Nghịch Thiên
Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:55:50 | Lượt xem: 3

Lâm Hiên ngẩng đầu nhìn vầng trăng treo lơ lửng giữa không trung, ánh bạc nhàn nhạt trải khắp mảnh vườn linh thảo. Mùi hương thanh khiết của dược liệu quyện vào không khí đêm, không còn vẻ u ám, khô héo như những ngày đầu hắn đặt chân đến đây. Từng luống linh thảo, nhờ sự chăm sóc đặc biệt và những luồng Nghịch Thiên Khí âm thầm thẩm thấu, giờ đây vươn mình mạnh mẽ, xanh tươi mơn mởn. Hắn có thể cảm nhận được sự sống động đang tuôn trào từ mỗi chiếc lá, mỗi cành non.

Cái gọi là “phế vật”, cái gọi là “thiên mệnh đã định”, đối với Lâm Hiên giờ đây chỉ là những lời gió thoảng. Hắn đã từng tin vào chúng, đã từng chìm đắm trong sự tuyệt vọng. Nhưng hạt châu đen kịt ẩn sâu trong đan điền, luồng Nghịch Thiên Khí huyền bí và cảm giác sức mạnh đang dần hồi sinh đã dạy cho hắn một bài học khác. Bài học về sự phản kháng, về khả năng lật đổ những quy luật tưởng chừng như bất biến.

Mỗi khi vận chuyển Nghịch Thiên Khí, Lâm Hiên lại cảm thấy một sự cộng hưởng kỳ lạ với mảnh đất, với những linh thảo xung quanh. Không giống như linh khí thông thường, Nghịch Thiên Khí không chỉ đơn thuần là năng lượng. Nó mang theo một ý chí, một sự đối kháng ngấm ngầm với trật tự hiện hữu. Khi hắn truyền vào linh thảo, chúng không chỉ hấp thụ linh khí mà còn như được “thức tỉnh”, thoát khỏi sự kìm kẹp của quy luật sinh trưởng thông thường, bứt phá giới hạn để vươn lên mạnh mẽ hơn. Đó là một sự “nghịch” lại chính bản chất của vạn vật, một sự can thiệp thô bạo nhưng lại mang đến hiệu quả kinh ngạc.

Ban ngày, Lâm Hiên vẫn là tên tạp dịch câm lặng, cần mẫn làm việc trong vườn. Hắn vẫn cúi đầu, vẫn vờ như không nghe thấy những lời chế giễu, những ánh mắt khinh thường của các đệ tử khác. “Phế vật Lâm Hiên” vẫn là cái tên mà họ dùng để gọi hắn. Nhưng trong sâu thẳm, hắn biết mình đã thay đổi. Mỗi nhát cuốc, mỗi lần tưới nước, mỗi giọt mồ hôi rơi xuống đất đều không chỉ là lao động, mà là một phần của quá trình tu luyện, một cách để hắn điều khiển và tinh luyện Nghịch Thiên Khí.

Chấp sự phụ trách mảnh vườn, lão Trương, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, ít nói. Nhưng Lâm Hiên có thể nhận ra, ánh mắt lão nhìn hắn đã có chút khác biệt. Không còn là sự khinh thường hoàn toàn, mà ẩn chứa một tia nghi hoặc, một chút tò mò khó hiểu. Lão Trương thường xuyên đi tuần tra, kiểm tra từng luống linh thảo một cách kỹ lưỡng. Mỗi lần như vậy, lão đều dừng lại lâu hơn ở những khu vực do Lâm Hiên phụ trách. Mặc dù không một lời khen ngợi, nhưng sự im lặng của lão, đôi khi là một cái nhướng mày nhẹ, đã là một sự công nhận lớn lao đối với Lâm Hiên.

Một buổi sáng nọ, khi Lâm Hiên đang tỉ mỉ cắt tỉa những cành lá úa vàng của một cây Ngân Tuyết Thảo, một nhóm đệ tử ngoại môn đi ngang qua. Họ là những kẻ thường xuyên buông lời trêu chọc hắn. Tên cầm đầu là Lý Cường, một kẻ có chút tu vi, dựa vào thân phận đệ tử ngoại môn mà thường xuyên bắt nạt các tạp dịch. Hắn ta thấy Lâm Hiên đang làm việc, liền hất cằm, cười khẩy.

