Nghịch Thiên
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:48:55 | Lượt xem: 3

Lời tuyên bố của Lâm Thiên Hải vang vọng khắp quảng trường, đánh tan những xì xào bàn tán còn sót lại. Hàng trăm đệ tử Lâm gia, từ những thiếu niên mới nhập môn đến những thanh niên đã có chút tu vi, đều hướng ánh mắt về phía trận pháp hình tròn khổng lồ ở trung tâm. Đó là Linh Khí Thí Luyện Trận, một công trình cổ xưa của Lâm gia, được dùng để đánh giá tiềm năng linh khí của đệ tử.

Lâm Khánh đứng đó, đôi mắt vẫn đỏ ngầu vì sự tức giận. Hắn siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt. Lời khen của trưởng lão dành cho Lâm Hiên như một lưỡi dao cứa vào lòng tự ái của hắn. “Linh khí tinh khiết đặc biệt?” Hắn cười khẩy trong lòng. “Chỉ là một tên phế vật may mắn đoạt được chút cơ duyên vớ vẩn mà thôi. Ta sẽ cho ngươi thấy, sự tinh khiết đó chẳng là gì trước sức mạnh tuyệt đối!”

Lâm Hiên đã hòa vào đám đông, khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình thản. Hắn cảm nhận được ánh mắt căm ghét của Lâm Khánh, nhưng không bận tâm. Đối với hắn, Lâm Khánh chỉ là một hòn đá nhỏ trên con đường Nghịch Thiên. Điều hắn quan tâm lúc này là Linh Khí Thí Luyện Trận. Trận pháp này, theo trí nhớ của hắn từ kiếp trước khi còn là một người bình thường, là nơi để kiểm tra khả năng hấp thụ và điều khiển linh khí. Nhưng với cơ duyên Nghịch Thiên mà hắn vừa có được, hắn tin rằng mình có thể nhìn thấu nhiều hơn.

Lâm Thiên Hải tiếp tục giải thích về Linh Khí Thí Luyện Trận. “Trận pháp này được chia làm ba tầng. Tầng đầu tiên, các ngươi sẽ hấp thụ linh khí từ trận nhãn, cố gắng duy trì sự ổn định của nó trong đan điền. Tầng thứ hai, các ngươi sẽ phải điều khiển linh khí đó di chuyển qua các kinh mạch được chỉ định, kiểm tra sự khéo léo và tinh tế. Cuối cùng, tầng thứ ba, các ngươi sẽ giải phóng linh khí đã hấp thụ vào một cột đá linh lực. Cột đá càng sáng, linh khí càng dồi dào và tinh khiết.”

Một số đệ tử bắt đầu xì xào. “Khó vậy sao? Tầng thứ hai cần sự kiểm soát linh khí rất cao.”

“Đúng vậy. Nghe nói những người xuất sắc nhất chỉ có thể làm cột đá linh lực sáng đến nửa thân thôi.”

“Lâm Khánh chắc chắn sẽ lại đứng đầu. Hắn là Thiên Kiêu của Lâm gia mà.”

Lâm Thiên Hải giơ tay, đám đông im lặng. “Các ngươi có ba canh giờ để hoàn thành trận pháp. Ai đạt được thành tích cao nhất sẽ được thưởng một bình Linh Khí Đan và có cơ hội theo ta tu luyện thêm một tháng. Chuẩn bị đi, bắt đầu!”

Ngay lập tức, hàng trăm đệ tử chen chúc nhau tiến vào Linh Khí Thí Luyện Trận. Trận pháp tỏa ra một luồng sáng dịu nhẹ, chia thành nhiều khu vực nhỏ để mỗi người có thể thực hiện thử thách của riêng mình. Lâm Hiên không vội vã. Hắn chậm rãi bước vào, tìm một vị trí tương đối yên tĩnh ở rìa ngoài.

