao động của linh khí xung quanh, dù yếu ớt nhưng vẫn đủ để hắn định hướng. Cảm giác này thật kỳ lạ, như thể một lớp màn che đã được vén lên, cho phép hắn nhìn thấy thế giới bằng một đôi mắt khác. Đó là kết quả của công pháp cấm kỵ mà hắn vô tình lĩnh ngộ, một thứ không thuộc về bất kỳ tông môn nào ở tiểu thế giới này, một thứ như thể được sinh ra để chống lại mọi quy tắc.

Bên trong cơ thể, dòng linh lực mới mẻ chảy cuồn cuộn qua từng kinh mạch, không còn là sự tắc nghẽn, sự mục nát của đan điền phế thải ngày trước. Thay vào đó, một luồng năng lượng màu xám bạc đang từ từ hình thành, giống như một dòng sông ngầm chảy sâu dưới lòng đất, ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. Hắn biết, đây chính là “hạt giống Nghịch Thiên” đang nảy mầm, một hạt giống mà Lâm gia, hay bất cứ kẻ nào khác, cũng không thể tưởng tượng nổi.

Hắn chạy sâu hơn vào rừng, men theo những con đường mòn của thú hoang, cố gắng xóa đi mọi dấu vết. Sương mù đặc quánh, phủ một lớp màn trắng xóa lên mọi thứ, là một lợi thế cho hắn, nhưng cũng là một trở ngại. Hắn không thể nhìn xa, nhưng cũng không ai có thể nhìn thấy hắn.

Đột nhiên, một tiếng chó sủa xa xăm vọng đến, kéo theo tiếng người gọi nhau. “Chết tiệt, chúng nhanh vậy sao?” Lâm Hiên thầm rủa. Lâm gia chắc chắn đã phát hiện ra hắn trốn thoát. Chúng sẽ không bỏ qua một kẻ mà chúng đã tuyên bố là phế vật, là nỗi nhục của gia tộc. Sức mạnh của hắn chưa đủ để đối đầu trực diện với những cao thủ của Lâm gia, đặc biệt là những kẻ đã đạt tới Hóa Linh Cảnh. Hắn cần thời gian, cần một nơi an toàn để củng cố sức mạnh, để chuyển hóa hoàn toàn cái “hạt giống” này thành một cây đại thụ.

Hắn tăng tốc, dùng hết sức bình sinh, né tránh những lùm cây rậm rạp, những bụi gai. Hắn cần một nơi ẩn mình hoàn hảo, một nơi mà ngay cả những con chó săn tinh khôn nhất của Lâm gia cũng không thể lần ra.

Sau lưng hắn, trong căn nhà cũ nát, một toán người của Lâm gia đã xông vào. Tên quản sự Lâm Cương, với vẻ mặt tức giận và một vết sẹo dài trên má, đạp đổ cánh cửa. Hắn nhìn quanh căn nhà trống rỗng, ánh mắt tóe lửa.

“Thằng phế vật đó trốn rồi!” Hắn gầm lên, tiếng nói vang vọng khắp khu rừng. “Tìm! Bằng mọi giá phải tìm cho ra nó! Sống hay chết đều phải mang về! Ai tìm thấy Lâm Hiên, thưởng một viên Trung Phẩm Linh Thạch!”

Lời hứa hẹn về Linh Thạch khiến đám người Lâm gia, vốn đã căm ghét Lâm Hiên, càng thêm hăng hái. Chúng tản ra, chia thành nhiều nhóm nhỏ, cùng với những con chó săn hung dữ, bắt đầu sục sạo khắp khu rừng.

Lâm Hiên nghe thấy tiếng gầm rú của Lâm Cương, nghe thấy tiếng chó sủa gần hơn, lòng hắn lạnh đi một nửa. Hắn đã đánh giá thấp sự quyết tâm của chúng. Nhưng hắn không hối hận. Hắn đã chọn con đường này, con đường không còn cúi đầu, không còn chấp nhận số phận.

Hắn tiếp tục chạy, đôi mắt sắc bén quét qua mọi ngóc ngách. Hắn nhớ lại lời Tiểu Lan đã nói về một “hang động cũ của lũ yêu thú” sâu trong rừng, nơi ít ai lui tới. Đó có thể là cơ hội duy nhất của hắn.

Sau khoảng thời gian chạy trốn miệt mài, cơ thể hắn bắt đầu mỏi nhừ, nhưng ý chí thì không hề suy giảm. Hắn cảm thấy linh lực trong đan điền ngày càng ổn định hơn, như một nguồn năng lượng vô tận đang nuôi dưỡng từng tế bào. Hắn có thể cảm nhận được sự thay đổi tinh vi trong cơ thể mình, một sự lột xác đang diễn ra.

Cuối cùng, hắn đến một khu vực rừng rậm hơn, những cây cổ thụ cao vút che khuất cả ánh sáng mặt trời, tạo ra một không gian u ám, tĩnh mịch. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm, mùi lá cây mục nát và một mùi hương đặc trưng của… yêu thú. Đây rồi.

Hắn nhìn thấy một vách đá dốc đứng, bị che khuất bởi những dây leo chằng chịt và bụi cây rậm rạp. Phía dưới vách đá, một khe hở tối tăm hiện ra, đó chính là lối vào hang động mà Tiểu Lan đã mô tả. Hắn cẩn thận gạt những dây leo, chui mình vào trong.

Bên trong hang động, không khí lạnh lẽo và ẩm ướt hơn. Mùi yêu thú nồng nặc, nhưng có vẻ như đã bị bỏ hoang từ lâu. Hắn bước sâu vào, dùng linh lực cảm nhận xung quanh. Không có dấu hiệu của yêu thú đang sinh sống. Có lẽ chúng đã chuyển đi, hoặc đã bị những cường giả khác tiêu diệt.

