Nghịch Thiên
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:49:22 | Lượt xem: 3

Cả quảng trường chìm vào tĩnh lặng. Không khí đặc quánh lại, nặng nề đến mức có thể nghe rõ tiếng gió lướt qua những tán cây cổ thụ. Ánh mắt của hàng trăm đệ tử, trưởng lão, và cả những người hầu cận đều đổ dồn vào Lâm Hiên, kẻ vừa mới đảo ngược mọi định kiến, phá vỡ mọi quy tắc. Họ nhìn hắn như thể đang đối diện với một yêu ma quỷ quái, một thứ gì đó nằm ngoài sự lý giải của thế giới phàm trần.

Lâm Khánh vẫn đứng đó, thân thể run rẩy bần bật. Hắn ta vừa bị Lâm Hiên đánh bại một cách không thể tin nổi, không chỉ về số lượng linh khí mà còn về sự tinh khiết, vượt xa cái gọi là “thiên phú” của hắn ta. Hắn cảm thấy mình như một con ếch ngồi đáy giếng, vừa khoe khoang sự vĩ đại của mình thì đã bị một bàn tay vô hình nhấc bổng lên và ném vào một vực sâu không đáy. Sự sợ hãi, xấu hổ, và một nỗi hận thù tột độ đang cháy bỏng trong lồng ngực hắn, thiêu đốt lý trí.

“Ngươi… ngươi… không thể nào!” Lâm Khánh gào lên, giọng khản đặc, chỉ vào Lâm Hiên. Hắn muốn lao tới, muốn xé xác kẻ vừa cướp đi tất cả danh dự của mình, nhưng đôi chân hắn như bị đóng đinh xuống đất, không thể nhúc nhích. Hình ảnh luồng linh khí tím nhạt, thuần khiết như sương sớm, bùng nổ từ đan điền của Lâm Hiên vẫn còn ám ảnh trong tâm trí hắn.

Lâm Hiên không quay đầu lại. Hắn bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều mang theo một sự điềm tĩnh đến đáng sợ. Hắn biết, lời giải thích là vô ích. Kẻ mạnh không cần phải giải thích, kẻ yếu không có tư cách để nghe. Cái nhìn của hắn lướt qua Lâm Thiên Hải, vị trưởng lão đáng kính của gia tộc Lâm, người đang chìm đắm trong suy tư. Trong ánh mắt đó, Lâm Hiên không thấy sự nghi ngờ hay khinh miệt như trước, mà là một thứ gì đó sâu sắc hơn, phức tạp hơn – có lẽ là kinh ngạc, có lẽ là hy vọng, và cũng có lẽ là sự lo lắng.

“Chuyện hôm nay… các ngươi không được phép tiết lộ ra ngoài.” Giọng Lâm Thiên Hải vang lên, phá vỡ sự im lặng. Giọng nói của ông trầm thấp, nhưng lại mang theo một uy áp không thể chối cãi. “Nếu không, gia pháp xử lý!”

Mọi người giật mình, vội vàng cúi đầu. Họ biết rằng Lâm Thiên Hải không nói chơi. Sự việc Lâm Hiên, một phế vật bỗng chốc bộc lộ sức mạnh kinh người, nếu truyền ra ngoài, không chỉ gây chấn động trong Lâm gia mà còn có thể kéo theo vô số rắc rối từ các thế lực khác đang nhòm ngó. Một thiên tài xuất hiện trong một gia tộc nhỏ, nếu không có đủ khả năng bảo vệ, thì chỉ có thể bị hủy diệt hoặc bị lợi dụng.

Lâm Thiên Hải nhìn Lâm Khánh đang run rẩy, ánh mắt sắc như dao. “Lâm Khánh, ngươi về tĩnh tâm suy nghĩ lại. Chuyện ngày hôm nay, ta sẽ không truy cứu, nhưng nếu ngươi còn dám gây sự với Lâm Hiên, đừng trách ta không nể tình phụ tử!”

Lâm Khánh ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu. “Cha! Hắn… hắn là phế vật! Hắn dùng tà thuật! Cha không thể tin hắn!”

“Đủ rồi!” Lâm Thiên Hải quát lớn, uy áp của một cường giả Luyện Khí Kỳ tầng thứ bảy bùng phát, khiến Lâm Khánh lảo đảo lùi lại vài bước, suýt ngã quỵ. “Ta nói đủ rồi! Ngươi còn dám cãi lời ta?”

Lâm Khánh cắn chặt môi, ánh mắt tràn đầy sự căm hờn, nhưng cuối cùng hắn ta đành phải im lặng, quay người chạy đi như một con thú bị thương, biến mất trong đám đông đang xì xào bàn tán. Lâm Thiên Hải thở dài một hơi, ánh mắt phức tạp nhìn theo bóng lưng Lâm Hiên, người đã đi khuất.