“Ồ, xem kìa, phế vật Lâm Hiên vẫn còn sống nhăn răng à? Tưởng đã chết đói trong cái vườn linh thảo cằn cỗi này rồi chứ?” Lý Cường nói, giọng điệu đầy khinh miệt. Đám đệ tử đi cùng hắn cũng cười ồ lên hưởng ứng.

Lâm Hiên không ngẩng đầu, vẫn tiếp tục công việc của mình. Hắn đã quen với những lời này. Hắn biết, nếu mình đáp trả, mọi chuyện sẽ chỉ tệ hơn. Hơn nữa, hắn không muốn lãng phí Nghịch Thiên Khí của mình vào những kẻ tầm thường này.

“Sao? Câm rồi à? Chẳng lẽ đã phế đến mức không nói được nữa?” Một tên đệ tử khác, Triệu Minh, tiến tới gần, định giơ chân đá vào lưng Lâm Hiên.

Ánh mắt Lâm Hiên chợt lóe lên một tia sắc lạnh. Hắn đã không còn là kẻ yếu đuối bất lực của ngày xưa. Sức mạnh của Nghịch Thiên Khí đã làm cơ thể hắn cường tráng hơn, phản ứng nhanh nhạy hơn. Hắn có thể dễ dàng né tránh hoặc phản công. Nhưng hắn không làm vậy. Hắn vẫn cúi đầu, nhưng động tác cắt tỉa Ngân Tuyết Thảo của hắn lại nhanh hơn một chút, dứt khoát hơn một chút. Lưỡi dao sắc bén lướt qua, một cành lá úa rụng xuống gọn gàng, không hề dính dáng đến Triệu Minh.

Triệu Minh sững người, cú đá của hắn hụt mất. Hắn cảm thấy như Lâm Hiên đã tính toán được đường đi của mình, nhưng lại không thể tin được một phế vật lại có thể làm được điều đó. Hắn ta tức giận, định giơ tay tát Lâm Hiên.

Đúng lúc này, lão Trương từ xa đi tới. Lão vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng ánh mắt quét qua Lý Cường và đám đệ tử kia khiến bọn chúng phải chùn bước. “Làm gì ở đây?” Lão Trương trầm giọng hỏi, âm thanh không lớn nhưng mang theo một áp lực vô hình.

Lý Cường giật mình, vội vàng thu tay về. Hắn ta biết lão Trương là chấp sự phụ trách mảnh vườn, tuy không có địa vị cao nhưng lại được một vị trưởng lão trong tông môn trọng dụng. Hơn nữa, lão Trương nổi tiếng là nghiêm khắc và không dung túng cho bất kỳ sự phá phách nào trong vườn linh thảo. “Dạ… chúng con chỉ đi ngang qua thôi ạ. Thấy… thấy Lâm Hiên làm việc vất vả nên muốn hỏi han đôi câu.” Hắn ta lắp bắp nói, cố gắng che giấu ý định xấu xa.

Lão Trương không nói gì, chỉ liếc nhìn Lý Cường một cái thật sâu, rồi ánh mắt dừng lại trên những luống Ngân Tuyết Thảo mà Lâm Hiên đang chăm sóc. Những cây Ngân Tuyết Thảo này, lá của chúng đã chuyển sang màu xanh ngọc bích rực rỡ, những đóa hoa nhỏ li ti kết tinh như những hạt sương đêm, tỏa ra một làn hương thơm thanh khiết, nồng đậm hơn hẳn những cây Ngân Tuyết Thảo ở khu vực khác. Ngay cả Lý Cường và Triệu Minh cũng phải ngạc nhiên trước vẻ đẹp và sinh khí của chúng.

“Không có việc gì thì biến đi.” Lão Trương khẽ phất tay, giọng điệu đầy vẻ chán ghét. Lý Cường và đám đệ tử kia không dám nán lại lâu hơn, vội vàng cúi đầu rồi chuồn mất.

