Nghịch Thiên
Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:52:54 | Lượt xem: 3

Lâm Hiên bước đi, bỏ lại sau lưng làng Thạch Hà hoang tàn và những tiếng rên rỉ yếu ớt của đám đệ tử Vân Lạc Tông. Hắn không hề ngoảnh đầu nhìn lại. Gió đêm thổi mạnh, mang theo mùi máu tanh và sự lạnh lẽo thấm vào từng thớ thịt, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa cuồng nộ đang bừng cháy, không ngừng thiêu đốt. Sức mạnh mới trỗi dậy trong đan điền, ấm nóng và tràn đầy sinh cơ, khác hẳn với sự trống rỗng, vô dụng của ba năm trước.

Hắn biết mình không thể ở lại đây lâu. Vân Lạc Tông chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này. Tống Thanh Phong, dù sống dở chết dở, cũng sẽ là kẻ mang tin tức về sự trở lại của Lâm Hiên. Nhưng Lâm Hiên muốn vậy. Hắn muốn nỗi sợ hãi gặm nhấm tâm can Tống Thanh Phong, muốn Tông chủ Vân Lạc Tông phải nếm trải cảm giác kinh hoàng khi kẻ phế vật bị ruồng bỏ lại bất ngờ vươn lên, trở thành ác mộng của họ.

Mục tiêu trước mắt của Lâm Hiên là một nơi an toàn để củng cố sức mạnh. Hắn nhắm đến dãy núi Thanh Vân, nơi có nhiều hang động hoang vu, ít người qua lại, từng là nơi hắn và cha thường đi săn bắn thảo dược khi còn bé. Trong số đó, có một hang động bí mật mà chỉ hai cha con hắn biết, nằm sâu trong một thung lũng hiểm trở, được che chắn bởi một thác nước nhỏ.

Từng bước chân của Lâm Hiên dứt khoát và mạnh mẽ, không còn vẻ khập khiễng, yếu ớt như trước. Hắn cảm nhận được linh khí trong thiên địa đang cuộn trào quanh mình, luồn lách qua từng kinh mạch, được Cổ Tháp trong đan điền hấp thu và tinh luyện thành linh lực thuần khiết. Đó là một cảm giác say mê, một sự khẳng định rằng hắn không còn là phế vật nữa.

Đêm dần về khuya, ánh trăng bạc vằng vặc soi chiếu con đường mòn. Lâm Hiên băng qua rừng sâu, tránh xa những khu vực có dấu hiệu con người. Hắn thỉnh thoảng dừng lại, lắng nghe động tĩnh xung quanh, đôi mắt sắc bén quét qua từng lùm cây, ngọn cỏ. Sự cảnh giác đã trở thành bản năng thứ hai của hắn sau bao nhiêu năm bị truy đuổi và hãm hại.

Khoảng gần ba canh giờ sau, Lâm Hiên cuối cùng cũng đến được thung lũng Thanh Vân. Tiếng thác nước rì rầm vọng lại, êm đềm xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng hắn. Hắn tìm đến lối vào hang động bí mật, một khe nứt nhỏ ẩn mình sau màn nước trắng xóa. Bên trong hang động khá rộng rãi, khô ráo và đủ kín đáo để hắn có thể an tâm tu luyện.

Ngồi xuống một tảng đá phẳng, Lâm Hiên khoanh chân, điều hòa hơi thở. Hắn đưa ý thức vào trong đan điền. Cổ Tháp lơ lửng, tỏa ra ánh sáng huyền ảo, liên tục hấp thu và chuyển hóa linh khí bên ngoài. Từ khi Cổ Tháp dung nhập vào đan điền, tốc độ tu luyện của hắn đã tăng lên gấp mười lần so với những người tu sĩ bình thường. Hơn nữa, linh lực mà nó tinh luyện ra cũng tinh thuần hơn rất nhiều.

Hắn bắt đầu vận chuyển công pháp Vô Tận Quyết mà Cổ Tháp đã truyền thụ. Đây là một bộ công pháp cổ xưa, thâm ảo, không giống với bất kỳ công pháp nào mà Lâm Hiên từng biết đến từ Vân Lạc Tông. Vô Tận Quyết không chỉ giúp hắn hấp thu linh khí mà còn kích hoạt tiềm năng sâu thẳm trong cơ thể, phá vỡ mọi giới hạn của phàm nhân.

Khi linh lực lưu chuyển khắp cơ thể, Lâm Hiên cảm thấy từng tế bào như đang được tái sinh. Những vết thương ngoài da do trận chiến ban nãy nhanh chóng lành lại, xương cốt phát ra tiếng rắc rắc nhẹ nhàng, như đang được tôi luyện. Hắn cảm nhận rõ ràng sự tiến bộ trong cảnh giới. Từ một phàm nhân không có đan điền, hắn đã đột phá lên Luyện Khí Kỳ tầng thứ nhất, rồi tầng thứ hai… chỉ trong vài ngày ngắn ngủi. Giờ đây, hắn đã vững vàng ở Luyện Khí Kỳ tầng thứ ba, và có dấu hiệu sắp đột phá tầng thứ tư.