Ông vẫy tay, ra hiệu cho các trưởng lão và đệ tử giải tán. Riêng ông, vẫn đứng đó, nhìn về phía ngôi nhà gỗ nhỏ bé của Lâm Hiên ẩn mình sau rừng trúc. “Hạt giống nghịch thiên…” Ông lẩm bẩm, nhớ lại lời tiên tri cổ xưa về một dị nhân sẽ xuất hiện trong Lâm gia, mang theo số phận nghịch thiên. Ông đã từng cười nhạo nó, coi đó là những câu chuyện hoang đường. Nhưng hôm nay, Lâm Hiên đã khiến ông phải suy nghĩ lại.

*

Lâm Hiên trở về căn nhà gỗ đơn sơ của mình. Cánh cửa gỗ ọp ẹp khép lại, cắt đứt hắn với những ánh mắt dò xét, những lời xì xào bàn tán bên ngoài. Hắn không vội vã làm gì, chỉ ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã sờn cũ, nhắm mắt lại. Một nụ cười nhạt hiện lên trên môi hắn.

“Trò chơi… đúng là vừa mới bắt đầu.”

Hắn hít thở sâu, cảm nhận sự vận hành của công pháp Cửu Thiên Nghịch Mệnh trong cơ thể. Từng dòng linh khí tinh khiết, mạnh mẽ như những con sông cuộn chảy, len lỏi qua các kinh mạch, nuôi dưỡng đan điền. Hắn biết, công pháp này không chỉ mang lại cho hắn linh khí dồi dào, mà còn tinh luyện nó đến một mức độ khó tin, vượt xa những gì mà các công pháp bình thường có thể làm được ở cảnh giới này.

Và viên ngọc thạch tím. Hắn đưa tay chạm vào chiếc vòng cổ, nơi viên ngọc thạch tím cổ xưa vẫn nằm im lìm, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, dường như đang cộng hưởng với linh khí trong cơ thể hắn. Hắn vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ về nguồn gốc hay toàn bộ công dụng của nó, nhưng hắn chắc chắn rằng, nó là chìa khóa cho sự đột phá của hắn.

Từ khi vô tình nuốt phải viên ngọc thạch tím đó trong cơn thập tử nhất sinh, và sau đó thức tỉnh công pháp Cửu Thiên Nghịch Mệnh trong giấc mơ, cuộc đời hắn đã hoàn toàn thay đổi. Cơ thể hắn, vốn là một “phế vật” không thể hấp thu linh khí, giờ đây lại trở thành một cái hố đen vô tận, nuốt chửng linh khí trời đất và tinh luyện nó thành thứ năng lượng thuần túy đến kinh ngạc.

Nhưng sự đột phá này cũng mang theo hiểm nguy. Hắn đã gây chú ý. Sự việc hôm nay, dù Lâm Thiên Hải có ra lệnh cấm tiết lộ, cũng không thể hoàn toàn che giấu được. Sẽ có những ánh mắt dò xét, những kẻ ghen ghét, và thậm chí là những thế lực muốn lợi dụng hắn.

Lâm Hiên mở mắt. Ánh mắt hắn sắc bén, không còn vẻ u uất của một thiếu niên bị ruồng bỏ mà thay vào đó là sự kiên định của một kẻ đã nhìn thấy con đường của chính mình. Con đường đó, là con đường nghịch thiên.

“Lâm Khánh… chỉ là một hòn đá nhỏ trên con đường này.” Hắn lẩm bẩm. “Sẽ có nhiều hòn đá lớn hơn, nhiều ngọn núi cao hơn.”

Điều hắn cần làm bây giờ là nhanh chóng tăng cường sức mạnh. Cảnh giới Luyện Khí Kỳ tầng thứ ba, dù đã là một bước nhảy vọt so với trước kia, nhưng vẫn quá yếu ớt trong một thế giới mà cường giả Luyện Khí Kỳ tầng thứ bảy như Lâm Thiên Hải đã được coi là đỉnh cao của gia tộc. Hắn biết, bên ngoài Lâm gia, bên ngoài cái tiểu thế giới này, còn có vô số cường giả kinh khủng hơn, những kẻ có thể dễ dàng nghiền nát hắn chỉ bằng một cái búng tay.

Hắn đứng dậy, đi đến một góc phòng, nơi có một chồng sách cổ cũ kỹ. Đây là những cuốn sách mà hắn đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần, từ khi còn là một đứa trẻ bị coi là phế vật và không thể tu luyện. Chúng nói về lịch sử Lâm gia, về các công pháp tu luyện cơ bản, và cả những câu chuyện truyền thuyết về các cảnh giới cao hơn, về Tiên giới, Thần giới.

