Nghịch Thiên
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:49:53 | Lượt xem: 3

Bình minh ló dạng, mang theo ánh sáng đầu tiên của một ngày mới. Và cũng là ánh sáng của một khởi đầu mới cho Lâm Hiên. Hắn đứng dậy, đôi mắt tràn đầy quyết tâm. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn đã sẵn sàng. Sẵn sàng để nghịch chuyển số phận, sẵn sàng để đối đầu với mọi thách thức, và sẵn sàng để viết nên câu chuyện của riêng mình, một câu chuyện mang tên “Nghịch Thiên”.

Kể từ hôm nay, Lâm Hiên không còn là một phế vật nữa. Hắn là một hạt giống, một hạt giống mang trong mình sức mạnh để lật đổ cả một bầu trời.

Ánh nắng ban mai rọi qua khung cửa sổ nhỏ, chiếu sáng căn phòng tồi tàn của Lâm Hiên. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí tức thanh tân tràn ngập lồng ngực. Không còn sự nặng nề, u ám của quá khứ. Thay vào đó là một cảm giác nhẹ nhàng, tràn đầy sức sống, như thể mỗi tế bào trong cơ thể đều đang reo vang.

Hắn vươn vai, một hành động đơn giản nhưng lại mang đến cảm giác khác biệt rõ rệt. Cơ bắp rắn chắc hơn, dẻo dai hơn. Hắn thử nắm chặt tay, một luồng sức mạnh quen thuộc nhưng cũng vô cùng xa lạ dâng trào. Đây là linh khí, là thứ mà trước đây hắn chỉ có thể mơ ước, nay lại chảy xuôi trong huyết quản.

Viên ngọc thạch màu tím trên cổ vẫn còn hơi ấm, dường như vẫn đang truyền tải những năng lượng huyền bí vào cơ thể hắn. Hắn chạm tay vào nó, cảm nhận một sự kết nối sâu sắc, không thể giải thích. Cửu Thiên Nghịch Mệnh công pháp không chỉ khai thông kinh mạch của hắn, mà còn thức tỉnh một thứ gì đó trong viên ngọc, hay đúng hơn là viên ngọc đã thức tỉnh một thứ gì đó trong hắn.

Lâm Hiên đi đến bên chiếc gương đồng mờ cũ. Trong gương, một thiếu niên gầy gò, nhưng đôi mắt lại sáng rực như tinh tú, chứa đựng một ý chí kiên cường đến đáng sợ. Khuôn mặt hắn vẫn còn nét non nớt, nhưng khí chất đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự tự ti, nhút nhát của một kẻ bị ruồng bỏ, mà là sự sắc bén, tiềm tàng của một người đang nắm giữ bí mật kinh thiên động địa.

Hắn khẽ nhếch môi. “Lâm Hiên của ngày hôm nay, sẽ không còn là Lâm Hiên của ngày hôm qua nữa.”

Hắn biết mình không thể ngay lập tức phô bày sức mạnh. Trong Lâm Gia, hắn vẫn là một phế vật, một sự tồn tại vô dụng. Bất kỳ sự thay đổi đột ngột nào cũng sẽ gây chú ý, và điều đó có thể mang đến nguy hiểm khôn lường. Hắn cần thời gian để củng cố sức mạnh, để tìm hiểu sâu hơn về Cửu Thiên Nghịch Mệnh công pháp và bí ẩn của viên ngọc tím. Hắn cần một kế hoạch.

Bước ra khỏi phòng, không khí buổi sáng sớm của Lâm Gia vẫn lạnh lẽo như thường lệ. Những người hầu, nô bộc đi lại vội vã, nhưng không ai thèm liếc nhìn hắn. Đối với họ, hắn chỉ là cái bóng, một phần tử thừa thãi. Điều này lại càng khiến Lâm Hiên an tâm. Sự vô hình chính là vỏ bọc tốt nhất cho hắn lúc này.

