Nghịch Thiên
Chương 8
Cổng đá cổ kính của Lâm gia, nơi thường ngày tấp nập những đệ tử ra vào, giờ đây yên tĩnh lạ thường. Nhóm mười hai người được chọn, dẫn đầu bởi ba vị trưởng lão, băng qua những hành lang lát đá xanh rêu phong, tiến sâu vào phía sau tộc địa. Nơi này, được gọi là “Thí Luyện Chi Địa”, là nơi các đệ tử ưu tú của Lâm gia thường xuyên rèn luyện và kiểm tra thực lực. Không khí linh khí ở đây rõ ràng nồng đậm hơn bên ngoài, dường như có một trận pháp nào đó đang âm thầm vận chuyển.
Lâm Khánh, với vẻ mặt ngạo mạn, bước đi ở vị trí đầu tiên, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Lâm Hiên, ánh mắt đầy sự khiêu khích. Hắn ta muốn xem, cái phế vật linh căn Huyền cấp yếu ớt kia có thể trụ được bao lâu trong Thí Luyện Chi Địa này.
Lâm Hiên vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, không để lộ một chút cảm xúc nào. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát xung quanh, cảm nhận sự biến động của linh khí. Dù là một tiểu thế giới phàm nhân, nhưng gia tộc Lâm gia cũng có những bí mật và truyền thừa riêng. Trận pháp tụ linh ở đây, tuy không quá cao cấp, nhưng cũng đủ để hỗ trợ tu luyện cho các đệ tử cấp thấp.
Họ dừng lại trước một quảng trường rộng lớn, trung tâm là một đài đá cổ xưa khắc đầy phù văn phức tạp. Xung quanh đài đá là mười hai bệ đá nhỏ hơn, mỗi bệ có một viên ngọc thạch phát ra ánh sáng mờ ảo. Ba vị trưởng lão đứng trên đài chính, một trong số đó, Trưởng lão Lâm Thiên Hải, người có tu vi cao nhất và uy vọng nhất, cất giọng trầm bổng:
“Các ngươi đều là những tinh anh của Lâm gia, là những người có linh căn từ Huyền cấp trở lên. Hôm nay, các ngươi sẽ trải qua Linh Khí Thí Luyện Trận. Trận pháp này sẽ kiểm tra độ bền bỉ, sự tinh khiết của linh khí trong cơ thể và khả năng hấp thụ linh khí của các ngươi. Mỗi người chọn một bệ đá, đặt tay lên viên ngọc thạch và khởi động linh khí của mình. Trận pháp sẽ ghi nhận thành tích của các ngươi.”
Ánh mắt của Lâm Thiên Hải quét qua từng người, cuối cùng dừng lại trên Lâm Hiên một chút, nhưng không nói gì thêm. Ông ta đã nghe về chuyện Lâm Hiên có linh căn Huyền cấp, nhưng cũng chỉ là cấp Huyền yếu nhất, hầu như không đáng kể. Việc hắn có mặt ở đây chỉ là do Lâm Khánh đề nghị, một cách để phô trương uy thế mà thôi.
Các đệ tử nhanh chóng chọn cho mình một bệ đá. Lâm Khánh, với vẻ tự tin tuyệt đối, chọn ngay bệ đá trung tâm phía trước, nơi ánh sáng ngọc thạch dường như rực rỡ nhất. Hắn ta liếc nhìn Lâm Hiên, nở một nụ cười khinh miệt:
“Phế vật, ngươi còn không mau chọn vị trí đi? Hay là sợ hãi đến mức không dám động thủ?”
Lâm Hiên không đáp lời, chỉ bước đến một bệ đá ở góc khuất, đặt tay lên viên ngọc thạch. Viên ngọc thạch dưới tay hắn lập tức phát ra một ánh sáng xanh nhạt, yếu ớt hơn hẳn so với những người khác. Các đệ tử xung quanh nhìn thấy cảnh này đều bật cười thành tiếng, ánh mắt đầy chế giễu.