Khi chạm chân vào trận pháp, Lâm Hiên cảm nhận được một luồng linh khí tinh thuần đang từ từ thẩm thấu vào cơ thể. Luồng linh khí này không mạnh mẽ như dòng chảy cuồn cuộn mà hắn cảm nhận được trong viên ngọc thạch tím, nhưng nó lại có một vẻ ôn hòa, dễ chịu. Hắn nhắm mắt lại, vận chuyển công pháp Cửu Thiên Nghịch Mệnh mà hắn vô tình đoạt được. Cơ thể hắn như một cái hố không đáy, không ngừng hấp thụ linh khí từ trận nhãn. Khác với những đệ tử khác đang nhăn mặt vì áp lực, Lâm Hiên cảm thấy thoải mái như đang tắm trong suối nước nóng.

Bên cạnh, Lâm Khánh đã nhanh chóng chiếm lấy một vị trí trung tâm. Hắn ngồi xuống, toàn thân tỏa ra một luồng sáng lam nhạt. Linh khí dồi dào từ trận nhãn cuồn cuộn đổ vào người hắn. Hắn không hề che giấu thực lực, muốn chứng minh mình là người mạnh nhất. Nhiều đệ tử khác nhìn hắn với ánh mắt ngưỡng mộ và có chút sợ hãi. Rõ ràng, hắn đã đạt đến cảnh giới Khai Mạch tầng thứ năm, cao hơn hẳn những đệ tử đồng trang lứa.

Lâm Hiên không quan tâm đến Lâm Khánh. Hắn tập trung vào việc hấp thụ và tinh luyện linh khí. Sau khi nhận được cơ duyên từ viên ngọc thạch tím, linh khí trong đan điền của hắn đã chuyển hóa thành một dạng cực kỳ tinh khiết, gần như là linh dịch. Giờ đây, mỗi khi hấp thụ linh khí từ bên ngoài, nó đều được thanh lọc và chuyển hóa gần như ngay lập tức, không để lại chút tạp chất nào. Đây chính là “tinh khiết đặc biệt” mà Lâm Thiên Hải đã nhận ra.

Một canh giờ trôi qua, hầu hết các đệ tử đã hoàn thành tầng đầu tiên và chuyển sang tầng thứ hai. Tầng này khó hơn rất nhiều. Các đệ tử phải điều khiển linh khí đã hấp thụ chạy theo một lộ trình phức tạp qua các kinh mạch ảo được trận pháp tạo ra. Chỉ cần một chút sai sót, linh khí sẽ bị loạn, gây đau đớn và hao tổn. Nhiều người đã thất bại ngay từ bước đầu, khuôn mặt tái nhợt vì kiệt sức.

Lâm Khánh vẫn dẫn đầu. Hắn điều khiển linh khí của mình một cách thuần thục, tuy không phải là hoàn hảo nhưng cũng vượt xa những người khác. Luồng linh khí lam nhạt của hắn chạy dọc theo các kinh mạch ảo một cách trôi chảy, đôi lúc chệch hướng một chút nhưng nhanh chóng được điều chỉnh lại. Hắn tự tin mỉm cười, liếc nhìn Lâm Hiên ở xa. Thấy Lâm Hiên vẫn còn đang nhắm mắt ở tầng đầu tiên, hắn cười khẩy. “Tên phế vật đó chắc chắn không thể vượt qua tầng thứ hai. Thậm chí tầng đầu tiên cũng đã quá sức rồi.”

Nhưng Lâm Hiên không hề ở tầng đầu tiên. Hắn đã hoàn thành việc hấp thụ linh khí từ lâu, nhưng hắn không vội chuyển động. Với Cửu Thiên Nghịch Mệnh Công, hắn không chỉ hấp thụ linh khí mà còn phân tích cấu trúc của trận pháp. Hắn nhận ra rằng Linh Khí Thí Luyện Trận này không chỉ đơn thuần là một trận pháp kiểm tra, mà nó còn ẩn chứa một vài nguyên lý linh khí vi diệu hơn. Linh khí tinh khiết của hắn cho phép hắn nhận biết được những dao động nhỏ nhất trong trận pháp, những điểm yếu, những khe hở. Hắn đang tìm kiếm con đường tối ưu nhất, không phải để đạt điểm cao nhất, mà là để hiểu rõ hơn về bản chất của linh khí và trận pháp.

