Nghịch Thiên
Chương 27
Lâm Hiên không ngừng bước. Tiếng gió xào xạc qua tán lá cổ thụ, mang theo hơi ẩm và mùi đất rừng đặc trưng. Mỗi bước chân của hắn giờ đây đều vững chãi hơn, không còn sự ngập ngừng, lo sợ của một kẻ mới đặt chân vào thế giới tu luyện. Hắc Long Lâm rộng lớn và nguy hiểm, nhưng cũng là nơi rèn giũa ý chí, nơi hắn tìm thấy con đường của riêng mình.
Năng lượng trong cơ thể hắn cuộn chảy không ngừng, không còn là dòng suối yếu ớt mà đã hóa thành một dòng sông ngầm mạnh mẽ, ẩn chứa tiềm năng bùng nổ. Sau những ngày đêm khổ luyện, Lâm Hiên cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của bản thân. Đan điền từng bị phế giờ đây lại càng kiên cố, vững chắc hơn bất kỳ ai cùng cảnh giới. Đó là nhờ vào hạt châu đen bí ẩn mà hắn vô tình nuốt phải, vật phẩm nghịch thiên đã thay đổi hoàn toàn vận mệnh hắn.
Hắn biết mình đang đi sâu hơn vào vùng lõi của Hắc Long Lâm, nơi mà ngay cả những thợ săn kinh nghiệm nhất cũng hiếm khi dám đặt chân tới. Linh khí ở đây đậm đặc hơn, và dĩ nhiên, những linh thú cũng mạnh mẽ hơn gấp bội. Hắn cần những thử thách như vậy để tôi luyện bản thân, để kích phát tiềm năng ẩn sâu trong cơ thể.
Một âm thanh xột xoạt nhẹ nhàng vang lên từ bụi cây rậm rạp phía trước. Lâm Hiên lập tức dừng lại, toàn thân căng như dây đàn. Hắn không còn là kẻ non nớt, dễ dàng bị đánh lén. Mọi giác quan của hắn đều được khuếch đại, từng hơi thở, từng chuyển động nhỏ nhất trong phạm vi vài chục trượng đều không thoát khỏi sự cảm nhận của hắn.
Một bóng đen lao vụt ra khỏi bụi rậm, nhanh như chớp. Đó là một con Huyết Nhãn Lang, nhưng khác với những con mà hắn từng đối mặt trước đây. Thân hình nó to lớn gấp đôi, lông màu xám tro pha lẫn vệt đỏ sẫm như máu, và đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái. Đây là Huyết Nhãn Lang Vương, chúa tể của một bầy sói trong khu vực này.
Huyết Nhãn Lang Vương gầm gừ một tiếng trầm đục, hàm răng nanh sắc nhọn nhỏ giọt thứ dịch màu xanh đen, rõ ràng là có độc. Ánh mắt nó lộ rõ vẻ khát máu và sự hung tợn. Nó đã đánh hơi thấy mùi linh khí non trẻ từ Lâm Hiên, coi hắn như một con mồi ngon lành.
“Ngươi tới đúng lúc lắm,” Lâm Hiên khẽ lẩm bẩm, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi. Hắn không lùi bước. Hắn cần một đối thủ xứng tầm để kiểm nghiệm sức mạnh của mình.
Huyết Nhãn Lang Vương không cho hắn thêm thời gian suy nghĩ. Nó bật nhảy, tốc độ kinh hoàng, móng vuốt sắc bén như dao cạo nhắm thẳng vào cổ họng Lâm Hiên. Một luồng gió tanh tưởi ập tới.
Lâm Hiên nghiêng người né tránh trong gang tấc. Hắn không sử dụng những chiêu thức hoa mỹ, mà chỉ là những động tác đơn giản, trực tiếp nhưng vô cùng hiệu quả. Cùng lúc đó, hắn phóng ra một chưởng. Một luồng năng lượng màu xám đen, đậm đặc và u ám, bắn thẳng vào sườn Lang Vương.
Đây là Linh Lực Âm Dương mà hắn đã tu luyện được từ hạt châu đen. Nó mang theo một sức mạnh cực kỳ ăn mòn và quỷ dị, hoàn toàn khác biệt với linh khí thuần túy của các tu sĩ bình thường.