“Xem kìa, linh khí yếu ớt đến mức viên ngọc thạch cũng ngại phát sáng.”
“Đúng là phế vật, không biết Lâm Khánh ca ca đưa hắn vào đây làm gì, chỉ làm giảm đẳng cấp của chúng ta.”
Lâm Khánh nghe thấy những lời bàn tán đó, khóe môi cong lên đắc ý. Hắn ta hít sâu một hơi, vận chuyển linh khí trong đan điền, đặt toàn bộ bàn tay lên viên ngọc thạch của mình. Ngay lập tức, viên ngọc thạch rực sáng chói lọi, một luồng hào quang mạnh mẽ bắn thẳng lên không trung, chiếu sáng cả quảng trường. Đây là dấu hiệu của linh khí tinh khiết và dồi dào.
“Hào quang của Lâm Khánh ca ca thật mạnh mẽ!”
“Đúng là thiên tài của Lâm gia, linh căn Địa cấp không hổ danh!”
Các trưởng lão gật đầu hài lòng. Lâm Khánh là niềm tự hào của Lâm gia, một hạt giống tốt để bồi dưỡng. Hắn ta là minh chứng cho sự ưu việt của những kẻ được “Thiên Mệnh” ưu ái.
Lâm Khánh hưởng thụ những lời ca tụng, sau đó hắn ta lại quay sang Lâm Hiên, mỉa mai:
“Ngươi còn không mau thử đi? Đừng nói là ngay cả việc vận chuyển linh khí cơ bản ngươi cũng không làm được?”
Lâm Hiên vẫn không nói gì. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận viên ngọc thạch dưới lòng bàn tay. Linh Khí Thí Luyện Trận này không chỉ đo lường linh khí bẩm sinh, mà còn đo lường cả khả năng vận chuyển và tinh luyện linh khí của người tu luyện. Với linh căn Huyền cấp yếu ớt của hắn, nếu chỉ dựa vào linh khí tự thân, e rằng sẽ không thể hiện được gì.
Nhưng hắn không phải là Lâm Hiên của ngày xưa, cũng không phải là phế vật trong mắt mọi người. Trong cơ thể hắn, hạt châu màu đen bí ẩn vẫn đang âm thầm xoay chuyển, không ngừng tinh luyện và cung cấp một luồng linh khí nguyên thủy, tinh khiết đến mức khó tin. Đây chính là “hạt giống Nghịch Thiên” mà hắn đã đoạt được trong lúc tuyệt vọng.
Hắn chậm rãi vận chuyển “Nghịch Thiên Quyết”, một công pháp cấm kỵ mà hắn vô tình học được từ hạt châu. Khác với những công pháp thông thường tập trung vào việc hấp thụ linh khí bên ngoài, Nghịch Thiên Quyết lại có khả năng tinh luyện linh khí từ bên trong, biến những tạp chất nhỏ nhất thành nguồn năng lượng tinh khiết, đồng thời mở rộng kinh mạch một cách từ từ nhưng vững chắc.
Một luồng linh khí trong vắt, không tạp chất, từ đan điền của hắn chậm rãi di chuyển qua kinh mạch, hội tụ về lòng bàn tay và tiếp xúc với viên ngọc thạch. Viên ngọc thạch dưới tay Lâm Hiên, vốn chỉ phát ra ánh sáng xanh nhạt, đột nhiên bắt đầu rung động nhẹ.
Ánh sáng xanh nhạt dần trở nên đậm hơn, sau đó chuyển sang màu xanh ngọc bích, rồi lại chuyển sang màu lam. Quá trình này diễn ra khá chậm rãi, khiến nhiều người bắt đầu mất kiên nhẫn. Lâm Khánh cười khẩy, lắc đầu:
“Xem kìa, chậm như rùa bò. E rằng còn không bằng một đệ tử mới nhập môn.”
