Nghịch Thiên
Chương 3
Lâm Hiên không biết mình đã đi bao xa. Con đường mòn dần biến mất dưới lớp lá khô mục nát, nhường chỗ cho những bụi cây rậm rạp và những tảng đá rêu phong. Hắn không còn đi theo dấu vết của con người, mà theo một bản năng mới trỗi dậy, một sự mách bảo từ sâu thẳm linh hồn. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ nhàng, uyển chuyển, không gây ra tiếng động đáng kể. Hắn có thể cảm nhận từng sợi rễ cây uốn lượn dưới lòng đất, từng rung động nhỏ của côn trùng ẩn mình trong kẽ lá, từng luồng gió mang theo hơi ẩm và mùi hương của núi rừng. Thế giới xung quanh bỗng trở nên sống động và chi tiết hơn bao giờ hết, như thể một tấm màn che đã được vén lên.
Hắn hít thở sâu, cảm nhận luồng khí mát lạnh tràn vào phổi, thanh lọc mọi tạp chất trong cơ thể. Khác với trước đây, khi mỗi nhịp thở chỉ đơn thuần là sự trao đổi khí, giờ đây, hắn cảm thấy như mình đang hấp thụ một thứ gì đó vô hình, một năng lượng tinh khiết đang nuôi dưỡng từng tế bào. Đây chính là linh khí mà các cường giả thường nhắc đến, thứ mà trước đây hắn không thể cảm nhận được, huống chi là hấp thụ.
Đột nhiên, một cơn đau nhói chạy dọc kinh mạch. Lâm Hiên khựng lại, nắm chặt tay. Đó không phải là cơn đau của sự yếu ớt, mà là cảm giác của một dòng năng lượng quá mạnh đang cố gắng định hình lại toàn bộ cơ thể hắn. Hắn nhắm mắt lại, nội thị. Trong đan điền của hắn, nơi từng là một khoảng trống mục ruỗng, giờ đây lại ngưng tụ một khối khí xoáy tròn màu xanh lục nhạt, tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ. Bên trong khối khí đó, một vật thể nhỏ bé, hình dạng như một viên đá cuội đen tuyền, đang từ từ xoay chuyển, liên tục hấp thụ và phóng thích năng lượng ra ngoài.
Đây chính là “hạt giống Nghịch Thiên” mà hắn đã vô tình nuốt phải. Nó không phải là một viên đan dược thông thường, cũng không phải một linh khí bình thường. Nó giống như một vật thể sống, đang đồng hóa với hắn, biến đổi hắn từ bên trong. Hắn có thể cảm nhận được một luồng thông tin ồ ạt tràn vào tâm trí, không phải là kiến thức cụ thể, mà là một loại bản năng, một phương pháp vận hành năng lượng mới mẻ và lạ lẫm. Nó không tuân theo bất kỳ công pháp nào hắn từng nghe, mà dường như là một con đường hoàn toàn khác, một con đường… nghịch lại.
Lâm Hiên tìm một khe núi hiểm trở, được che khuất bởi những dây leo chằng chịt và những tảng đá khổng lồ. Hắn quyết định dừng chân tại đây. Nơi này đủ kín đáo để hắn có thể yên tâm khám phá sức mạnh của mình. Hắn ngồi xuống, bắt đầu điều tức theo bản năng mách bảo. Dòng linh khí trong cơ thể hắn dần trở nên thuần thục hơn, chảy qua các kinh mạch như một dòng suối mát. Khối khí xoáy tròn trong đan điền cũng ổn định hơn, và “hạt giống” bên trong nó dường như đang gửi gắm thêm nhiều chỉ dẫn.
Hắn thử vận dụng một chút sức mạnh. Một luồng khí lạnh lẽo nhưng đầy sinh lực thoát ra từ đầu ngón tay, khiến một cành cây khô gần đó lập tức phủ một lớp băng mỏng. Hắn ngạc nhiên. Đây không phải là băng bình thường, mà là một loại năng lượng có thể phong tỏa sinh cơ, khiến vật chất trở nên mục nát nhưng đồng thời cũng giữ nguyên hình dạng. Hắn thử một lần nữa, lần này là với một tảng đá. Dòng khí chảy ra, tảng đá không hề biến đổi bề ngoài, nhưng khi hắn chạm vào, nó vỡ vụn thành cát bụi, như thể đã trải qua hàng ngàn năm phong hóa trong chốc lát.
Đây là sức mạnh hủy diệt sinh cơ, một loại năng lượng cực kỳ nguy hiểm. Nó không chỉ đơn thuần là tấn công vật lý, mà còn là sự tước đoạt sự sống, sự đồng hóa và phân rã. Nếu dùng lên người sống, hậu quả sẽ khó lường. Lâm Hiên rùng mình. Sức mạnh này vượt xa những gì hắn từng biết về tu luyện. Nó không giống với bất kỳ loại linh lực nào mà các cường giả Triệu gia từng thể hiện. Nó mang một vẻ đẹp tàn khốc, một sự nghịch lý khó hiểu.
Hắn tiếp tục cảm nhận. “Hạt giống Nghịch Thiên” dường như đang dạy hắn cách hấp thụ không chỉ linh khí, mà còn cả sinh cơ từ vạn vật xung quanh. Hắn thử tập trung ý chí, và lập tức, một luồng sinh lực yếu ớt từ một cây nấm mọc gần đó bị hút vào cơ thể hắn. Cây nấm lập tức héo úa, biến thành tro bụi. Cảm giác này thật kỳ lạ, vừa mạnh mẽ vừa đáng sợ. Nó giống như một kẻ săn mồi tự nhiên, có thể đoạt lấy sự sống để nuôi dưỡng chính mình. Điều này khiến hắn nhớ lại cảm giác khi hắn hấp thụ sinh cơ của đám cường giả Triệu gia trong khu rừng kia, thứ đã giúp hắn thoát chết và thức tỉnh.
