Nghịch Thiên
Chương 15
Lâm Hiên bước ra khỏi quán trà, tiếng xì xào bàn tán phía sau nhanh chóng chìm vào trong tiếng ồn ào của phố phường Thị Trấn Thanh Phong. Hắn không để tâm, chỉ tập trung vào mục tiêu tiếp theo: tìm một nhà trọ. Ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ những mái ngói cũ kỹ và những con đường đất nện, tạo nên một vẻ đẹp bình yên nhưng ẩn chứa vô vàn câu chuyện của thế giới phàm nhân này.
Thị trấn Thanh Phong không quá lớn, nhưng cũng đủ sầm uất với những cửa hàng bán tạp hóa, tiệm ăn, và một vài tửu lâu, nhà trọ nhỏ. Lâm Hiên sải bước, đôi mắt sắc bén lướt qua từng biển hiệu, từng ngóc ngách. Hắn không tìm kiếm sự xa hoa, chỉ cần một nơi đủ kín đáo và an toàn để nghỉ ngơi, chuẩn bị cho hành trình sắp tới.
Cuối cùng, hắn dừng lại trước một nhà trọ có tên “Phong Vân Khách Điếm”. Tên gọi có vẻ hùng tráng nhưng thực chất chỉ là một nhà trọ hai tầng khá cũ kỹ, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ. Tuy nhiên, nó lại có vẻ ít người qua lại, tạo cảm giác yên tĩnh hơn so với những nơi sầm uất ở phố chính. Đúng như ý hắn muốn.
Bước vào trong, một mùi hương pha tạp của rượu gạo, gỗ ẩm và hương trầm thoang thoảng xộc vào mũi. Đại sảnh vắng vẻ, chỉ có một lão chưởng quỹ tóc bạc phơ đang ngủ gật sau quầy. Lâm Hiên khẽ ho một tiếng, lão chưởng quỹ giật mình tỉnh dậy, đôi mắt lờ đờ nhìn hắn.
“Khách quan, muốn nghỉ trọ?” Lão hỏi, giọng khàn khàn.
“Phải. Một phòng đơn, yên tĩnh.” Lâm Hiên đáp, giọng điệu bình thản.
Lão chưởng quỹ gật gù, lấy ra một cuốn sổ cũ kỹ. “Ba đồng bạc một đêm, bao gồm bữa sáng đơn giản. Khách quan ở mấy đêm?”
Lâm Hiên lấy ra chín đồng bạc, đặt lên quầy. “Ba đêm trước. Nếu cần ta sẽ gia hạn.”
Lão chưởng quỹ nhìn số bạc, đôi mắt già nua thoáng qua vẻ kinh ngạc. Trong một thị trấn nhỏ như Thanh Phong, chín đồng bạc cũng không phải là số tiền nhỏ đối với một khách lữ hành bình thường. Hắn thầm đánh giá Lâm Hiên, thấy hắn quần áo tuy không quá sang trọng nhưng sạch sẽ, khí chất trầm ổn, không giống những kẻ du thủ du thực. Lão gật đầu, đưa cho hắn một chiếc chìa khóa gỗ.
“Phòng số mười hai, ở cuối hành lang tầng hai. Khách quan cứ tự nhiên.”
Lâm Hiên nhận lấy chìa khóa, không nói thêm lời nào, xoay người lên lầu. Cầu thang gỗ kêu kẽo kẹt dưới mỗi bước chân, âm thanh nhỏ bé nhưng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng. Phòng số mười hai đúng như lời lão chưởng quỹ, nằm ở góc cuối hành lang. Căn phòng nhỏ nhưng sạch sẽ, có một giường gỗ, một bàn trà và một cửa sổ nhìn ra con hẻm phía sau.
Hắn đóng cửa lại, kéo then cài, rồi đi thẳng đến bên cửa sổ, mở toang ra. Gió đêm mát lạnh thổi vào, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất ẩm. Từ đây, hắn có thể nhìn thấy những mái nhà san sát, và xa hơn nữa, lờ mờ những dãy núi sẫm màu dưới ánh trăng mờ nhạt. Di tích cổ đang nằm đâu đó trong những dãy núi ấy, chờ đợi hắn.
Lâm Hiên ngồi xuống mép giường, nhắm mắt lại. Hắn không vội vã. Sau những năm tháng sống trong sự khinh miệt và tuyệt vọng, hắn đã học được cách kiên nhẫn. Sự nóng vội chỉ dẫn đến sai lầm, và sai lầm lúc này có thể là cái giá phải trả bằng mạng sống.