Lang Vương bị đánh trúng, lập tức phát ra một tiếng tru đau đớn. Vệt lông trên sườn nó cháy xém, một mảng thịt bị ăn mòn rõ rệt. Nó ngã lăn ra đất, nhưng nhanh chóng đứng dậy, ánh mắt càng trở nên điên cuồng hơn. Cơn đau đã kích thích bản năng hung tợn nhất của nó.
Nó gầm lên, triệu hồi. Ngay lập tức, từ khắp các bụi cây xung quanh, hàng chục con Huyết Nhãn Lang khác đồng loạt lao ra. Chúng không mạnh bằng Lang Vương, nhưng số lượng áp đảo có thể dễ dàng xé xác bất kỳ ai.
Lâm Hiên cau mày. Hắn đã lường trước điều này, nhưng không ngờ Lang Vương lại có thể triệu hồi nhanh đến vậy. Một mình đối phó với cả bầy sói hung tợn này không phải là chuyện dễ dàng. Tuy nhiên, trong lòng hắn không có chút sợ hãi nào, chỉ có sự phấn khích khi đối mặt với thử thách.
Hắn rút ra thanh Đoạn Phong Kiếm từ vỏ. Thanh kiếm này không phải là linh khí cấp cao, nhưng dưới sự quán chú của Linh Lực Âm Dương, nó trở nên sắc bén và lạnh lẽo khác thường. Hắn lao vào giữa bầy sói, thân pháp nhanh nhẹn như quỷ mị.
Kiếm quang lóe lên, kèm theo những tiếng gầm gừ đau đớn. Mỗi nhát kiếm của Lâm Hiên đều nhắm vào tử huyệt, không chút do dự. Những con Huyết Nhãn Lang cấp thấp hơn không phải là đối thủ của hắn. Linh lực Âm Dương của hắn có thể dễ dàng xuyên thủng lớp da thịt của chúng, gây ra những vết thương khó lành.
Tuy nhiên, Lang Vương không đứng yên nhìn đồng loại bị tàn sát. Nó liên tục di chuyển xung quanh, tìm kiếm sơ hở của Lâm Hiên, rồi bất ngờ lao tới tấn công từ phía sau hoặc bên sườn. Nó thông minh hơn nhiều so với những con sói bình thường.
Trong một khoảnh khắc sơ suất, móng vuốt của Lang Vương sượt qua vai Lâm Hiên, xé rách một mảng áo. Một vết cào sâu xuất hiện, máu tươi bắt đầu rỉ ra. Hắn cảm thấy một cơn tê dại lan nhanh vào cánh tay. Lang Vương đã tẩm độc vào móng vuốt của nó.
Lâm Hiên nhíu mày, nhưng không hề hoảng loạn. Hắn lập tức vận chuyển Linh Lực Âm Dương trong cơ thể, nhanh chóng bao bọc lấy vết thương và ngăn chặn độc tố lan rộng. Linh lực của hắn có một khả năng kỳ lạ là “thanh lọc” và “cô lập”, giúp hắn chống lại nhiều loại độc tố thông thường.
Hắn cười khẩy. “Ngươi nghĩ độc này có thể hạ gục ta sao?”
Với vết thương trên vai, Lâm Hiên trở nên cẩn trọng hơn, nhưng cũng tàn nhẫn hơn. Hắn không muốn kéo dài trận chiến này. Hắn cần phải kết thúc nó nhanh chóng để tìm nơi trị thương và tiếp tục hành trình.
Hắn tập trung Linh Lực Âm Dương vào thanh Đoạn Phong Kiếm. Kiếm thân phát ra một ánh sáng xám đen u ám, dường như có vô số oan hồn đang gào thét bên trong. Đó là một chiêu thức mới mà hắn đã ngộ ra, không có tên gọi cụ thể, chỉ là sự vận dụng trực tiếp Linh Lực Âm Dương để tăng cường uy lực của kiếm chiêu.
Lâm Hiên lao tới, không né tránh. Lang Vương cũng gầm lên một tiếng cuối cùng, dồn toàn bộ sức mạnh vào cú vồ quyết định. Cả hai lao vào nhau như hai tia chớp.