Lâm Hiên nhận ra, “hạt giống Nghịch Thiên” này không hề có thiện ác. Nó chỉ đơn thuần là một nguồn sức mạnh cực kỳ mạnh mẽ, một công cụ có thể dùng để xây dựng hoặc hủy diệt, tùy thuộc vào người sử dụng. Và hắn, kẻ bị số phận ruồng bỏ, giờ đây lại nắm giữ một thứ có thể thay đổi số phận của bất cứ ai, bất cứ thứ gì.
Mấy ngày sau, Lâm Hiên vẫn ẩn mình trong khe núi. Hắn không ăn uống, chỉ dựa vào việc hấp thụ linh khí và sinh cơ từ môi trường xung quanh để duy trì sự sống. Hắn đã dần làm quen với sức mạnh mới, học cách điều khiển nó một cách tinh vi hơn. Hắn không còn là một phế vật yếu ớt, mà là một kẻ mang trong mình một sức mạnh tiềm ẩn kinh hoàng. Hắn đã có thể ngụy trang khí tức của mình, khiến bản thân trở nên hòa lẫn vào thiên nhiên, khó bị phát hiện ngay cả bởi những cường giả có tu vi cao hơn.
Trong thời gian này, hắn cũng hồi tưởng lại mọi chuyện đã xảy ra. Cái chết của gia đình, sự tàn nhẫn của Triệu gia, nỗi tuyệt vọng khi bị đan điền bị phế. Tất cả những cảm xúc đó, thay vì làm hắn suy sụp, lại trở thành động lực mạnh mẽ, hun đúc ý chí sắt đá trong hắn. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn đã không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên. Hắn phải sống, phải mạnh mẽ, phải trả thù, và phải tìm ra sự thật đằng sau “hạt giống Nghịch Thiên” này.
Một buổi chiều, khi Lâm Hiên đang luyện tập khả năng ngụy trang, một nhóm thợ săn đi ngang qua gần khe núi của hắn. Hắn nín thở, hòa mình vào bóng tối của những tảng đá. Nhóm thợ săn nói chuyện ồn ào, giọng nói của họ vang vọng trong khe núi. Hắn nghe lỏm được những tin tức về Triệu gia.
“Nghe nói Triệu gia đang treo thưởng lớn cho kẻ nào tìm thấy thi thể của Lâm Hiên.” Một người nói.
“Thật sao? Cái thằng phế vật đó làm được trò trống gì mà Triệu gia lại phải ráo riết như vậy?” Người khác đáp lại, giọng đầy vẻ khinh thường.
“Chà, nghe đồn là đêm đó có một cuộc hỗn chiến lớn trong rừng. Một vài cao thủ của Triệu gia đã chết một cách bí ẩn. Có người nói Lâm Hiên đã triệu hồi yêu thú, có người lại bảo là hắn có ma khí.”
“Nực cười! Một phế vật thì làm sao có thể giết được cao thủ Triệu gia? Chắc chắn là có kẻ nào khác nhúng tay vào, rồi đổ cho thằng nhóc đó.”
Lâm Hiên nghe thấy, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh. Triệu gia không ngờ hắn còn sống, và càng không thể ngờ được kẻ phế vật mà chúng khinh miệt lại chính là thủ phạm. Chúng đang cố gắng che giấu sự thật, hoặc tệ hơn, chúng thực sự không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Hắn thầm nghĩ, đây là cơ hội tốt. Triệu gia đang rối loạn, nhưng chưa đến mức khủng hoảng. Hắn cần mạnh hơn nữa, mạnh đến mức chúng không thể nào chống đỡ. Hắn cần phải trở thành một cái bóng, một cơn ác mộng mà chúng không thể nhìn thấy, không thể chạm vào, nhưng có thể cảm nhận được.
Khi đêm xuống, Lâm Hiên rời khỏi khe núi. Hắn đã đủ mạnh để bắt đầu hành trình. Hắn không còn là một con mồi yếu ớt, mà là một kẻ săn mồi đang chờ đợi thời cơ. Hắn không muốn gây chú ý, không muốn đối đầu trực diện ngay lúc này. Hắn cần một nơi để ẩn mình, để tu luyện, để trưởng thành. Một nơi xa hơn, yên bình hơn, nơi hắn có thể phát triển sức mạnh của mình mà không bị ai phát hiện.
Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao lấp lánh như những con mắt của vũ trụ. Hắn không còn sợ hãi số phận, không còn chấp nhận sự sắp đặt. Hắn là Lâm Hiên, và hắn sẽ nghịch chuyển thiên mệnh. Hành trình của hắn, kẻ phế vật đã chết và tái sinh, chỉ mới bắt đầu.
Mục tiêu tiếp theo của hắn là rời khỏi vùng đất này, tìm kiếm một tông môn nhỏ hoặc một nơi hẻo lánh khác để ẩn mình tu luyện. Hắn cần thời gian, và sự bình yên để khai thác triệt để tiềm năng của “hạt giống Nghịch Thiên”. Triệu gia, sớm hay muộn, cũng sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ của hắn. Nhưng trước tiên, hắn phải trở thành một tồn tại mà chúng không thể nào tưởng tượng được.
Hắn tiếp tục bước đi, bóng hình hòa vào màn đêm, như một linh hồn lạc lối nhưng mang trong mình ngọn lửa rực cháy của sự báo thù và khát vọng sống. Thế giới này sẽ sớm biết đến cái tên Lâm Hiên, kẻ đã dám thách thức số phận.