Hắn nhớ lại những lời nói của đám côn đồ trong quán trà. “Phế vật Lâm gia” – cái danh hiệu ấy đã đeo bám hắn như một bóng ma suốt nhiều năm. Nhưng giờ đây, ẩn sâu trong đan điền bị phế, một luồng năng lượng lạ lẫm đang âm thầm vận chuyển. Nó không phải là linh khí, cũng không phải là nguyên lực mà phàm nhân tu luyện. Đó là một loại sức mạnh khác, một sức mạnh mà hắn vô tình đoạt được từ một tàn phiến ngọc bội cổ xưa trong lúc bị truy sát. Tàn phiến ngọc bội đã hòa vào cơ thể hắn, và từ đó, một con đường tu luyện hoàn toàn mới đã mở ra.
Nó không cần đan điền, không cần kinh mạch thông thường. Nó trực tiếp tác động vào huyết mạch và linh hồn, từng bước thức tỉnh một tiềm năng kinh khủng bị phong ấn. Hắn gọi nó là “Nghịch Thiên Chi Lực”. Mỗi lần Nghịch Thiên Chi Lực vận chuyển, hắn đều cảm thấy cơ thể mình được tái tạo, trở nên mạnh mẽ hơn, gân cốt cứng cáp hơn, giác quan nhạy bén hơn. Nhưng đồng thời, nó cũng mang đến một cảm giác đau đớn tột cùng, như thể toàn bộ cơ thể hắn đang bị xé nát rồi tái tạo lại.
May mắn thay, những cơn đau ấy giờ đây đã trở nên quen thuộc. Hắn đã vượt qua vô số lần, mỗi lần lại càng kiên cường hơn. Giờ đây, chỉ cần một ý niệm, hắn có thể khiến Nghịch Thiên Chi Lực bùng phát, mang lại sức mạnh tạm thời đủ để đối phó với những cường giả phàm nhân cấp thấp. Nhưng hắn biết, đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Sức mạnh thực sự của tàn phiến ngọc bội, và cả con đường Nghịch Thiên này, vẫn còn là một bí ẩn sâu thẳm.
Mục tiêu của hắn là di tích cổ. Theo những lời đồn đại, đó không chỉ là một kho báu thông thường, mà còn là nơi ẩn chứa những bí mật về các cảnh giới cao hơn, về những công pháp đã thất truyền, thậm chí là về những vật phẩm có thể giúp hắn khai phá sâu hơn Nghịch Thiên Chi Lực. Hắn cần nó, không chỉ để báo thù, mà còn để phá vỡ xiềng xích của số phận, để không còn bị ai gọi là “phế vật” nữa.
Sau khi bình tâm lại, Lâm Hiên bắt đầu kiểm tra những vật phẩm mang theo. Một ít lương khô, vài bình nước, một thanh chủy thủ sắc bén được giấu kỹ trong ống tay áo, và quan trọng nhất, tấm bản đồ thô sơ mà hắn đã dày công thu thập được từ nhiều nguồn khác nhau. Tấm bản đồ này không phải là bản đồ của di tích, mà là bản đồ đường đi đến đó, với những ghi chú về các nguy hiểm tiềm ẩn và những lối tắt có thể sử dụng.
Hắn trải tấm bản đồ lên bàn, đốt một ngọn nến nhỏ. Ánh lửa bập bùng chiếu lên những nét vẽ nguệch ngoạc. Con đường đến di tích cổ không hề dễ dàng. Nó đi qua những khu rừng rậm rạp, những con suối chảy xiết và những vách đá hiểm trở. Nghe nói còn có cả những loại yêu thú cấp thấp sinh sống trong đó. Đối với một người bình thường, đó là một hành trình tự sát. Nhưng đối với Lâm Hiên, đó là con đường duy nhất.
Đột nhiên, một tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Lâm Hiên giật mình, lập tức thu dọn bản đồ và chủy thủ vào trong tay áo. Hắn đứng dậy, đôi mắt lóe lên vẻ cảnh giác. Trong một nơi xa lạ như thế này, bất kỳ sự xuất hiện bất ngờ nào cũng đáng ngờ.
“Ai đó?” Hắn hỏi, giọng trầm thấp.
Một giọng nữ trong trẻo vang lên từ bên ngoài. “Khách quan, là tiểu nữ, chủ quán sai mang chút nước nóng lên cho ngài ạ.”
