Nghịch Thiên
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:50:41 | Lượt xem: 3

Cảm giác về dòng linh khí yếu ớt, nhưng đầy hứa hẹn, chảy trong đan điền khiến Lâm Hiên run rẩy. Đó không chỉ là sức mạnh, đó là bằng chứng của một tương lai khác, một tương lai không còn bị gán mác phế vật. Hắn đã nắm được một tia hy vọng, và hắn sẽ không bao giờ buông tay.

Hít một hơi thật sâu, Lâm Hiên ép mình bình tĩnh lại. Viên ngọc tím vẫn nằm im lìm trong lòng bàn tay, tỏa ra một chút ấm áp nhè nhẹ. Nó đã giúp hắn bước qua lằn ranh sinh tử, đưa hắn từ vực thẳm tuyệt vọng trở lại con đường tu luyện. Nhưng một tia linh khí là chưa đủ. Hắn cần nhiều hơn, rất nhiều hơn.

“Tài nguyên,” hắn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên định. Khu vực rừng núi hoang vắng này đã bị hắn càn quét gần hết những thứ có giá trị thấp nhất. Để tiếp tục, hắn phải mạo hiểm sâu hơn, hoặc tìm một địa điểm mới.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, Lâm Hiên cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ. Viên ngọc tím trong tay hắn khẽ rung động, như thể đang phản ứng với suy nghĩ của hắn. Hắn thử truyền một chút linh khí vừa mới hình thành vào viên ngọc. Ngay lập tức, một cảm giác mát lạnh lan tỏa, và một luồng thông tin mơ hồ hiện lên trong tâm trí hắn. Không phải là những từ ngữ rõ ràng, mà là một bản đồ tinh thần, chỉ dẫn đến một khu vực nào đó cách đây không xa, nơi có nguồn linh khí dồi dào hơn một chút.

Đôi mắt Lâm Hiên mở to. Đây là một chức năng mới của viên ngọc? Một khả năng định vị tài nguyên? Nếu đúng như vậy, giá trị của nó còn vượt xa những gì hắn tưởng tượng.

Không chần chừ, hắn cất viên ngọc vào túi áo, đứng dậy. Cơ thể hắn vẫn còn mệt mỏi, nhưng tinh thần lại phấn chấn chưa từng thấy. Hắn đi theo hướng chỉ dẫn mơ hồ kia, cẩn trọng từng bước trong màn đêm dày đặc của khu rừng. Tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng lá cây xào xạc dưới chân, và thỉnh thoảng là tiếng hú của dã thú ở xa vọng lại, tất cả đều nhắc nhở hắn về sự nguy hiểm rình rập. Hắn không còn là phế vật, nhưng cũng chưa phải là cường giả. Sơ sẩy một chút cũng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống.

Sau khoảng nửa canh giờ đi bộ, Lâm Hiên nhận ra mình đang tiến sâu vào một khu vực ít người qua lại hơn. Cây cối ở đây rậm rạp hơn, không khí cũng ẩm ướt hơn. Hắn cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong không khí – một nồng độ linh khí nhỉnh hơn hẳn so với những nơi khác. Viên ngọc tím trong túi áo hắn cũng bắt đầu rung động rõ rệt hơn, tỏa ra một luồng khí mát lạnh nhẹ nhàng xuyên qua lớp vải.

Cuối cùng, hắn đến một khe núi hẹp, bị che khuất bởi những dây leo chằng chịt. Bên trong khe núi, có một dòng suối nhỏ chảy róc rách, và quanh bờ suối là những bụi cây xanh mướt, tươi tốt một cách lạ thường. Đây không phải là linh tuyền hay linh mạch gì quá cao cấp, nhưng đối với một tiểu thế giới phàm nhân như nơi này, và đối với một tu sĩ mới có được một tia linh khí như Lâm Hiên, đây đã là một kho báu.

Hắn tiến lại gần, cẩn thận quan sát. Mấy bụi cây bên bờ suối là những cây Linh Thảo cấp thấp, loại thường được dùng để luyện chế đan dược sơ cấp hoặc bồi bổ cơ thể. Chúng hấp thụ linh khí từ dòng suối, lớn lên chậm chạp nhưng chứa đựng một lượng năng lượng quý giá. Một vài cây có lá màu xanh đậm lạ thường, cho thấy chúng đã hấp thụ đủ linh khí và sắp đạt đến độ chín.

“May mắn thật,” Lâm Hiên thì thầm, nụ cười hiếm hoi nở trên môi. Hắn bắt đầu thu hoạch. Hắn không dám hái hết, chỉ chọn những cây đã đủ độ tuổi, để lại những cây non hơn cho lần sau. Hắn biết rõ quy luật sinh tồn của tự nhiên.

Khi đã thu thập được một lượng kha khá Linh Thảo, Lâm Hiên tìm một hang động nhỏ gần đó, đủ kín đáo để làm nơi ẩn thân và tu luyện. Hắn đốt một đống lửa nhỏ để xua đuổi dã thú và làm ấm không khí, sau đó ngồi xuống, lấy viên ngọc tím ra khỏi túi áo.