Hắn lật một cuốn sách cũ mèm, trang giấy đã ngả vàng. “Ở cảnh giới Luyện Khí Kỳ, linh khí là căn bản. Để đột phá, cần phải tích lũy đủ linh khí, và quan trọng hơn, là hấp thu thiên địa linh khí, tinh luyện cơ thể.”

Lâm Hiên nhíu mày. Hắn đã có lượng linh khí dồi dào và tinh khiết nhờ Cửu Thiên Nghịch Mệnh. Nhưng liệu điều đó có đủ để hắn đột phá nhanh chóng? Hay còn cần những yếu tố khác?

Trong Lâm gia, các đệ tử thường được cung cấp đan dược phụ trợ hoặc được phép vào Linh Khí Tháp để tu luyện. Nhưng với thân phận “phế vật” của hắn, điều đó là xa xỉ. Ngay cả sau sự kiện hôm nay, hắn cũng không chắc Lâm Thiên Hải có đủ lòng tin để ban cho hắn những tài nguyên quý giá đó. Hơn nữa, việc hắn tu luyện quá nhanh và quá đặc biệt có thể sẽ thu hút sự nghi ngờ.

Hắn cần phải tìm cách khác. Một cách để tu luyện mà không gây quá nhiều chú ý, một cách để có được tài nguyên mà không cần phải dựa vào Lâm gia.

Ánh mắt hắn dừng lại ở một đoạn trong cuốn sách, mô tả về các loại linh dược và khoáng thạch quý hiếm, những thứ có thể giúp cường hóa cơ thể, tăng cường linh khí, hoặc thậm chí là đột phá cảnh giới. Chúng thường được tìm thấy ở những nơi hoang dã, hiểm trở, hoặc trong các di tích cổ xưa.

“Rừng Ma Thú…” Hắn thầm thì. Rừng Ma Thú là một khu rừng rộng lớn nằm ngay cạnh lãnh địa Lâm gia, nơi sinh sống của đủ loại ma thú từ cấp thấp đến cấp cao. Nơi đó cũng có tin đồn về các loại linh dược hiếm có, nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm. Ngay cả các đệ tử Luyện Khí Kỳ tầng thứ năm, thứ sáu cũng không dám mạo hiểm đi sâu vào.

Nhưng với Cửu Thiên Nghịch Mệnh và viên ngọc thạch tím, hắn cảm thấy mình có một lợi thế. Linh khí tinh khiết của hắn không chỉ mạnh mẽ hơn, mà còn có khả năng cảm nhận được những luồng năng lượng đặc biệt, những dao động của linh khí trong tự nhiên, thứ mà những tu sĩ bình thường không thể có được.

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài màn đêm tĩnh mịch. Ánh trăng rọi xuống khu rừng trúc, tạo nên những bóng đổ kỳ ảo. Đâu đó trong bóng tối, có tiếng côn trùng kêu rả rích, và cả tiếng hú xa xăm của một con ma thú nào đó.

“Đã đến lúc rồi.”

Hắn không thể mãi ẩn mình trong cái vỏ bọc phế vật. Con đường nghịch thiên không phải là con đường trải hoa hồng, mà là con đường đầy chông gai, máu và nước mắt. Hắn cần phải chủ động tìm kiếm cơ duyên, tìm kiếm sức mạnh, để một ngày nào đó, hắn có thể thực sự định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.

Đêm đó, Lâm Hiên không ngủ. Hắn ngồi thiền, vận chuyển Cửu Thiên Nghịch Mệnh công pháp, cảm nhận từng luồng linh khí thấm nhuần cơ thể. Viên ngọc thạch tím trên cổ hắn phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt, dường như đang thì thầm những bí mật cổ xưa. Hắn cảm thấy mình đang tiến gần hơn đến một cánh cửa mới, một thế giới mới.

Bình minh ló dạng, mang theo ánh sáng đầu tiên của một ngày mới. Và cũng là ánh sáng của một khởi đầu mới cho Lâm Hiên. Hắn đứng dậy, đôi mắt tràn đầy quyết tâm. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn đã sẵn sàng. Sẵn sàng để nghịch chuyển số phận, sẵn sàng để đối đầu với mọi thách thức, và sẵn sàng để viết nên câu chuyện của riêng mình, một câu chuyện mang tên “Nghịch Thiên”.

Kể từ hôm nay, Lâm Hiên không còn là một phế vật nữa. Hắn là một hạt giống, một hạt giống mang trong mình sức mạnh để lật đổ cả một bầu trời.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8