Sức mạnh này không phải là ảo giác. Hắn đã thực sự nắm giữ nó. Đây chính là hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm trong bóng tối, trong tuyệt vọng. Hắn không còn là Lâm Hiên yếu đuối của ngày xưa.

*

Trong khi đó, tại Vân Lạc Tông, một cơn bão tố đang thực sự bùng nổ.

Tống Thanh Phong, trong tình trạng thê thảm, toàn thân đầy thương tích, nằm bất động trên cáng, được một đệ tử may mắn sống sót kéo lê về đến cổng Tông môn. Vừa nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đó, các đệ tử gác cổng đã hoảng loạn, vội vàng báo lên trên.

Tông chủ Vân Lạc Tông, Lạc Thiên Hùng, một lão già râu tóc bạc phơ nhưng ánh mắt sắc như dao, đang ngồi thiền trong chính điện thì nhận được tin báo. Ban đầu, hắn cho rằng đó chỉ là một cuộc chạm trán với yêu thú cấp thấp hoặc một băng cướp nhỏ. Nhưng khi thấy Tống Thanh Phong được đưa vào, hắn không khỏi chấn động.

“Chuyện gì đã xảy ra?” Lạc Thiên Hùng cất giọng trầm đục, mang theo uy áp của một cường giả Linh Hải Kỳ.

Một vị trưởng lão vội vàng kiểm tra Tống Thanh Phong, sau đó tái mặt nói: “Tông chủ, Tống Thanh Phong bị thương rất nặng, kinh mạch gần như đứt đoạn, đan điền cũng bị chấn động mạnh. Hắn ta gần như phế rồi!”

Lạc Thiên Hùng nhíu mày. Tống Thanh Phong là một trong những đệ tử nội môn khá có triển vọng của Vân Lạc Tông. Ai có thể ra tay tàn độc đến vậy?

Dưới sự hỗ trợ của trưởng lão, Tống Thanh Phong khó khăn mở mắt. Đôi mắt hắn tràn đầy sự sợ hãi và căm hận. Hắn cố gắng nói, giọng thều thào: “Lâm… Lâm Hiên… là Lâm Hiên!”

“Lâm Hiên? Kẻ phế vật đó ư?” Lạc Thiên Hùng không tin vào tai mình. “Ngươi nói Lâm Hiên đã phế toàn bộ đệ tử của ta, còn khiến ngươi ra nông nỗi này?”

Tống Thanh Phong gật đầu một cách khó nhọc. Hắn kể lại sự việc một cách đứt quãng, nhưng nỗi kinh hoàng trong giọng nói của hắn là thật. “Hắn… hắn không còn là phế vật nữa… Hắn mạnh lắm… Một chiêu… một chiêu đã đánh bại chúng con… Hắn nói… hắn nói Vân Lạc Tông sẽ sụp đổ… Lâm Hiên đã trở lại!”

Cả chính điện chìm vào im lặng chết chóc. Các trưởng lão và đệ tử khác đều không dám tin. Lâm Hiên, kẻ phế vật đã bị trục xuất ba năm trước, người mà họ nghĩ đã chết đâu đó trong rừng sâu, lại trở lại? Và còn mạnh đến mức đánh bại một đội đệ tử nội môn, phế cả Tống Thanh Phong?

Lạc Thiên Hùng vỗ mạnh tay xuống ghế, mặt hắn tối sầm lại. “Vô lý! Một kẻ không có linh căn, đan điền bị phế, làm sao có thể tu luyện? Hơn nữa, ba năm trước, ta đã đích thân phế hắn, làm sao hắn có thể sống sót, lại còn mạnh mẽ đến vậy?”

Nhưng chứng cứ bày ra trước mắt là không thể chối cãi. Tống Thanh Phong và những đệ tử khác đều bị đánh trọng thương, không ai trong số họ có thể làm được điều đó nếu không phải đối mặt với một cường giả thực sự.

“Khốn kiếp!” Lạc Thiên Hùng gầm lên. “Dù là ai, dám động đến đệ tử của Vân Lạc Tông, dám tuyên chiến với ta, thì hắn phải trả giá!” Hắn không tin vào lời của Tống Thanh Phong rằng Lâm Hiên mạnh đến vậy. Có lẽ tên phế vật đó đã gặp được cơ duyên nào đó, nhưng cũng chỉ là tiểu nhân đắc chí mà thôi.

Hắn ra lệnh ngay lập tức: “Truyền lệnh xuống, phái mười trưởng lão Hóa Thần Kỳ, dẫn theo một đội chấp pháp tinh nhuệ, lập tức đến làng Thạch Hà điều tra, sau đó truy tìm tung tích Lâm Hiên. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác! Ta muốn hắn phải hối hận vì đã dám chọc giận Vân Lạc Tông!”

