Nghịch Thiên
Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:59:06 | Lượt xem: 3

Ánh trăng đã lên cao, soi sáng con đường mòn. Trong lòng Lâm Hiên, ngọn lửa thù hận bùng cháy mạnh mẽ, nhưng cũng được kiểm soát bởi lý trí. Hắn không còn là thiếu niên bốc đồng. Hắn đã trải qua sinh tử, đã lột xác. Mục tiêu của hắn không chỉ là báo thù, mà còn là chứng minh rằng, ý chí của một phàm nhân hoàn toàn có thể nghịch chuyển lại dòng chảy của số phận, phá vỡ mọi xiềng xích của “Thiên”.

Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, và giờ đây, nó bắt đầu vươn mình mạnh mẽ, sẵn sàng đối mặt với bão tố.

Lâm Hiên hít sâu một hơi, mùi máu tanh và đất ẩm hòa quyện trong không khí đêm lạnh lẽo. Trận chiến với Lâm Thanh tuy ngắn ngủi nhưng đã tiêu hao không ít thể lực và tinh thần của hắn. Hắn không có thời gian để ăn mừng chiến thắng, dù trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn khó tả. Lâm Thanh đã chết, nhưng cái chết của hắn chắc chắn sẽ không qua mắt được Lâm gia, một thế lực đã cắm rễ sâu trong thành trấn này suốt trăm năm.

Hắn cúi xuống, lục soát trên người Lâm Thanh. Một túi trữ vật nhỏ được tìm thấy, bên trong có vài thỏi bạc vụn, một ít đan dược hạ phẩm dùng để hồi phục nguyên khí, và một quyển công pháp cấp thấp mà Lâm Hiên đã liếc qua khi còn là “phế vật” của gia tộc – Phá Sơn Quyết. Chúng vô dụng đối với hắn lúc này, nhưng ít ra cũng là bằng chứng về thân phận của kẻ đã chết.

Điều quan trọng nhất là một tấm lệnh bài bằng đồng khắc hình con hổ đang vồ mồi, biểu tượng của Lâm gia. Hắn cầm nó lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, và khẽ nhếch mép. Tấm lệnh bài này sẽ là một thông điệp không lời gửi đến những kẻ đã ruồng bỏ hắn.

Lâm Hiên nhanh chóng rời khỏi hiện trường. Hắn không muốn ai tìm thấy dấu vết của hắn ở đây. Lâm Thanh đã ngã xuống ở một nơi hẻo lánh, nhưng không có gì đảm bảo thi thể của hắn sẽ không bị phát hiện trước bình minh. Hắn cần phải biến mất, không để lại bất kỳ manh mối nào.

Dưới ánh trăng, Lâm Hiên phóng đi như một bóng ma. Cú đấm cuối cùng mà hắn tung ra đã khiến nguyên khí trong đan điền của hắn tiêu hao đáng kể. Hắn cần một nơi an toàn để điều tức, đồng thời suy nghĩ về bước đi tiếp theo. Mục tiêu của hắn không phải là trở thành một kẻ giết người ẩn dật, mà là lật đổ những kẻ đã áp bức hắn, chứng minh rằng hắn không phải là “phế vật” mà Thiên Đạo đã định sẵn.

Hắn nhớ lại lời của Lâm Thanh trước khi chết, về sự chèn ép của Lâm gia, về những quy tắc ngầm mà hắn không hề hay biết. “Thiên Mệnh Chi Tử” hay “Thiên Tuyển Chi Nhân” – những khái niệm xa lạ đã bắt đầu xuất hiện trong tâm trí hắn. Phải chăng, những kẻ tự xưng là đại diện cho “Thiên” đó mới chính là mục tiêu cuối cùng của con đường nghịch chuyển số phận này?

Lâm Hiên quyết định quay về căn nhà cũ nát ở rìa thành, nơi hắn đã sống những ngày tháng cơ cực nhất. Ngôi nhà nhỏ bé đó, tuy tồi tàn, lại là nơi duy nhất hắn cảm thấy an toàn tuyệt đối. Hắn đã cải tạo nó, tạo ra một vài cơ quan ẩn giấu đơn giản mà chỉ hắn mới biết. Nó không thể chống đỡ được một cuộc tấn công quy mô lớn từ Lâm gia, nhưng đủ để hắn có một chút thời gian chuẩn bị.