Thế nhưng, Trưởng lão Lâm Thiên Hải, người vốn không mấy để tâm đến Lâm Hiên, lại nhíu mày. Ông ta cảm nhận được một điều gì đó bất thường. Ánh sáng của viên ngọc thạch dưới tay Lâm Hiên, tuy không rực rỡ như của Lâm Khánh, nhưng lại có một sự tinh khiết đến lạ thường. Nó không ồ ạt, mà là một dòng chảy ổn định, không ngừng. Hơn nữa, những màu sắc mà nó trải qua, từ xanh nhạt, xanh ngọc bích, đến lam, lại là biểu hiện của sự tinh khiết tăng dần, không phải là cường độ.
Đột nhiên, viên ngọc thạch dưới tay Lâm Hiên chợt lóe lên một tia sáng trắng bạc, sau đó chuyển sang màu tím nhạt, và cuối cùng dừng lại ở một màu tím sẫm, huyền ảo. Ánh sáng tím này không chói lọi, nhưng lại mang theo một vẻ tĩnh mịch, thâm sâu, như chứa đựng một vũ trụ thu nhỏ.
Cả quảng trường im lặng. Các đệ tử đang cười cợt bỗng ngậm miệng lại. Ngay cả Lâm Khánh cũng không thể tin vào mắt mình. Màu tím? Linh Khí Thí Luyện Trận chỉ có các cấp độ màu sắc từ đỏ (yếu nhất), cam, vàng, lục, lam, và cao nhất là trắng bạc (đại diện cho linh căn Địa cấp đỉnh phong hoặc Thiên cấp).
Màu tím là gì? Chưa từng có ai thấy viên ngọc thạch phát ra màu tím trong lịch sử Lâm gia.
Trưởng lão Lâm Thiên Hải bước xuống đài đá, tiến lại gần Lâm Hiên, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc và kinh ngạc. Ông ta đặt tay lên viên ngọc thạch dưới tay Lâm Hiên, cảm nhận dòng linh khí đang lưu chuyển. Một luồng linh khí thuần khiết đến mức đáng sợ, không một chút tạp chất, không một chút dao động thừa thãi. Nó không giống bất kỳ linh khí nào ông ta từng cảm nhận từ trước đến nay.
“Điều này… sao có thể?” Lâm Thiên Hải lẩm bẩm, vẻ mặt đầy hoang mang. Ông ta biết rõ, linh căn Huyền cấp yếu ớt không thể nào tạo ra linh khí tinh khiết đến mức độ này, thậm chí còn vượt xa linh căn Địa cấp của Lâm Khánh.
Lâm Khánh cuối cùng cũng hoàn hồn. Hắn ta bước tới, vẻ mặt đầy ghen tị và tức giận. Hắn ta không thể chấp nhận được việc một phế vật lại có thể gây ra một hiện tượng kỳ lạ như vậy, thậm chí còn thu hút sự chú ý của trưởng lão hơn cả mình.
“Trưởng lão, có lẽ trận pháp đã bị hỏng! Hoặc tên phế vật này đã dùng thủ đoạn gì đó để gian lận!” Lâm Khánh lớn tiếng buộc tội.
Lâm Hiên chậm rãi mở mắt. Ánh mắt hắn vẫn bình tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đó ẩn chứa một tia lạnh lẽo. Hắn nhìn thẳng vào Lâm Khánh, không nói một lời, nhưng ánh mắt đó như đang nói: “Ngươi vừa nói gì? Gian lận ư?”
Lâm Thiên Hải phất tay, ngăn Lâm Khánh lại. Ông ta lắc đầu:
“Trận pháp không hỏng. Linh Khí Thí Luyện Trận này là di sản của tổ tiên, chưa bao giờ có sai sót. Về phần gian lận… ta không tin có ai có thể gian lận trước mặt ba vị trưởng lão chúng ta, đặc biệt là với một trận pháp cổ xưa như thế này.”