Hôm nay, nhiệm vụ của hắn vẫn là quét dọn sân sau và khu vườn cấm của Lâm Gia. Một công việc bẩn thỉu và nặng nhọc, thường được giao cho những kẻ không có địa vị. Trước đây, hắn phải mất gần như cả buổi sáng, lưng đau vai mỏi mới hoàn thành. Nhưng hôm nay thì khác.

Hắn cầm lấy chiếc chổi tre, cảm nhận trọng lượng của nó trong tay. Mọi vật dường như nhẹ bẫng. Một luồng linh khí nhỏ được hắn vận chuyển đến cánh tay, và chỉ trong chốc lát, chiếc sân sau rộng lớn đã sạch bóng. Hắn di chuyển nhanh nhẹn, uyển chuyển, không gây ra tiếng động đáng kể. Từng chiếc lá khô, từng hạt bụi đều được thu dọn gọn gàng. Hắn cảm thấy mình như một cơn gió nhẹ, lướt qua mọi ngóc ngách.

Khi đến khu vườn cấm, nơi ít người qua lại nhất, Lâm Hiên không kìm được mà thử nghiệm thêm một chút. Hắn phóng người lên một cành cây cổ thụ cao vút, nhẹ nhàng như chim én. Từ trên cao nhìn xuống, toàn bộ kiến trúc của Lâm Gia hiện ra trong tầm mắt hắn, rõ ràng đến từng chi tiết nhỏ nhất. Thị lực của hắn đã tăng cường đáng kể. Hắn có thể nghe thấy tiếng chim hót líu lo từ xa, tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ sau núi, thậm chí cả tiếng bước chân khe khẽ của một người hầu đang đi về phía nhà bếp.

Sức mạnh này… thật đáng kinh ngạc. Hắn chỉ mới là Luyện Khí Kỳ tầng thứ nhất, nhưng đã có thể làm được những điều mà trước đây hắn không bao giờ dám mơ tới. Điều này chứng tỏ Cửu Thiên Nghịch Mệnh công pháp thật sự phi thường, vượt xa những công pháp thông thường. Hắn tin rằng, nếu tiếp tục tu luyện, cảnh giới của hắn sẽ tiến triển với tốc độ kinh người.

Hắn nhảy xuống, không gây ra một tiếng động. Cảm giác kiểm soát cơ thể hoàn hảo khiến hắn tự tin hơn rất nhiều. Hắn nhanh chóng hoàn thành nốt công việc, và bất ngờ, hắn chỉ mất chưa đến một canh giờ.

“Này, phế vật Lâm Hiên, ngươi đang làm cái quái gì ở đây?”

Một giọng nói chói tai vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Lâm Hiên. Hắn quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Bằng đang đi tới, cùng với hai tên tùy tùng vạm vỡ. Lâm Bằng là con trai của một trưởng lão trong gia tộc, luôn cậy thế hiếp người, và Lâm Hiên là đối tượng ưa thích của hắn.

Lâm Bằng cao hơn Lâm Hiên một cái đầu, thân hình vạm vỡ, vẻ mặt hống hách. Hắn đã đạt đến Luyện Khí Kỳ tầng ba, một cảnh giới khá tốt đối với một thiếu niên trong Lâm Gia. Hắn nhìn Lâm Hiên với ánh mắt khinh bỉ.

“Ngươi xong việc sớm vậy à? Hay là lại lười biếng, định trốn việc?” Lâm Bằng cười khẩy, liếc nhìn sân vườn đã sạch bong, có chút bất ngờ nhưng nhanh chóng che giấu. Hắn không tin một phế vật như Lâm Hiên có thể làm nhanh đến vậy.

Lâm Hiên bình tĩnh đáp: “Ta đã hoàn thành nhiệm vụ của mình.” Giọng nói của hắn không còn sự run rẩy, yếu ớt như trước, mà mang một sự điềm tĩnh lạ thường.