Lâm Hiên hơi cau mày. Hắn không hề yêu cầu nước nóng, và lão chưởng quỹ cũng không nói về dịch vụ này. Tuy nhiên, nếu là chủ quán sai tới, từ chối cũng không hợp lý. Hắn nhẹ nhàng mở hé cửa, chỉ đủ để nhìn thấy một cô gái trẻ tuổi, khoảng mười sáu, mười bảy, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt thanh tú, đang bưng một chậu nước gỗ nhỏ bốc hơi nghi ngút.
Cô gái mặc y phục đơn giản của người hầu, nhưng ánh mắt lại rất linh động. Nàng nhìn hắn, khẽ cúi đầu. “Tiểu nữ tên là Linh Nhi. Chưởng quỹ thấy khách quan đi đường xa, sợ mệt mỏi nên sai tiểu nữ mang nước nóng lên để ngâm chân thư giãn ạ.”
Lâm Hiên quan sát nàng một lượt. Không có vẻ gì là nguy hiểm, nhưng cũng không có vẻ gì là hoàn toàn vô hại. Nàng trông có vẻ yếu đuối, nhưng đôi mắt lại quá mức lanh lợi so với một người hầu bình thường. Hắn thoáng nghĩ đến việc liệu đây có phải là một cái bẫy hay một sự thăm dò nào đó không.
“Cảm ơn. Cô cứ đặt ở đây đi.” Lâm Hiên nói, không mở cửa hoàn toàn, cũng không mời nàng vào. Hắn chỉ chỉ tay vào khoảng trống trước cửa phòng.
Linh Nhi hơi ngẩn ra, dường như không ngờ hắn lại cảnh giác đến vậy. Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười có chút tự nhiên, có chút lém lỉnh. “Vâng, vậy tiểu nữ xin phép. Nếu khách quan có cần gì nữa, cứ gọi ạ.”
Nàng đặt chậu nước xuống đất, rồi xoay người rời đi, bước chân nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động nào đáng kể. Lâm Hiên đợi cho đến khi tiếng bước chân của nàng hoàn toàn khuất hẳn ở cuối hành lang, hắn mới đóng cửa lại. Hắn nhìn chậu nước nóng, rồi lại nhìn ra cửa sổ. Có lẽ là hắn đã quá đa nghi, nhưng sự cẩn trọng chưa bao giờ là thừa.
Tuy nhiên, sự xuất hiện của Linh Nhi cũng khiến hắn phải suy nghĩ. Một nhà trọ cũ kỹ như Phong Vân Khách Điếm mà lại có người hầu chủ động mang nước nóng lên cho khách, điều này không khỏi khiến người ta nghi ngờ. Có lẽ lão chưởng quỹ nhìn thấy hắn trả chín đồng bạc một lúc nên muốn tạo ấn tượng tốt, hoặc là có ý đồ khác? Dù sao đi nữa, hắn sẽ phải cẩn thận hơn trong những ngày ở lại đây.
Hắn lại ngồi xuống, nhìn bản đồ một lần nữa. Mọi chuyện xung quanh đều chỉ là nhiễu loạn nhỏ. Mục tiêu của hắn vẫn không thay đổi: di tích cổ. Đó là nơi khởi đầu cho hành trình thực sự của hắn, nơi hắn sẽ tìm thấy cơ duyên để mạnh mẽ hơn, để đủ sức đối mặt với những kẻ đã hãm hại gia tộc hắn, và để thách thức cái gọi là “Thiên Mệnh” đang đè nặng lên số phận hắn.
Đêm dần khuya, trăng treo lơ lửng trên đỉnh núi. Lâm Hiên không ngủ ngay. Hắn ngồi thiền, vận chuyển Nghịch Thiên Chi Lực trong cơ thể. Từng dòng năng lượng vô hình luân chuyển, từ xương cốt đến huyết mạch, từ lục phủ ngũ tạng đến linh hồn. Cảm giác đau đớn quen thuộc lại ập đến, nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng. Mỗi lần như vậy, hắn lại cảm thấy mình tiến thêm một bước trên con đường “Nghịch Thiên”.
Hắn biết rằng, con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy và thử thách. Nhưng ngọn lửa quật cường trong đôi mắt hắn, ngọn lửa đã từng bị dập tắt bởi bi kịch và tuyệt vọng, giờ đây đang bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Hắn sẽ không dừng lại. Hắn sẽ dùng chính đôi tay này để viết lại định mệnh, lật đổ mọi quy tắc và phá vỡ mọi xiềng xích, cho đến khi hắn có thể đứng vững trên đỉnh Chư Thiên Vạn Giới, và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.
Bình minh sẽ đến, và với nó là một ngày mới, một bước tiến mới trên con đường Nghịch Thiên của Lâm Hiên. Hắn đã sẵn sàng.