Nghịch Thiên
Chương 4
Đêm đen nuốt chửng bóng hình Lâm Hiên, nhưng không thể dập tắt ngọn lửa hờn căm đang bùng cháy trong tim hắn. Mỗi bước chân của hắn đều nặng nề, cơ thể rã rời sau những trận đòn roi và sự tra tấn của Triệu gia. Vết thương trên người vẫn nhức nhối, nhưng so với nỗi đau trong lòng, chúng chẳng thấm vào đâu. Hắn đã chết. Cái tên Lâm Hiên phế vật, yếu ớt, cam chịu đã chết. Kẻ đang bước đi trong màn đêm này là một linh hồn mới, mang theo khát vọng báo thù và một ý chí sắt đá đến mức có thể xuyên thủng cả trời xanh.
Hắn không biết mình đang đi đâu, chỉ biết phải rời xa vùng đất này càng nhanh càng tốt. Rời xa cái nơi đã từng là nhà, nơi đã chứng kiến sự sỉ nhục và bi kịch của hắn. Triệu gia. Ba chữ đó như một con dao găm sâu vào tim hắn, mỗi khi nghĩ đến lại khiến huyết quản hắn sôi trào. Triệu Huyền, Triệu Lan, và cả lão già Triệu Nguyên đó, tất cả sẽ phải trả giá!
Trong lồng ngực, một luồng khí tức kỳ lạ đang âm ỉ vận chuyển. Đó chính là “hạt giống Nghịch Thiên” mà hắn đã vô tình đoạt được, hay nói đúng hơn, nó đã tự tìm đến hắn trong khoảnh khắc cận kề cái chết. Nó không phải là một viên đan dược, cũng không phải là một công pháp tu luyện rõ ràng. Nó giống như một điểm sáng hỗn độn, một trung tâm năng lượng nguyên thủy đang dần định hình bên trong đan điền vốn đã bị phế của hắn. Kỳ lạ thay, nơi lẽ ra phải khô cạn, vô dụng, giờ đây lại là nơi nó sinh trưởng.
Lâm Hiên thử tập trung tinh thần, cảm nhận nó. Một dòng năng lượng lạnh lẽo, nhưng tràn đầy sức sống, lan tỏa từ điểm sáng đó, nhẹ nhàng xoa dịu những vết thương trên cơ thể hắn. Không chỉ vậy, hắn còn cảm thấy một sự thay đổi vi tế trong ngũ quan. Thính giác trở nên nhạy bén hơn, thị giác như được gột rửa, có thể nhìn rõ hơn trong đêm tối. Điều này thật khó tin!
“Đây… đây chính là sức mạnh của Nghịch Thiên sao?” Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc. “Nó đang thay đổi ta, từ trong ra ngoài.”
Hắn tiếp tục đi, men theo những con đường mòn ít người qua lại, xuyên qua những khu rừng rậm rạp. Mặc dù mệt mỏi, nhưng ý chí không cho phép hắn dừng lại. Hắn biết, Triệu gia sẽ không bỏ qua cho hắn dễ dàng. Một khi chúng phát hiện ra hắn còn sống, một đội quân truy sát chắc chắn sẽ được cử đi. Hắn phải nhanh chóng tìm một nơi ẩn mình, khai thác sức mạnh này trước khi quá muộn.
Khi bình minh ló dạng, Lâm Hiên đã ở khá xa khỏi Triệu gia. Hắn tìm thấy một hang động nhỏ, khuất sau một thác nước đổ xuống từ vách núi. Nơi này khá kín đáo, lại có nguồn nước sạch, rất thích hợp để tạm thời ẩn nấp. Hắn bước vào hang, cảm nhận không khí ẩm ướt và mát lạnh. Dù đơn sơ, nhưng nơi đây mang lại cho hắn cảm giác an toàn mà đã lâu rồi hắn không có được.
Hắn ngồi xuống, lưng tựa vào vách đá lạnh lẽo, hít thở sâu. Giờ là lúc để tìm hiểu kỹ hơn về “hạt giống Nghịch Thiên” này. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào đan điền. Điểm sáng hỗn độn đó giờ đã lớn hơn một chút, phát ra một luồng năng lượng màu xám bạc, xoay tròn không ngừng. Nó không giống bất kỳ loại linh khí nào hắn từng biết. Linh khí của thế giới này thường có màu sắc rõ ràng, thanh khiết. Nhưng năng lượng này lại mang theo một cảm giác cổ xưa, hoang dã, như thể nó đến từ tận cùng của vũ trụ.