Một âm thanh chói tai vang lên. Kiếm của Lâm Hiên không đâm thẳng, mà chém ngang. Cùng lúc đó, hắn đột ngột xoay người, tránh thoát cú vồ của Lang Vương, để lại một vết chém sâu hoắm trên cổ nó. Nhưng đó chưa phải là tất cả.
Khi Lang Vương xoay người, nó đã đặt lưng vào một vị trí mà Lâm Hiên đã tính toán trước. Hắn phóng ra một chưởng nữa, lần này là một chưởng sấm sét, trực tiếp đánh vào điểm yếu nhất của Lang Vương: bụng dưới. Linh lực Âm Dương bùng nổ, phá hủy nội tạng của nó từ bên trong.
Huyết Nhãn Lang Vương tru lên một tiếng thảm thiết, thân hình khổng lồ đổ sụp xuống đất, giãy giụa kịch liệt. Đôi mắt đỏ rực của nó dần mất đi ánh sáng, chỉ còn lại sự trống rỗng và tuyệt vọng. Bầy sói còn lại, thấy chúa tể của chúng đã gục ngã, lập tức bỏ chạy tán loạn vào sâu trong rừng.
Lâm Hiên thở dốc, tay nắm chặt Đoạn Phong Kiếm. Hắn cảm thấy đau nhức khắp cơ thể, nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn. Hắn đã thắng. Hắn đã đánh bại một Huyết Nhãn Lang Vương, một linh thú cấp cao hơn nhiều so với khả năng của hắn trước đây.
Hắn tiến lại gần xác Lang Vương, cẩn thận lấy ra một viên nội đan màu đỏ sẫm. Nội đan này chứa đựng tinh hoa linh khí của Lang Vương, là một vật phẩm cực kỳ quý giá đối với tu sĩ. Ngoài ra, hắn còn phát hiện một chiếc vòng cổ bằng da, trên đó đính một mảnh ngọc bội nhỏ, phát ra ánh sáng mờ nhạt.
Mảnh ngọc bội này khác thường. Nó không có bất kỳ hoa văn nào, chỉ là một miếng ngọc màu trắng đục, nhưng khi Lâm Hiên chạm vào, hắn cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết và mạnh mẽ hơn bất kỳ thứ gì hắn từng gặp. Nó giống như một mảnh ghép của một thứ gì đó lớn hơn.
“Đây là…” Lâm Hiên lẩm bẩm. Hắn không biết lai lịch của nó, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng đây là một bảo vật. Có lẽ, Lang Vương đã vô tình nuốt phải hoặc tìm thấy nó, rồi đeo trên cổ như một vật trang sức kỳ lạ.
Hắn cất viên nội đan và mảnh ngọc bội vào trong túi trữ vật của mình, sau đó tìm một chỗ kín đáo dưới gốc cây cổ thụ để trị thương. Vết thương trên vai không quá nghiêm trọng nhờ khả năng thanh lọc của Linh Lực Âm Dương, nhưng hắn vẫn cần thời gian để hồi phục hoàn toàn.
Khi ngồi xuống, Lâm Hiên cảm thấy một sự mệt mỏi bao trùm, nhưng sâu thẳm trong lòng, ngọn lửa Nghịch Thiên lại càng bùng cháy dữ dội hơn. Trận chiến này đã chứng minh rằng hắn không còn là phế vật, không còn là kẻ có thể bị số phận chà đạp. Hắn có sức mạnh để chống lại, để chiến đấu, để thay đổi.
Mảnh ngọc bội trong túi trữ vật của hắn dường như cũng đang phát ra một chút ấm áp, như đang vẫy gọi hắn. Hắc Long Lâm không chỉ là nơi ẩn chứa nguy hiểm, mà còn là nơi chứa đựng những bí mật, những cơ duyên. Và hắn, Lâm Hiên, sẽ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để trở nên mạnh mẽ hơn, để một ngày nào đó, hắn có thể đứng trên đỉnh cao, đối diện với những kẻ đã hãm hại hắn, và thách thức cả “Thiên” định.
Con đường phía trước còn dài, nhưng Lâm Hiên đã sẵn sàng. Hắn sẽ tiếp tục bước đi, sâu hơn vào bí mật của Hắc Long Lâm, và xa hơn nữa, vào thế giới rộng lớn đang chờ đợi hắn chinh phục.