Khi Lâm Hiên mở mắt, hắn đã sẵn sàng. Hắn nhẹ nhàng đứng dậy, bước vào khu vực của tầng thứ hai. Hàng chục luồng linh khí ảo hiện ra trước mắt hắn, tạo thành một mê cung phức tạp. Lâm Hiên không vội điều khiển linh khí. Hắn quan sát. Với đôi mắt đã được cường hóa bởi linh khí tinh khiết, hắn nhìn thấy những dòng chảy linh khí vô hình ẩn sâu trong trận pháp, những con đường tắt mà người thường không thể nhận ra.

Hắn hít sâu một hơi, điều khiển một luồng linh khí tím nhạt từ đan điền. Khác với sự mạnh mẽ cuồn cuộn của Lâm Khánh, linh khí của Lâm Hiên mềm mại như tơ lụa, nhưng lại vô cùng kiên cố. Nó không chạy theo những lộ trình phức tạp mà trận pháp bày ra. Thay vào đó, nó lướt đi qua những khe hở vô hình, những điểm yếu trong cấu trúc trận pháp mà chỉ Lâm Hiên mới có thể nhìn thấy. Tốc độ của hắn không nhanh, nhưng lại vô cùng ổn định và không tốn chút sức lực nào.

Các đệ tử khác, những người đang vật lộn với tầng thứ hai, thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Hiên. Họ thấy hắn di chuyển một cách kỳ lạ, không giống bất kỳ ai khác. Một vài người còn cho rằng hắn đang gian lận, hoặc đơn giản là không hiểu luật chơi. Nhưng Lâm Thiên Hải, người đang quan sát từ xa, lại nheo mắt lại. Ông ta đã nhận ra điều bất thường. Luồng linh khí của Lâm Hiên không đi theo lộ trình chuẩn, nhưng nó lại vượt qua các chướng ngại một cách mượt mà đến khó tin.

Trong khi Lâm Khánh đang phải dốc sức điều khiển linh khí của mình vượt qua những khúc quanh đầy thử thách, thì linh khí của Lâm Hiên lại nhẹ nhàng lướt qua như không có gì. Hắn không mất một chút sức lực nào để điều chỉnh, bởi vì hắn đã tìm ra con đường hoàn hảo nhất. Hắn không chỉ điều khiển linh khí, mà hắn còn tương tác với chính trận pháp, lợi dụng những nguyên lý ẩn giấu của nó.

Chỉ trong chốc lát, Lâm Hiên đã vượt qua tầng thứ hai, nhanh hơn cả Lâm Khánh, mặc dù hắn bắt đầu sau rất nhiều. Hắn tiến đến cột đá linh lực ở tầng thứ ba. Đây là nơi kiểm tra tổng hợp. Cột đá linh lực cao ba trượng, được khắc vô số phù văn cổ xưa. Để làm nó sáng lên, cần phải truyền linh khí vào.

Lâm Khánh vừa hoàn thành tầng thứ hai, nhìn thấy Lâm Hiên đã đứng trước cột đá linh lực, sắc mặt hắn tối sầm. “Không thể nào! Tên phế vật đó làm sao có thể nhanh đến vậy?”

Hắn không tin, vội vàng tiến đến cột đá linh lực của mình. Hắn gầm lên một tiếng, dồn toàn bộ linh khí trong đan điền vào cột đá. Cột đá linh lực của hắn lập tức sáng rực lên một màu lam chói mắt, đạt đến khoảng hai trượng rưỡi, khiến nhiều đệ tử phải trầm trồ. Đây là một thành tích đáng nể, gần như đạt đến giới hạn mà một đệ tử Lâm gia có thể làm được.

Lâm Khánh quay sang nhìn Lâm Hiên, ánh mắt đầy thách thức. “Ngươi thì sao, tên phế vật? Hãy cho mọi người thấy ‘linh khí tinh khiết đặc biệt’ của ngươi đi!”