Lâm Bằng nhíu mày. Hắn cảm thấy có điều gì đó khác lạ ở Lâm Hiên hôm nay. Ánh mắt của kẻ phế vật này không còn né tránh, mà nhìn thẳng vào hắn, không hề sợ hãi.

“Hừ, miệng lưỡi cũng đã cứng cáp hơn rồi sao?” Lâm Bằng hừ lạnh, tiến lên một bước, “Để ta xem, gân cốt của ngươi có cứng cáp như cái miệng hay không!”

Hắn đột ngột vươn tay, định đẩy Lâm Hiên ngã nhào như mọi khi. Đây là trò tiêu khiển yêu thích của Lâm Bằng, nhìn Lâm Hiên chật vật đứng dậy, bộ dạng thảm hại.

Nhưng lần này thì khác. Lâm Hiên không né tránh quá rõ ràng, mà chỉ hơi nghiêng người sang một bên. Cú đẩy của Lâm Bằng trượt qua vai hắn một cách khó hiểu. Lâm Bằng mất đà, loạng choạng suýt ngã về phía trước. Hai tên tùy tùng đứng sau vội vàng đỡ lấy hắn.

“Ngươi… ngươi dám tránh ta?” Lâm Bằng tức giận, mặt đỏ bừng. “Ngươi là phế vật, dám bất kính với ta?”

Lâm Hiên đứng thẳng, thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. “Lâm Bằng huynh quá mạnh, tiểu đệ đứng không vững nên vô tình né tránh. Xin lỗi huynh.” Hắn nói vậy, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một tia châm chọc khó nhận ra.

Lâm Bằng càng thêm tức giận. Hắn cảm thấy mình bị Lâm Hiên chế giễu. “Vô tình né tránh? Ngươi nghĩ ta là kẻ ngốc sao? Được lắm! Hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi biết thế nào là tôn ti trật tự!”

Hắn vận chuyển linh khí, nắm tay thành quyền, định tung ra một đòn trực diện. Đây là một chiêu thức đơn giản nhưng mạnh mẽ, đủ để khiến một người bình thường như Lâm Hiên phải nằm bẹp. Hai tên tùy tùng đứng sau cũng lộ vẻ cười cợt.

Lâm Hiên đứng yên, mắt khẽ nheo lại. Hắn cảm nhận được luồng linh khí đang tập trung ở nắm đấm của Lâm Bằng. Tốc độ, sức mạnh… tất cả đều hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn có thể dễ dàng né tránh, hoặc thậm chí phản công. Nhưng hắn không thể làm vậy. Hắn phải giữ mình, không thể bộc lộ quá nhiều.

Khi nắm đấm của Lâm Bằng chỉ còn cách mặt hắn gang tấc, Lâm Hiên đột ngột lùi lại một bước, chỉ một bước nhỏ, nhưng vừa đủ để né tránh đòn công kích. Lâm Bằng đánh hụt, nắm đấm sượt qua không khí, tạo ra một tiếng vút nhẹ. Hắn tiếp tục mất đà, nhưng lần này hắn đã chuẩn bị trước, nên không đến nỗi ngã.

“Ngươi… ngươi lại tránh!” Lâm Bằng gầm lên, càng thêm tức tối. “Ngươi có dám đứng yên mà chịu một quyền của ta không?”

Lâm Hiên khẽ cười, nụ cười nửa vời. “Lâm Bằng huynh là thiên tài của gia tộc, đệ làm sao dám đứng yên chịu đòn? Chẳng phải vậy là tự tìm cái chết sao? Đệ chỉ muốn tránh khỏi sự tức giận của huynh thôi.”

Lâm Bằng tức đến mức mặt mày tím tái. Hắn biết Lâm Hiên đang châm chọc hắn, nhưng lại không thể phản bác. Hắn đường đường là Luyện Khí Kỳ tầng ba, lại không thể đánh trúng một kẻ phế vật như Lâm Hiên hai lần liên tiếp. Điều này khiến hắn mất mặt trước hai tên tùy tùng.

