Nghịch Thiên
Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:52:24 | Lượt xem: 3

Lâm Hiên lao đi như một cơn gió, bụi bay mù mịt phía sau. Làng Thạch Hà, nơi từng chứng kiến sự sỉ nhục của hắn, giờ đây hiện ra trước mắt, như một vết sẹo nhức nhối trong ký ức. Hắn không còn là thiếu niên gầy gò, yếu ớt ngày nào. Trong huyết quản hắn, dòng máu nghịch thiên đang sôi sục, và trong trái tim hắn, ngọn lửa báo thù bùng cháy dữ dội.

Khi hắn tiến vào cổng làng, không khí vốn ảm đạm đột nhiên trở nên căng thẳng. Một nhóm đệ tử Vân Lạc Tông, với trang phục màu xanh xám đặc trưng, đang đứng gác, vẻ mặt ngạo mạn. Chúng đang quát tháo một vài người dân làng, ép buộc họ phải giao nộp những gì còn sót lại. Cảnh tượng này lập tức kích thích sự phẫn nộ trong Lâm Hiên. Cái gọi là “chính phái” Vân Lạc Tông này, lại ngang nhiên cướ bóc dân lành, thật đáng khinh bỉ!

Một tên đệ tử Vân Lạc Tông với bộ dạng hung hăng, lưng đeo một thanh trường kiếm, đang túm cổ áo một lão nông già nua. Hắn gằn giọng:

“Lão già, ta nói lại lần cuối, có giao nộp linh thạch ra không? Hay muốn nếm thử mùi vị Vân Lạc Tông giáo huấn?”

Lão nông run rẩy, đôi mắt đục ngầu tràn đầy sợ hãi. “Linh thạch… ta thật sự không có. Xin tha cho lão già này…”

Tên đệ tử nhếch mép cười khẩy, giơ tay định tát. Đúng lúc đó, một bóng người vụt qua như chớp, một bàn tay sắt đá nắm chặt lấy cổ tay hắn. Lực đạo mạnh đến mức tên đệ tử rên lên một tiếng thảm thiết, thanh trường kiếm trên lưng rơi xuống đất loảng xoảng.

“Ngươi là ai?” Tên đệ tử Vân Lạc Tông tái mặt, kinh hãi nhìn chằm chằm vào kẻ vừa xuất hiện. Hắn không thể nhìn rõ đối phương đã đến gần từ khi nào, chỉ cảm thấy một luồng sát khí lạnh lẽo bao trùm. Ngay cả những đệ tử khác cũng sửng sốt, vội vàng rút kiếm.

Lâm Hiên không nói một lời. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng giá, ghim chặt vào tên đệ tử. Hắn không cần phải giới thiệu, không cần phải giải thích. Hành động của hắn chính là lời tuyên chiến mạnh mẽ nhất. Bàn tay siết chặt, một tiếng “rắc” khẽ vang lên. Cổ tay tên đệ tử Vân Lạc Tông bị bóp nát, xương cốt vỡ vụn. Hắn gào thét thảm thiết, ôm lấy cánh tay gục xuống đất, máu tươi thấm ướt y phục.

Cả làng Thạch Hà chìm vào im lặng. Người dân kinh hãi lùi lại, vừa sợ hãi Vân Lạc Tông, lại vừa kinh ngạc trước kẻ vừa xuất hiện. Ai mà có thể ra tay tàn nhẫn và nhanh gọn đến vậy?

Những tên đệ tử Vân Lạc Tông còn lại giận dữ, rút kiếm xông lên. “Thằng ranh con! Dám ra tay với người Vân Lạc Tông ta? Ngươi chán sống rồi!”

Lâm Hiên khinh thường hừ lạnh. Hắn đã không còn là kẻ có thể bị bất kỳ ai bắt nạt. Hắn đã trải qua sinh tử, nuốt chửng linh dược, luyện hóa công pháp. Sức mạnh của hắn bây giờ, những đệ tử cấp thấp này làm sao có thể chạm tới?

Hắn lướt đi như một cơn gió lốc. Một tên đệ tử chém kiếm tới, kiếm quang sắc bén nhắm thẳng vào đầu hắn. Lâm Hiên không né tránh, mà là trực tiếp dùng tay không đỡ lấy. “Keng!” Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai, kiếm của tên đệ tử bị chấn động đến mức tuột khỏi tay, còn Lâm Hiên thì không hề hấn gì. Một quyền của hắn giáng xuống, trực tiếp đánh bay tên đệ tử vào bức tường đá, khiến hắn bất tỉnh nhân sự.

Hai tên khác từ hai bên đánh tới, kiếm khí sắc bén xé rách không khí. Lâm Hiên xoay người, chân phải quét ngang như một cây roi sắt. “Bốp! Bốp!” Hai tiếng vang dội, hai tên đệ tử ngã lăn ra đất, ôm bụng quằn quại, xương sườn e rằng đã gãy mấy khúc.