Hắn đặt một cây Linh Thảo vừa hái được lên lòng bàn tay, rồi đặt viên ngọc tím lên trên. Hắn thử vận chuyển linh khí từ đan điền vào viên ngọc. Một luồng ánh sáng tím nhạt lóe lên, bao phủ lấy cây Linh Thảo. Ngay lập tức, cây Linh Thảo khô héo nhanh chóng, nhưng một luồng năng lượng tinh thuần, không hề tạp chất, được rút ra và truyền vào viên ngọc, sau đó từ viên ngọc truyền vào cơ thể Lâm Hiên.

Cảm giác này còn tuyệt vời hơn cả việc hấp thụ trực tiếp linh khí từ thiên địa! Linh khí thông thường vẫn còn lẫn tạp chất, cần phải tinh luyện và hấp thu từ từ. Nhưng linh khí được thanh lọc bởi viên ngọc tím này lại tinh khiết đến lạ, gần như ngay lập tức hòa vào đan điền của hắn, nuôi dưỡng tia linh khí yếu ớt kia lớn mạnh hơn một chút.

Lâm Hiên hít thở sâu, tập trung tinh thần. Hắn lặp đi lặp lại quá trình này. Từng cây Linh Thảo khô héo, từng chút linh khí tinh thuần được hấp thu. Tia linh khí trong đan điền hắn dần dần lớn mạnh, từ một sợi tơ mảnh mai dần trở thành một dòng chảy nhỏ. Hắn cảm thấy các huyệt đạo trong cơ thể dần được khai thông, cơ bắp cũng trở nên săn chắc hơn, và tinh thần minh mẫn hơn rất nhiều.

Thời gian trôi qua không biết bao lâu. Khi ánh bình minh yếu ớt bắt đầu xuyên qua khe lá, Lâm Hiên mới mở mắt. Toàn thân hắn tràn đầy sức sống. Dòng linh khí trong đan điền giờ đã rõ ràng hơn, tuy vẫn còn yếu ớt nhưng đã có thể được hắn vận chuyển đi khắp kinh mạch. Hắn đã chính thức bước vào cảnh giới Nhập Môn, tầng thấp nhất của tu luyện, nhưng đây là một bước tiến khổng lồ đối với một kẻ từng bị coi là phế vật.

Viên ngọc tím vẫn nằm im lìm trong lòng bàn tay hắn, nhưng ánh sáng tím của nó dường như đã đậm hơn một chút, và cảm giác ấm áp của nó cũng rõ rệt hơn. Lâm Hiên lật viên ngọc lại, nhìn kỹ. Hắn để ý thấy trên bề mặt nhẵn bóng của nó, một vết nứt li ti đã xuất hiện, cực kỳ khó nhận ra nếu không chú ý. Vết nứt đó tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo khó hiểu, trái ngược với sự ấm áp mà viên ngọc vẫn thường mang lại.

“Nó đang bị tổn hại?” Lâm Hiên cau mày. Hay là nó đang hấp thu quá nhiều linh khí, hoặc đang thức tỉnh một thứ gì đó?

Hắn thử truyền thêm linh khí vào vết nứt. Lần này, không có thông tin hay bản đồ nào hiện lên. Thay vào đó, một luồng năng lượng lạnh buốt phản ngược lại, khiến tay hắn run lên. Viên ngọc tím như có một sinh mệnh riêng, từ chối sự can thiệp của hắn vào vết nứt đó.

“Có vẻ như mình vẫn chưa đủ mạnh để khám phá hết bí mật của nó,” hắn nghĩ. “Cần phải cẩn trọng hơn.”

Dù sao đi nữa, viên ngọc tím vẫn là cơ duyên lớn nhất của hắn. Nó đã giúp hắn bước những bước đầu tiên trên con đường nghịch thiên. Giờ đây, hắn đã có một chút linh khí, có thể tự bảo vệ mình phần nào. Hắn không thể mãi ẩn mình trong rừng sâu được.

Mục tiêu tiếp theo của Lâm Hiên đã rõ ràng hơn: Tiếp tục tu luyện để củng cố cảnh giới Nhập Môn, đồng thời tìm kiếm thêm tài nguyên. Hắn cũng cần phải tìm hiểu về thế giới bên ngoài, về những cường giả và thế lực mà trước đây hắn không đủ tư cách để biết đến. Dù sao, mối thù gia tộc vẫn còn đó, và những kẻ đã hãm hại hắn vẫn đang sống nhởn nhơ.

Ánh mắt Lâm Hiên sắc lạnh. Hắn đã nếm trải sự tuyệt vọng, sự khinh miệt. Giờ đây, hắn đã có hy vọng. Hắn sẽ không bao giờ quên những gì đã xảy ra. Con đường nghịch thiên của hắn mới chỉ bắt đầu, và hắn sẽ dùng chính đôi tay này để viết lại định mệnh của mình.

Hắn thu dọn đồ đạc, đứng dậy, hướng về phía đông, nơi có những thị trấn nhỏ và có lẽ là nhiều cơ hội hơn để tìm kiếm tài nguyên và thông tin. Dù vẫn còn nhiều nguy hiểm rình rập, nhưng Lâm Hiên đã không còn là kẻ run sợ trước đây. Trong đôi mắt hắn, ngọn lửa của sự quật cường và ý chí nghịch thiên đang bùng cháy dữ dội.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8