Lâm Hiên thử dẫn dắt một tia năng lượng xám bạc đó ra khỏi đan điền, chạy dọc theo kinh mạch. Lập tức, một cảm giác tê dại lan khắp cơ thể, sau đó là sự sảng khoái đến lạ thường. Các kinh mạch vốn đã tắc nghẽn, yếu ớt của hắn như được thông suốt, mở rộng. Khí huyết lưu thông mạnh mẽ hơn. Thậm chí, hắn còn cảm thấy những tế bào trong cơ thể mình đang được tái tạo, trở nên mạnh mẽ hơn.
Đây chính là khả năng nghịch chuyển của nó sao? Biến cái phế vật thành cường giả? Hắn không khỏi kinh ngạc, nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Nếu cứ tiếp tục như thế này, hắn sẽ không còn là Lâm Hiên yếu đuối năm xưa nữa.
Hắn bắt đầu thử nghiệm việc hấp thụ linh khí bên ngoài. Theo lẽ thường, một phế vật như hắn không thể cảm nhận hay hấp thụ linh khí một cách hiệu quả. Nhưng với “hạt giống Nghịch Thiên” làm trung tâm, mọi thứ đã thay đổi. Khi hắn cố gắng hấp thụ, linh khí trong không khí xung quanh hang động như bị một cơn lốc vô hình cuốn vào, chạy thẳng vào đan điền của hắn, rồi bị “hạt giống Nghịch Thiên” hấp thu và chuyển hóa thành năng lượng xám bạc. Tốc độ này nhanh hơn gấp nhiều lần so với những gì hắn từng thấy ở các thiên tài tu luyện của Triệu gia!
Tuy nhiên, quá trình này cũng không hoàn toàn suôn sẻ. Sau một thời gian ngắn, Lâm Hiên cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu. Quá trình chuyển hóa năng lượng xám bạc này tiêu hao rất nhiều tinh thần lực của hắn. Hắn buộc phải dừng lại, thở dốc. Sức mạnh này không phải là vô hạn. Hắn cần phải từ từ thích nghi và phát triển nó.
Hắn nghỉ ngơi một lát, rồi tiếp tục hành trình tìm kiếm. Hang động này chỉ là tạm thời. Hắn cần một nơi có linh khí dồi dào hơn, một nơi có thể giúp hắn nhanh chóng đột phá cảnh giới. Hắn nhớ lại những lời đồn đại về một vùng đất cổ xưa nằm sâu trong dãy núi Thiên Lang, nơi có những di tích của các tông môn đã biến mất, và có thể ẩn chứa những bí mật về các mạch linh khí khổng lồ.
Ra khỏi hang động, Lâm Hiên tiếp tục đi sâu vào dãy núi Thiên Lang. Càng vào sâu, cây cối càng trở nên rậm rạp, những con đường mòn dần biến mất, thay vào đó là những vách đá dựng đứng và tiếng thú hoang gầm gừ vọng lại. Hắn biết mình đang tiến vào vùng đất nguy hiểm, nhưng một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ từ “hạt giống Nghịch Thiên” khiến hắn không thể dừng lại.
Đột nhiên, một tiếng gầm vang lên, khiến mặt đất rung chuyển. Từ trong bụi cây rậm rạp, một con Xích Giác Lang, một loại yêu thú cấp thấp nhưng hung dữ, lao ra. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn chằm chằm vào Lâm Hiên, hàm răng sắc nhọn nhe ra đầy đe dọa. Đối với Lâm Hiên trước đây, một con Xích Giác Lang đã là tử lộ. Nhưng bây giờ, hắn không còn sợ hãi.
Hắn lùi lại một bước, linh khí xám bạc trong đan điền bắt đầu vận chuyển. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh dâng trào khắp cơ thể. Con Xích Giác Lang lao tới, móng vuốt sắc bén chực xé nát hắn. Lâm Hiên nghiêng người né tránh, rồi tung một quyền vào hông con yêu thú. Cú đấm này không chỉ mang theo sức mạnh thể chất của hắn, mà còn có cả một tia năng lượng xám bạc từ “hạt giống Nghịch Thiên”.