Chỉ trong tích tắc, năm tên đệ tử Vân Lạc Tông đã bị đánh bại, nằm la liệt trên mặt đất, kẻ rên rỉ, kẻ bất tỉnh. Cả đám người dân làng trợn tròn mắt, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Đây… đây là sức mạnh gì vậy?

Lâm Hiên đứng thẳng người, ánh mắt quét qua một lượt những người dân làng. Ánh mắt hắn dừng lại trên khuôn mặt run rẩy của lão nông vừa được hắn cứu. Lão nông nhìn hắn, trong mắt vừa có sự sợ hãi, vừa có sự kinh ngạc.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên, xé tan sự im lặng. “Tống Thanh Phong ở đâu?”

Giọng nói đó không lớn, nhưng lại mang theo một sức nặng vô hình, khiến mọi người rùng mình. Không ai dám trả lời. Lâm Hiên nhíu mày, sát khí trong mắt càng thêm nồng đậm.

“Xem ra, các ngươi muốn ta tự mình tìm kiếm.” Hắn hừ lạnh, định bước đi.

Đúng lúc này, từ phía sâu trong làng, một nhóm người khác xông tới. Dẫn đầu là một thanh niên mặc y phục Vân Lạc Tông lộng lẫy hơn, khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ kiêu ngạo, ánh mắt sắc lạnh. Hắn chính là Tống Thanh Phong, kẻ đã từng giẫm đạp lên Lâm Hiên, kẻ đã từng khiến gia tộc hắn khốn đốn.

Tống Thanh Phong vừa đến nơi đã thấy cảnh tượng tan hoang, mấy tên đệ tử của mình nằm la liệt. Hắn nhíu mày, ánh mắt quét qua Lâm Hiên. Thoáng chốc, một tia kinh ngạc lướt qua. Hắn cảm thấy khuôn mặt này quen thuộc một cách kỳ lạ, nhưng lại không thể nhớ ra được. Quá khứ Lâm Hiên quá mức mờ nhạt, một “phế vật” như hắn không đáng để Tống Thanh Phong ghi nhớ.

“Ngươi là ai? Dám gây sự ở đây?” Tống Thanh Phong lạnh giọng hỏi, ánh mắt đầy sự uy hiếp của một kẻ bề trên.

Lâm Hiên chậm rãi quay người lại, đối diện với Tống Thanh Phong. Hắn không nói gì, chỉ từ từ tháo chiếc khăn che mặt xuống. Khuôn mặt quen thuộc, nhưng giờ đây đã thêm phần góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự lạnh lẽo và phẫn nộ. Mái tóc đen nhánh tung bay trong gió, khiến hắn trông như một vị thần sát phạt.

Tống Thanh Phong ngây người. Đôi mắt hắn từ từ mở lớn, vẻ kiêu ngạo ban đầu dần biến mất, thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ. “Ngươi… Lâm Hiên? Không thể nào! Ngươi… ngươi đã chết rồi! Một phế vật như ngươi làm sao có thể còn sống?”

Lời nói của Tống Thanh Phong như một quả bom, nổ tung trong tâm trí những người dân làng. Lâm Hiên? Kẻ phế vật của Lâm gia? Kẻ đã bị Vân Lạc Tông ruồng bỏ, bị cho là đã chết trong rừng sâu? Hắn đã trở lại? Và hắn… mạnh đến thế ư?

Lâm Hiên nở một nụ cười lạnh lùng, tựa như ma quỷ. “Ta đã chết? Ngươi mong muốn điều đó lắm sao, Tống Thanh Phong?” Hắn bước từng bước chậm rãi về phía Tống Thanh Phong, mỗi bước chân đều như giẫm lên trái tim kẻ thù.

“Ngày đó, ngươi khinh thường ta, khinh thường gia tộc ta. Ngươi giẫm đạp lên ta như một con kiến, coi ta là một thứ rác rưởi không đáng tồn tại. Ngươi nhớ không? Cái ngày mà ngươi đã dùng lời lẽ cay độc nhất để sỉ nhục ta, để tước đoạt tất cả của ta?” Giọng nói của Lâm Hiên không lớn, nhưng lại vang vọng trong không gian, mang theo nỗi uất hận chất chứa bao năm.

Tống Thanh Phong lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch. Hắn nhớ rồi. Cái tên phế vật này, hắn tưởng đã biến mất khỏi thế gian. Hắn đã nghĩ, một kẻ không có đan điền, không có linh căn, thì mãi mãi chỉ là một cặn bã. Nhưng giờ đây, Lâm Hiên đứng trước mặt hắn, mang theo một khí thế áp đảo, mạnh mẽ hơn bất kỳ đệ tử Vân Lạc Tông nào mà hắn từng thấy.

“Ngươi… ngươi định làm gì?” Tống Thanh Phong lắp bắp. Hắn cảm nhận được một luồng uy áp vô hình đang đè nặng lên mình, khiến hắn khó thở.