Sau khi bọn chúng đi khỏi, lão Trương lại gần Lâm Hiên. Hắn vẫn cúi đầu, làm bộ như không có chuyện gì xảy ra. Lão Trương không nói gì, chỉ đưa tay chạm nhẹ vào một chiếc lá Ngân Tuyết Thảo. Một tia linh khí yếu ớt từ ngón tay lão truyền vào lá cây, rồi lại nhanh chóng rút về. Ánh mắt lão Trương chợt lóe lên một tia kinh ngạc khó che giấu. Lão có thể cảm nhận được một luồng sinh mệnh lực cực kỳ mạnh mẽ đang ẩn chứa bên trong lá cây, một loại năng lượng không giống với bất kỳ linh khí nào lão từng biết.

“Làm tốt lắm.” Lão Trương bất ngờ lên tiếng, giọng nói khô khan hơn mọi khi nhưng lại mang theo một chút gì đó khác lạ. Đây là lần đầu tiên lão Trương nói chuyện trực tiếp với hắn, và còn là lời khen ngợi.

Lâm Hiên khẽ giật mình, ngẩng đầu lên nhìn. Ánh mắt lão Trương nhìn hắn đầy phức tạp, có sự nghi hoặc, có sự đánh giá, và cả một chút… bất ngờ. Hắn chỉ gật đầu nhẹ, không nói gì, rồi lại tiếp tục công việc.

Lão Trương đứng đó một lúc, nhìn Lâm Hiên đang cần mẫn làm việc, nhìn những luống linh thảo đang phát triển mạnh mẽ. Lão lắc đầu, khẽ thở dài, rồi lặng lẽ quay đi. Trong lòng lão dấy lên một câu hỏi: “Tên phế vật này… rốt cuộc đã làm gì?”

Đêm về, sau một ngày dài làm việc, Lâm Hiên trở về căn phòng tạp dịch tồi tàn của mình. Hắn ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu rách, nhắm mắt, bắt đầu vận chuyển Nghịch Thiên Khí. Luồng năng lượng màu đen kịt từ hạt châu trong đan điền tuôn trào, lan khắp kinh mạch, thấm vào từng tế bào. Hắn cảm thấy cơ thể mình đang dần được tôi luyện, trở nên kiên韧 hơn, mạnh mẽ hơn. Linh khí của trời đất, vốn dĩ thưa thớt ở khu vực tạp dịch, giờ đây lại như bị một lực hút vô hình lôi kéo, âm thầm tràn vào cơ thể hắn, rồi bị Nghịch Thiên Khí đồng hóa, chuyển hóa thành một dạng năng lượng tinh thuần hơn, mang theo ý chí phản kháng của riêng nó.

Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất khó khăn. Cái gọi là “Thiên Mệnh” không dễ dàng bị lật đổ. Nhưng mỗi ngày trôi qua, mỗi lần Nghịch Thiên Khí vận chuyển, hắn lại cảm thấy mình tiến gần hơn một bước đến mục tiêu. Những linh thảo trong vườn là minh chứng sống động nhất. Chúng đã thoát khỏi cái bóng của sự cằn cỗi, vươn lên mạnh mẽ. Hắn cũng vậy. Hắn sẽ không chấp nhận số phận phế vật. Hắn sẽ gieo hạt giống “Nghịch Thiên” vào sâu thẳm vũ trụ, chờ ngày chúng bùng nổ thành một cơn bão táp, cuốn phăng đi mọi xiềng xích, mọi định luật mà cái gọi là “Thiên” đã áp đặt. Đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng một khởi đầu đầy hy vọng và kiên định.

Lâm Hiên mở mắt, một tia sáng sắc bén chợt lóe lên trong bóng tối. Hắn đã không còn là kẻ có thể dễ dàng bị bắt nạt. Sức mạnh đang âm thầm tích lũy, chờ đợi thời cơ bùng nổ. Có lẽ, đã đến lúc hắn phải tìm cách rời khỏi mảnh vườn này, tìm kiếm một con đường rộng lớn hơn để tu luyện, để thật sự bắt đầu hành trình nghịch chuyển số phận của mình. Mảnh đất cằn cỗi này đã nuôi dưỡng hạt giống Nghịch Thiên, nhưng nó không thể mãi mãi giam cầm một ngọn lửa đang khao khát thiêu đốt cả bầu trời.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8