Ầm! Con Xích Giác Lang rên lên một tiếng thảm thiết, thân thể to lớn của nó bị hất văng ra xa, đập mạnh vào thân cây. Nó chưa chết, nhưng rõ ràng đã bị thương nặng. Lâm Hiên không cho nó cơ hội phản kháng, hắn lao tới, tung thêm một cú đấm nữa vào đầu con yêu thú. Lần này, năng lượng xám bạc bùng nổ mạnh mẽ hơn, xuyên phá lớp da dày của nó. Con Xích Giác Lang giãy giụa vài cái rồi bất động.
Hắn đứng đó, thở hổn hển, cảm nhận sức mạnh vừa bộc phát. Mặc dù vẫn còn vụng về, nhưng hắn đã thành công. Đây là lần đầu tiên hắn tự mình đánh bại một yêu thú, một chiến thắng nhỏ nhưng mang ý nghĩa to lớn. Nó chứng minh rằng, “hạt giống Nghịch Thiên” thực sự có thể biến hắn thành một cường giả. Hắn không còn là phế vật vô dụng nữa!
Sau khi xử lý xong con yêu thú, Lâm Hiên tiếp tục hành trình. Trận chiến vừa rồi khiến hắn tiêu hao không ít thể lực và tinh thần lực, nhưng cũng giúp hắn hiểu rõ hơn về cách vận dụng sức mạnh mới. “Hạt giống Nghịch Thiên” không chỉ là một nguồn năng lượng, mà nó còn có khả năng gia cường cả thể chất và tinh thần của hắn.
Đi thêm một đoạn đường nữa, hắn bỗng cảm thấy một luồng linh khí dày đặc hơn hẳn những nơi khác. Luồng linh khí này không phải là loại thông thường, mà nó mang theo một chút mùi hương thảo mộc, như thể có một loại linh dược quý hiếm nào đó đang tỏa ra. Hắn đi theo cảm giác đó, men theo một khe núi hẹp, cuối cùng đến một nơi khiến hắn phải sững sờ.
Trước mắt hắn là một thung lũng nhỏ, ẩn mình giữa những vách đá cao chót vót. Nơi đây tràn ngập cây cối xanh tươi, nhưng điều đặc biệt là ở trung tâm thung lũng, có một hồ nước nhỏ trong vắt, bốc lên những làn sương mờ ảo. Và quan trọng hơn, ở giữa hồ nước, có một ngọn tháp đá cổ kính, chỉ còn lại ba tầng, rêu phong bao phủ, như đã đứng đó hàng vạn năm. Từ ngọn tháp đó, một luồng linh khí tinh thuần và dồi dào không ngừng tỏa ra, khiến Lâm Hiên cảm thấy vô cùng thoải mái.
Một di tích cổ! Hắn không ngờ lại tìm thấy một nơi như thế này. Có lẽ, đây chính là nơi mà “hạt giống Nghịch Thiên” đã dẫn dắt hắn đến. Hắn cảm nhận được một sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa “hạt giống Nghịch Thiên” trong đan điền và luồng linh khí tỏa ra từ ngọn tháp cổ. Cảm giác như hai thứ này có mối liên hệ mật thiết với nhau.
Lâm Hiên không chần chừ, hắn bơi qua hồ nước lạnh buốt, tiến đến ngọn tháp đá. Càng đến gần, luồng linh khí càng trở nên mạnh mẽ, và “hạt giống Nghịch Thiên” trong hắn cũng rung động càng dữ dội. Hắn chạm tay vào cánh cửa đá rêu phong của ngọn tháp. Một luồng sáng nhàn nhạt lóe lên, và cánh cửa từ từ mở ra, lộ ra một không gian tối tăm bên trong.
Đây rồi. Đây chính là nơi hắn cần. Một nơi hẻo lánh, đầy linh khí, và có thể ẩn chứa những bí mật giúp hắn phát triển sức mạnh “Nghịch Thiên” của mình. Triệu gia, hãy đợi đấy. Lâm Hiên sẽ quay lại, và khi đó, không còn là một phế vật yếu đuối, mà là một cơn ác mộng mà chúng không thể nào chống đỡ.
Hắn bước vào trong tháp, cánh cửa đá đóng sập lại phía sau, cắt đứt mọi liên hệ với thế giới bên ngoài. Hành trình tu luyện, chuẩn bị cho cuộc báo thù kinh thiên động địa, chính thức bắt đầu.