Ông ta quay sang Lâm Hiên, ánh mắt dò xét. “Lâm Hiên, ngươi có thể giải thích hiện tượng này không?”
Lâm Hiên khẽ lắc đầu, vẻ mặt vô tội: “Đệ tử chỉ làm theo lời trưởng lão, vận chuyển linh khí mà thôi. Có lẽ… là do linh căn của đệ tử có chút đặc biệt?”
Một chút đặc biệt? Lâm Thiên Hải suýt nữa bật cười. Linh căn Huyền cấp yếu nhất mà lại “đặc biệt” đến mức phát ra màu tím? Đây là điều chưa từng có tiền lệ. Tuy nhiên, ông ta không thể tìm ra lời giải thích nào khác. Ông ta quay sang hai vị trưởng lão còn lại, trao đổi ánh mắt.
Sự việc này quá bất thường. Nó không chỉ đơn thuần là một đệ tử có kết quả tốt, mà là một hiện tượng phá vỡ mọi quy tắc và hiểu biết của họ về linh căn và tu luyện. Lâm Hiên, kẻ bị coi là phế vật, giờ đây lại trở thành một ẩn số khó lường.
Lâm Khánh nghiến răng, ánh mắt đầy tăm tối. Hắn ta đã nghĩ rằng sẽ nhục nhã Lâm Hiên một phen, nhưng không ngờ lại bị Lâm Hiên giáng một đòn bất ngờ. Sự tự tin của hắn ta bị lung lay. Hắn không tin một phế vật lại có thể vượt qua mình, dù chỉ là về mặt chất lượng linh khí.
“Cho dù linh khí của ngươi có tinh khiết đến đâu, thì số lượng và cường độ vẫn là quan trọng nhất!” Lâm Khánh không cam lòng, lớn tiếng nói. “Một dòng suối nhỏ dù tinh khiết đến đâu cũng không thể sánh bằng một con sông lớn!”
Lâm Hiên nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khó nhận ra. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự tinh khiết của linh khí chỉ là một phần nhỏ trong sức mạnh thực sự của hắn. Về số lượng? Sức mạnh của hạt châu đen bí ẩn kia, e rằng Lâm Khánh vĩnh viễn không thể tưởng tượng nổi.
Trưởng lão Lâm Thiên Hải nhìn Lâm Hiên với ánh mắt phức tạp. Ông ta cảm thấy có một bí mật lớn ẩn giấu trong người thiếu niên này. Có lẽ, Lâm gia đã bỏ qua một viên ngọc quý. Cuộc kiểm tra này, không ngờ lại mang đến một bất ngờ lớn đến vậy.
“Được rồi, các ngươi đã hoàn thành Linh Khí Thí Luyện Trận.” Lâm Thiên Hải tuyên bố, giọng điệu có phần suy tư hơn. “Lâm Khánh, ngươi vẫn là người có linh khí dồi dào nhất. Còn Lâm Hiên… linh khí của ngươi có sự tinh khiết đặc biệt. Cả hai ngươi đều là những đệ tử tiềm năng của Lâm gia.”
Lời nói của Lâm Thiên Hải khiến Lâm Khánh tạm thời nguôi giận, nhưng vẫn không hài lòng. Hắn biết, lời khen của trưởng lão dành cho Lâm Hiên mang một ý nghĩa khác, một sự tò mò và đánh giá cao hơn hẳn những lời khen thông thường.
Lâm Hiên thu tay về, ánh sáng tím trên viên ngọc thạch cũng dần tắt. Hắn quay người, hòa vào nhóm đệ tử. Ánh mắt hắn lướt qua Lâm Khánh, sâu thẳm trong đó là sự bình thản đến đáng sợ. Trò chơi, đúng là vừa mới bắt đầu. Và đây, chỉ là một khởi đầu nhỏ, một sự nghịch chuyển nhẹ nhàng trong định mệnh mà thôi.