Khi về đến nhà, Lâm Hiên đóng chặt cửa, châm một ngọn đèn dầu leo lét. Hắn ngồi xuống nệm rơm, bắt đầu điều tức. Khối huyết châu bí ẩn trong cơ thể hắn không ngừng xoay tròn, nhẹ nhàng hấp thu linh khí thưa thớt trong phòng, chuyển hóa thành nguyên khí tinh khiết. Cảm giác ấm áp lan tỏa, xoa dịu những vết thương nhỏ và sự mệt mỏi trong hắn.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy nguyên khí. Kể từ khi thức tỉnh huyết mạch cổ xưa, hay đoạt được mảnh ngọc bội thần bí kia, con đường tu luyện của hắn đã hoàn toàn khác biệt. Không còn là sự khó khăn, bế tắc của một “phế vật”, mà là một dòng suối chảy xiết, mạnh mẽ và không ngừng nghỉ. Mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của trái tim đều như đang hòa mình vào một nhịp điệu cổ xưa, hùng vĩ mà hắn chưa thể hoàn toàn lý giải.

Hắn biết, đây chính là “hạt giống Nghịch Thiên” mà hắn đã vô tình gieo trồng. Nó không chỉ mang lại sức mạnh, mà còn là một con đường, một triết lý. “Thiên” có thể là định mệnh, là quy tắc. Nhưng hắn, Lâm Hiên, sẽ là người phá vỡ định mệnh, lật đổ quy tắc.

Đêm đó, Lâm Hiên không ngủ. Hắn vừa điều tức, vừa suy nghĩ. Lâm gia sẽ phản ứng thế nào? Với cái chết của Lâm Thanh, một môn đồ có chút địa vị, chắc chắn họ sẽ cử người điều tra. Và khi họ phát hiện ra dấu vết của hắn, một tên “phế vật” lẽ ra phải chết, thì cơn thịnh nộ sẽ không hề nhỏ.

Hắn cần phải mạnh hơn, nhanh hơn. Hắn cần phải tìm hiểu sâu hơn về sức mạnh của huyết châu bí ẩn trong đan điền. Nó không chỉ giúp hắn tu luyện, mà còn dường như ẩn chứa những bí mật khác, những công pháp cổ xưa, những thức tỉnh tiềm năng mà hắn chưa thể chạm tới.

Và rồi, một dòng ký ức lạ lẫm đột ngột hiện lên trong tâm trí hắn, không phải của hắn, mà là từ huyết châu. Đó là những hình ảnh mơ hồ về một thế giới rộng lớn hơn, nơi những ngọn núi cao chạm mây, những con sông rộng lớn hơn biển cả, và những cường giả có thể hủy diệt cả một tòa thành chỉ bằng một cái phất tay. Đó là một thế giới mà hắn chưa từng biết, một thế giới mà hắn thuộc về, nhưng cũng là một thế giới đã ruồng bỏ hắn.

Hắn mở mắt, ánh sáng trong đôi mắt sắc lạnh như kiếm. “Thượng giới… Thiên Đạo…”. Những từ ngữ này lướt qua tâm trí hắn, mang theo một nỗi khát khao và một sự thách thức. Hắn biết, con đường của hắn sẽ không dừng lại ở việc báo thù Lâm gia. Nó sẽ còn xa hơn, rộng lớn hơn rất nhiều.

Sáng hôm sau, khi ánh bình minh ló rạng, Lâm Hiên đã hoàn toàn hồi phục. Hắn cảm thấy nguyên khí trong người dồi dào hơn bao giờ hết. Hắn đứng dậy, đi đến góc phòng, nơi có một chồng sách cũ nát mà hắn đã thu thập được từ khi còn nhỏ. Đó là những cuốn sách về lịch sử, về địa lý, về những truyền thuyết cổ xưa của thế giới này. Hắn chưa bao giờ thực sự tin vào những câu chuyện về Tiên, Thần, nhưng giờ đây, sau khi trải nghiệm sức mạnh vượt xa phàm nhân của mình, hắn bắt đầu nhìn nhận chúng bằng một con mắt khác.

Hắn lật giở từng trang sách. “Đại lục Thiên Nguyên”, “Thập Phương Giới”, “Cổ Thần Chiến Trường”… Những cái tên này đều chỉ là những truyền thuyết xa vời đối với người dân phàm tục. Nhưng đối với hắn, chúng lại như những lời gợi mở, những manh mối về một thế giới rộng lớn hơn, nơi mà hắn có thể tìm thấy lời giải đáp cho nguồn gốc của mình, và cho cái gọi là “Thiên Đạo” đã an bài số phận hắn.

Bỗng nhiên, một tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Lâm Hiên giật mình, lập tức giấu quyển sách vào dưới nệm, ánh mắt cảnh giác. Hắn không có bạn bè, và những kẻ thù của hắn sẽ không gõ cửa một cách lịch sự như vậy. Ai có thể tìm đến hắn vào giờ này?

Hắn nín thở, lắng nghe. Tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này mạnh hơn một chút, kèm theo một giọng nói khẽ khàng, e dè:

“Lâm Hiên… có nhà không?”