Một trưởng lão do dự nói: “Tông chủ, nếu Lâm Hiên thực sự mạnh như Tống Thanh Phong nói, liệu chúng ta có nên…”

“Nên cái gì?” Lạc Thiên Hùng trừng mắt. “Một kẻ phế vật! Hắn có thể mạnh đến mức nào? Chẳng qua là may mắn có được cơ duyên nhỏ mà thôi. Đây là Vân Lạc Tông, là bá chủ của vùng này! Để một kẻ như hắn làm lung lay danh tiếng của chúng ta, đó mới là điều sỉ nhục!”

Các trưởng lão không dám nói thêm. Họ biết Tông chủ đang tức giận đến cực điểm. Lời Lâm Hiên nói, “Vân Lạc Tông sẽ sụp đổ,” đã chạm vào tự tôn của Lạc Thiên Hùng.

Một cơn gió lạnh lẽo thổi qua chính điện, mang theo dự cảm không lành. Vân Lạc Tông đã chọc phải một con rồng đang ngủ say. Và giờ đây, con rồng ấy đã thức tỉnh, mang theo ý chí Nghịch Thiên, sẵn sàng thiêu rụi tất cả.

*

Trong hang động bí mật, Lâm Hiên không biết rằng Vân Lạc Tông đã bắt đầu hành động. Hắn vẫn đang chìm đắm trong tu luyện, khám phá những bí mật của Cổ Tháp. Bên trong không gian của Cổ Tháp, hắn phát hiện ra những quyển công pháp cổ xưa, những trận đồ huyền ảo, và cả những loại đan dược đã thất truyền. Đây không chỉ là một vật phẩm, mà là một kho tàng tri thức và sức mạnh.

Hắn bắt đầu đọc một quyển công pháp mang tên “Phá Thiên Chưởng”. Chỉ cần lướt qua vài dòng, Lâm Hiên đã cảm thấy kinh ngạc. Đây là một chiêu thức cực kỳ bá đạo, dùng linh lực tinh thuần nhất để ngưng tụ thành chưởng ấn, có thể phá hủy mọi thứ. Nó đòi hỏi sự kiểm soát linh lực tuyệt đối và một ý chí kiên định.

“Phá Thiên Chưởng… Phá Thiên…” Lâm Hiên lẩm bẩm. Cái tên này dường như ngụ ý một điều gì đó sâu xa, phù hợp với con đường mà hắn đang bước đi. Hắn quyết định tu luyện chiêu thức này.

Thời gian trôi qua nhanh chóng. Một ngày, hai ngày… Lâm Hiên không ngừng tu luyện, ăn uống cầm hơi bằng những loại trái cây rừng mà hắn đã hái trước đó. Mỗi khoảnh khắc đều được hắn tận dụng triệt để. Hắn không chỉ củng cố cảnh giới Luyện Khí Kỳ tầng thứ ba mà còn nhanh chóng nắm giữ được ý nghĩa sâu xa của “Phá Thiên Chưởng”.

Vào buổi sáng ngày thứ ba, Lâm Hiên mở mắt. Ánh mắt hắn sắc bén như kiếm, không còn chút u ám hay yếu đuối nào. Linh lực trong cơ thể hắn cuộn trào, dồi dào hơn bao giờ hết. Hắn đã đột phá Luyện Khí Kỳ tầng thứ tư. Và quan trọng hơn, hắn đã cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ ẩn chứa trong “Phá Thiên Chưởng”, một ý chí không khuất phục trước bất cứ điều gì.

“Vân Lạc Tông…” Lâm Hiên đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa hang, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi. “Các ngươi sẽ phải trả giá cho tất cả.”

Hắn không vội vàng rời đi ngay. Hắn cần một kế hoạch cụ thể hơn, không thể hành động một cách mù quáng. Vân Lạc Tông là một tông môn lớn, có cường giả Linh Hải Kỳ như Lạc Thiên Hùng. Hắn chỉ mới ở Luyện Khí Kỳ tầng bốn, còn quá yếu để đối đầu trực diện.

Tuy nhiên, Lâm Hiên không hề nao núng. Hắn có Cổ Tháp, có Vô Tận Quyết, có Phá Thiên Chưởng. Hắn có sự căm hận và ý chí Nghịch Thiên. Hắn sẽ từng bước, từng bước một, lật đổ tất cả.

Mục tiêu tiếp theo của hắn là tìm kiếm tài nguyên tu luyện. Linh khí trong hang động này tuy dồi dào nhưng không thể đáp ứng được tốc độ tu luyện khủng khiếp của hắn. Hắn cần linh thạch, cần linh dược, cần những thứ có thể giúp hắn nhanh chóng tăng cường sức mạnh. Và hắn biết, trong Vân Lạc Tông, có rất nhiều thứ đó.

Một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi Lâm Hiên. Cuộc chơi, giờ mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8