“Làm gì ư?” Lâm Hiên bật cười, tiếng cười lạnh lẽo như tiếng kim loại cọ xát. “Ta đến để đòi lại tất cả. Để chứng minh cho ngươi thấy, cái gọi là ‘phế vật’ này, đủ sức để lật đổ cái gọi là ‘Thiên Kiêu’ như ngươi.”

Hắn không đợi Tống Thanh Phong phản ứng, thân hình đã vụt biến mất. Tống Thanh Phong chỉ cảm thấy một luồng gió lạnh lướt qua, sau đó là một cú đấm mạnh mẽ giáng thẳng vào bụng. “Ugh!” Hắn phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bay ngược ra sau, đâm sầm vào mấy tên đệ tử đang đứng phía sau.

“Thiên Kiêu? Ngươi cũng chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng mà thôi!” Lâm Hiên giáng thêm một cú đá vào ngực Tống Thanh Phong, khiến hắn nẩy lên khỏi mặt đất rồi rơi xuống, liên tục ho ra máu. Xương sườn của Tống Thanh Phong đã gãy, nội tạng cũng bị chấn động nghiêm trọng.

Các đệ tử Vân Lạc Tông khác thấy Tống Thanh Phong bị đánh bại nhanh chóng như vậy đều kinh hãi tột độ. Chúng vội vàng xông lên, rút kiếm vung vẩy, cố gắng tạo thành một vòng vây.

Lâm Hiên không hề nao núng. Hắn vận chuyển linh lực trong cơ thể, một luồng khí thế cuồng bạo bùng nổ. Tay hắn vung lên, những luồng kiếm khí vô hình xé toạc không khí, đánh bật những tên đệ tử đến gần. Hắn không dùng chiêu thức hoa mỹ, chỉ dùng sức mạnh thuần túy và tốc độ kinh người, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh hủy diệt.

Từng tên đệ tử Vân Lạc Tông lần lượt gục ngã, không kẻ nào có thể trụ vững quá ba chiêu trước Lâm Hiên. Sự phẫn nộ và uất hận đã hóa thành sức mạnh, khiến hắn trở thành một cỗ máy chiến đấu không thể ngăn cản. Máu tươi nhuộm đỏ mặt đất, tiếng rên la thảm thiết vang vọng khắp làng.

Tống Thanh Phong, nằm dưới đất, cố gắng bò dậy, nhưng cơ thể hắn đã không còn sức lực. Hắn nhìn Lâm Hiên, đôi mắt tràn ngập sự sợ hãi và hối hận. Hắn không thể tin được, kẻ phế vật mà hắn từng khinh thường, giờ đây lại có sức mạnh kinh khủng đến vậy. Đây không phải là cảnh giới Linh Giả bình thường, mà là một sức mạnh vượt xa khỏi sự hiểu biết của hắn!

Lâm Hiên bước đến, giẫm một chân lên ngực Tống Thanh Phong. “Ngươi nhớ không, Tống Thanh Phong? Cái cảm giác bị người khác giẫm đạp dưới chân, bị coi như rác rưởi? Hôm nay, ta sẽ cho ngươi nếm trải lại cảm giác đó.”

Hắn cúi xuống, nắm lấy tóc Tống Thanh Phong, kéo đầu hắn ngẩng lên. “Cái gọi là Vân Lạc Tông, cái gọi là Thiên Mệnh Chi Tử… tất cả, trước mặt ta, đều chỉ là hư ảo!”

Ánh mắt Lâm Hiên quét qua những người dân làng đang run rẩy đứng nhìn. “Ta là Lâm Hiên. Kẻ bị ruồng bỏ, kẻ bị coi là phế vật. Hôm nay ta trở về, không phải để cầu xin, mà là để đòi lại công bằng.”

Hắn buông Tống Thanh Phong ra, để hắn nằm vật vã dưới đất. “Đây chỉ là khởi đầu. Ngươi, và cả Vân Lạc Tông, sẽ phải trả giá cho tất cả những gì đã làm. Hãy nói với Tông chủ của các ngươi, Lâm Hiên đã trở lại!”

Lâm Hiên không giết Tống Thanh Phong ngay lập tức. Hắn muốn kẻ này sống, sống để chứng kiến sự sụp đổ của Vân Lạc Tông, sống để truyền lại lời cảnh báo của hắn. Hắn muốn Tống Thanh Phong phải run sợ, phải sống trong nỗi hối hận và kinh hoàng.

Hắn quay người, không thèm nhìn lại cảnh tượng hỗn độn phía sau. Bóng lưng hắn hiện lên vẻ cô độc, nhưng lại tràn đầy khí thế ngạo nghễ, bất khuất. Một làn gió thổi qua, mang theo hương máu và sự lạnh lẽo. Lâm Hiên bước đi, để lại phía sau một làng Thạch Hà hoang tàn, những đệ tử Vân Lạc Tông nằm la liệt, và một Tống Thanh Phong đang sống dở chết dở. Cuộc phản kích của kẻ phế vật đã chính thức bắt đầu, và đây, mới chỉ là chương mở đầu của hành trình Nghịch Thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8