Đó là giọng của Tiểu Lan, cô bé hàng xóm gầy gò, người duy nhất thỉnh thoảng mang cho hắn chút thức ăn khi hắn bị gia tộc ruồng bỏ. Lâm Hiên khẽ cau mày. Tiểu Lan là một cô bé tốt bụng, nhưng sự xuất hiện của cô lúc này khiến hắn cảm thấy bất an. Liệu có phải cô bé đã vô tình bị cuốn vào rắc rối của hắn?

Hắn không trả lời ngay. Hắn muốn xác nhận không có ai khác đi cùng Tiểu Lan. Hắn áp tai vào cánh cửa gỗ mục nát, cảm nhận hơi thở và nhịp tim bên ngoài. Chỉ có một người. Hắn khẽ thở phào, nhưng sự cảnh giác vẫn không hề giảm bớt.

“Tiểu Lan, có chuyện gì?” Hắn hỏi, giọng trầm thấp.

“Lâm Hiên ca… ta… ta thấy có người của Lâm gia đang tìm kiếm gì đó ở khu rừng phía sau làng. Bọn họ nói là tìm một kẻ phản đồ…” Giọng Tiểu Lan run rẩy, đầy lo lắng. “Ta sợ… sợ là tìm huynh…”

Lâm Hiên nắm chặt tay. Quả nhiên, Lâm gia đã hành động. Nhưng tốc độ của bọn chúng lại nhanh hơn hắn tưởng. Điều đó chứng tỏ cái chết của Lâm Thanh đã gây ra một chấn động lớn hơn hắn nghĩ, hoặc Lâm Thanh có một vị trí quan trọng hơn hắn biết.

Hắn khẽ mở hé cánh cửa, chỉ đủ để nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của Tiểu Lan. Cô bé sợ hãi, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự quan tâm. Cô bé, một phàm nhân yếu ớt, lại dám đến báo tin cho hắn, một kẻ bị cả gia tộc ruồng bỏ.

“Đừng lo, Tiểu Lan. Huynh không sao.” Lâm Hiên cố gắng trấn an. “Huynh sẽ rời đi ngay. Em đừng nói cho ai biết huynh đã trở về, cũng đừng nói đã gặp huynh. Nhớ chưa?”

Tiểu Lan gật đầu lia lịa, nước mắt lưng tròng. “Huynh… huynh phải cẩn thận. Bọn họ rất đông, còn có người mang theo kiếm nữa…”

Lâm Hiên nhìn cô bé một cách trìu mến. Trong thế giới khắc nghiệt này, sự lương thiện của Tiểu Lan là một điểm sáng hiếm hoi. Hắn sẽ không để bất cứ ai làm hại cô bé vì hắn. Hắn sẽ bảo vệ những người quan tâm đến hắn, dù là một cô bé phàm nhân yếu ớt nhất.

“Huynh biết rồi. Em về đi, đừng để ai thấy em ở đây.”

Tiểu Lan miễn cưỡng quay lưng đi, thi thoảng còn ngoái lại nhìn hắn với ánh mắt đầy lo lắng. Lâm Hiên đóng sầm cửa lại. Thời gian đã hết. Hắn không thể ở lại đây được nữa. Lâm gia đã bắt đầu săn lùng hắn. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.

Hắn nhanh chóng thu dọn vài vật dụng cần thiết, giấu kỹ tấm lệnh bài của Lâm Thanh vào một góc. Hắn sẽ không chạy trốn mãi. Hắn sẽ tìm một nơi an toàn để tiếp tục tu luyện, để làm chủ hoàn toàn sức mạnh Nghịch Thiên của mình. Và rồi, hắn sẽ trở lại, không phải để ẩn nấp, mà để đối đầu trực diện với Lâm gia, để lật đổ những kẻ đã dám quyết định số phận của hắn.

Hắn nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xuyên qua màn sương sớm, nhìn về phía khu rừng mà Tiểu Lan vừa nhắc đến. Những kẻ của Lâm gia đang ở đó. Nhưng chúng không biết rằng, kẻ mà chúng đang tìm kiếm không còn là “phế vật” Lâm Hiên yếu ớt ngày nào. Hắn là một hạt giống đã nảy mầm, một dòng chảy đã bắt đầu nghịch chuyển. Và con đường Nghịch Thiên của hắn, sẽ không vì bất cứ thế lực nào mà dừng lại.

Lâm Hiên mở cửa sau, biến mất vào trong màn sương mờ ảo của bình minh, để lại sau lưng căn nhà cũ nát và một lời thề ngầm với chính mình: Lâm gia, các ngươi sẽ phải trả giá.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8