“Được lắm! Được lắm! Ngươi nghĩ rằng chỉ cần né tránh là có thể thoát sao?” Lâm Bằng nghiến răng. “Hôm nay, ta sẽ cho ngươi nếm mùi đau khổ!”

Hắn lao tới lần nữa, lần này nhanh hơn và mạnh hơn, quyết tâm không để Lâm Hiên thoát. Lâm Hiên vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Hắn không né tránh toàn bộ, mà chỉ hơi nghiêng người, để nắm đấm của Lâm Bằng sượt qua vai hắn. Đồng thời, hắn dùng một chút linh khí, khẽ đẩy vào khuỷu tay của Lâm Bằng. Lực đẩy rất nhẹ, nhưng đủ để làm cho Lâm Bằng cảm thấy cánh tay bị tê rần, mất đi sự cân bằng.

Lâm Bằng lảo đảo lùi lại, va vào một gốc cây cổ thụ. Cả người hắn ngã phịch xuống đất, tạo ra một tiếng động lớn, khiến hai tên tùy tùng cũng phải giật mình.

Lâm Hiên đứng đó, vẻ mặt vô tội. “Ai da, Lâm Bằng huynh sao lại không cẩn thận vậy? Huynh có sao không?”

Lâm Bằng vùng vẫy đứng dậy, hổn hển thở dốc. Hắn nhìn Lâm Hiên với ánh mắt căm hờn và pha lẫn một chút sợ hãi khó hiểu. Hắn rõ ràng đã tung hết sức, nhưng không những không đánh trúng, mà còn bị ngã một cách khó hiểu. Hắn không thể tin được, một phế vật lại có thể khiến hắn ra nông nỗi này. Chắc chắn là do hắn bất cẩn!

“Ngươi… ngươi đợi đấy!” Lâm Bằng nghiến răng ken két, không dám ra tay lần nữa. Hắn cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng không thể lý giải được. “Ta sẽ không tha cho ngươi đâu!”

Nói rồi, hắn cùng hai tên tùy tùng vội vã rời đi, bỏ lại Lâm Hiên một mình trong khu vườn.

Lâm Hiên nhìn theo bóng lưng Lâm Bằng, khóe môi khẽ cong lên. “Không tha cho ta? Ngươi còn chưa đủ tư cách.”

Hắn chạm vào viên ngọc tím trên cổ, cảm nhận nó đang hơi nóng lên. Cửu Thiên Nghịch Mệnh công pháp đã giúp hắn không chỉ có sức mạnh, mà còn cả khả năng kiểm soát linh khí tinh vi đến mức khó tin. Hắn đã dùng một chút linh khí để làm cho Lâm Bằng mất thăng bằng, nhưng lại không để lộ bất kỳ dấu vết nào. Đây là một khởi đầu tốt.

Tuy nhiên, hắn biết rằng Lâm Bằng sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy. Lâm Bằng chắc chắn sẽ tìm cách trả thù, có thể là bằng những thủ đoạn bẩn thỉu hơn. Lâm Hiên cần phải chuẩn bị. Hắn cần nhanh chóng tăng cường thực lực, và quan trọng hơn, hắn cần tìm hiểu về viên ngọc tím. Nó dường như là chìa khóa cho nhiều bí mật hơn hắn nghĩ.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh ngắt. Con đường nghịch thiên mới chỉ bắt đầu, và những thử thách phía trước chắc chắn sẽ còn gian nan hơn rất nhiều. Nhưng Lâm Hiên đã sẵn sàng. Hắn sẽ không bao giờ cúi đầu trước số phận nữa.

Mục tiêu tiếp theo của hắn: Tìm kiếm tài nguyên để tu luyện, và tìm cách giải mã bí mật của viên ngọc thạch tím.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8