Lâm Hiên đi sâu vào trong, cho đến khi không còn ánh sáng từ bên ngoài lọt vào. Hắn ngồi xuống một tảng đá phẳng, thở dốc. Hắn đã an toàn, ít nhất là tạm thời.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào đan điền. Luồng linh lực màu xám bạc giờ đây đã mạnh mẽ hơn, như một dòng xoáy thu nhỏ đang từ từ mở rộng. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa dòng linh lực này với mọi thứ xung quanh, một kết nối mà trước đây hắn chưa từng có. Đây không chỉ là linh lực, mà còn là một loại năng lượng sống, một loại ý chí. Đó là ý chí “Nghịch Thiên”.

Hắn nhớ lại khoảnh khắc kinh hoàng khi đan điền bị phá hủy, sự tuyệt vọng khi bị Lâm gia ruồng bỏ, sự phẫn uất khi bị coi là phế vật. Những cảm xúc đó giờ đây không còn là gánh nặng, mà trở thành nhiên liệu, tiếp thêm sức mạnh cho dòng linh lực trong hắn. Mỗi một nỗi đau, mỗi một sự sỉ nhục đều biến thành một phần của sức mạnh “Nghịch Thiên” này.

Hắn bắt đầu vận chuyển công pháp. Từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim đều hòa hợp với dòng chảy linh lực. Hắn cảm thấy mình đang hấp thụ linh khí từ xung quanh nhanh hơn gấp nhiều lần so với những gì hắn từng nghe nói về các công pháp tu luyện thông thường. Linh khí từ bên ngoài ào ạt tràn vào cơ thể, được thanh lọc và chuyển hóa thành linh lực màu xám bạc.

Thời gian trôi qua, Lâm Hiên hoàn toàn đắm chìm vào trạng thái tu luyện. Hắn không biết bên ngoài trời đã sáng hay tối, không biết Lâm gia có còn đang tìm kiếm hắn hay không. Trong hang động tối tăm, hắn như một cái kén đang từ từ biến đổi, chờ đợi ngày phá kén, hóa thành một sinh linh hoàn toàn mới.

Hắn cảm thấy cơ thể mình đang được củng cố, xương cốt cứng cáp hơn, kinh mạch mở rộng. Hắn không còn là một phàm nhân yếu ớt nữa. Hắn đang tiến vào một cảnh giới mới, một cảnh giới mà hắn chưa từng dám mơ tới. Đây là bước đầu tiên trên con đường Nghịch Thiên, con đường sẽ dẫn hắn đến chỗ đứng ngang hàng với những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử”, thậm chí là thách thức cả ý chí của “Thiên”.

Linh lực màu xám bạc trong đan điền ngày càng cuộn trào mạnh mẽ, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ. Hắn cảm thấy mình đã đột phá, đã vượt qua ngưỡng cửa của Phàm Nhân Cảnh, tiến vào một cảnh giới mà hắn chưa từng có tên gọi. Đây là một cảnh giới độc nhất, một cảnh giới chỉ dành cho những kẻ dám “Nghịch Thiên”.

Hắn mở mắt. Mặc dù trong bóng tối, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực như hai vì sao. Hắn có thể nhìn rõ mọi thứ trong hang động, cảm nhận được từng hạt bụi li ti trong không khí. Sức mạnh tràn ngập cơ thể, một cảm giác chưa từng có. Hắn đứng dậy, nhẹ nhàng di chuyển. Từng bước chân không còn nặng nề, mà trở nên thanh thoát, linh hoạt. Hắn cảm thấy mình có thể nhảy vọt qua những tảng đá cao, có thể né tránh những đòn tấn công nhanh như chớp.

Tuy nhiên, hắn biết đây chỉ là bước khởi đầu. Lâm gia vẫn là một ngọn núi lớn mà hắn cần phải vượt qua. Những kẻ đã hãm hại hắn, những kẻ đã coi thường hắn, tất cả sẽ phải trả giá. Nhưng không phải bây giờ. Hắn cần phải mạnh hơn nữa, mạnh đến mức đủ để lật đổ toàn bộ Lâm gia mà không chút do dự.

Hắn nhìn ra cửa hang, nơi màn sương đã tan bớt, để lộ ra những tia nắng yếu ớt của buổi trưa. Bên ngoài, những tiếng chó sủa và tiếng người gọi nhau đã dần xa. Có vẻ như Lâm gia đã từ bỏ việc tìm kiếm hắn ở khu vực này, hoặc chúng nghĩ rằng hắn đã chết trong rừng sâu. Tốt. Càng tốt.

Hắn sẽ ở lại đây, trong hang động này, tiếp tục tu luyện, tiếp tục củng cố sức mạnh. Hắn sẽ nghiền ngẫm công pháp cấm kỵ, khai thác tối đa tiềm năng của dòng linh lực Nghịch Thiên. Hắn sẽ biến mình thành một bóng ma, một lưỡi gươm sắc bén ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ thích hợp để ra tay.

Lâm Hiên quay trở lại tảng đá, ngồi xuống. Hắn không còn là Lâm Hiên yếu đuối của ngày hôm qua. Hắn đã lột xác. Con đường Nghịch Thiên của hắn chỉ mới bắt đầu, và hắn biết, đây sẽ là một hành trình đầy chông gai, đầy máu và nước mắt. Nhưng hắn không sợ hãi. Ngược lại, hắn cảm thấy phấn khích. Bởi vì mỗi bước chân trên con đường này, đều là một sự khẳng định của ý chí, một sự thách thức với số phận. Lâm gia, các ngươi cứ chờ đấy. Ngày ta trở lại, sẽ là ngày các ngươi phải đối mặt với cơn ác mộng tồi tệ nhất của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8