Lâm Hiên không nói gì. Hắn chậm rãi đặt tay lên cột đá linh lực của mình. Luồng linh khí tím nhạt từ đan điền hắn từ từ truyền vào. Không có sự bùng nổ mạnh mẽ, không có ánh sáng chói lòa ngay lập tức. Thay vào đó, cột đá linh lực của Lâm Hiên bắt đầu phát ra một thứ ánh sáng màu tím dịu nhẹ, nhưng lại vô cùng ổn định và sâu lắng. Ánh sáng tím này không chỉ sáng lên, mà nó còn lan tỏa ra một loại năng lượng thuần khiết đến mức khó tin.

Một trượng… Hai trượng… Ba trượng! Cột đá linh lực của Lâm Hiên không chỉ sáng rực lên toàn bộ, mà ánh sáng tím đó còn có vẻ đặc hơn, như có một luồng sương mù tím nhạt bao phủ lấy nó. Hơn nữa, ánh sáng này không hề chói mắt, mà lại mang đến một cảm giác thanh tịnh, như thể nó đang gột rửa mọi tạp chất trong không khí.

Những phù văn cổ xưa khắc trên cột đá linh lực của Lâm Hiên bắt đầu phát sáng mạnh mẽ, sau đó, chúng dần dần biến đổi. Chúng không chỉ sáng lên mà còn như sống dậy, tạo thành những đường vân linh khí phức tạp, xoay tròn quanh cột đá, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo chưa từng thấy.

Toàn bộ quảng trường im lặng như tờ. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Lâm Hiên. Lâm Khánh đứng chết lặng, miệng há hốc. Hắn không thể tin vào mắt mình. Cột đá linh lực của Lâm Hiên không chỉ đạt đến mức cao nhất, mà nó còn tạo ra một hiệu ứng chưa từng có trong lịch sử Linh Khí Thí Luyện Trận của Lâm gia.

Lâm Thiên Hải, người đã chứng kiến vô số lần thử thách này, cũng không khỏi sững sờ. Ông ta bước nhanh tới, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào cột đá linh lực của Lâm Hiên. “Đây… đây là Linh Khí Cộng Minh!” Ông ta thì thầm, giọng nói đầy kinh ngạc. “Linh khí của hắn đã không chỉ tinh khiết, mà nó còn có thể cộng hưởng với linh tính của trận pháp, thức tỉnh những phù văn cổ xưa!”

Lâm Hiên thu tay về, ánh sáng tím trên cột đá dần dần mờ đi, nhưng những phù văn vẫn còn lưu lại một chút hào quang nhàn nhạt. Hắn không tỏ ra vui mừng hay kiêu ngạo. Hắn chỉ nhẹ nhàng mỉm cười. “Trưởng lão quá khen.”

Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Linh khí tinh khiết của hắn, nhờ vào công pháp Cửu Thiên Nghịch Mệnh và viên ngọc thạch tím cổ xưa, đã cho hắn một lợi thế không ai có được. Hắn không chỉ đánh bại Lâm Khánh về số lượng, mà còn về chất lượng và sự hiểu biết sâu sắc về linh khí. Hắn đã chứng minh rằng, một “phế vật” cũng có thể tạo ra những điều không thể tin nổi. Trò chơi, đúng là vừa mới bắt đầu.

Lâm Khánh nhìn chằm chằm vào Lâm Hiên, đôi mắt hắn không còn là sự tức giận đơn thuần, mà đã pha lẫn sự sợ hãi và một chút điên cuồng. “Lâm Hiên… Ngươi… Ngươi đã làm cái quái gì vậy?!”

Nhưng Lâm Hiên chỉ khẽ nhún vai, quay lưng đi, để lại một Lâm Khánh đang bối rối và một Lâm Thiên Hải đang chìm trong suy tư sâu sắc. Con đường nghịch thiên của hắn, đã chính thức được mở ra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8